Hạ An ngồi trên ghế sofa, đôi mắt xanh lấp lánh như bầu trời mùa hè, nhìn Minh Ngọc với một vẻ nghiêm túc. “Mình có một khả năng đặc biệt. Mình có thể đọc tâm thuật.”
Minh Ngọc nhướng mày, không giấu được sự hoài nghi. “Đọc tâm thuật? Cô đang đùa đấy à? Như một siêu nhân ý?”
“Không phải đùa đâu,” Hạ An nói, giọng nghiêm túc. “Mình có thể cảm nhận được suy nghĩ và cảm xúc của người khác. Đó là lý do tại sao mình luôn biết khi nào bạn đang buồn.”
“Thật á?” Minh Ngọc tròn mắt, rồi bật cười. “Thế thì chắc chắn mình phải biết mình đang nghĩ gì ngay bây giờ rồi!”
Hạ An nhếch môi, “Bạn đang nghĩ mình là một cô gái xinh đẹp và thông minh, phải không?”
“Ôi, đúng rồi!” Minh Ngọc giả bộ ngất xỉu, “Cô đúng là một bậc thầy tâm lý!”
“Không, thật sự đấy,” Hạ An nói, nghiêm túc trở lại. “Mình không thể kiểm soát được nó. Đôi khi, mình cảm thấy rất mệt mỏi vì phải nghe quá nhiều cảm xúc từ người khác.”
“Nhưng làm thế nào cô biết được?” Minh Ngọc hỏi, ánh mắt đã chuyển từ hoài nghi sang tò mò.
“Đơn giản thôi. Khi mình tiếp xúc với ai đó, cảm xúc của họ như một làn sóng chạm vào mình. Mình chỉ cần lắng nghe,” Hạ An giải thích, nhưng sau đó lại thở dài. “Tuy nhiên, đôi khi mình không muốn biết.”
“Cô có thể nghe được cả những suy nghĩ xấu xa không?” Minh Ngọc hỏi, ánh mắt hào hứng.
“Đúng, nhưng mình không muốn nghe những điều tiêu cực. Nó làm mình cảm thấy tồi tệ,” Hạ An trả lời.
“Thế thì cô sẽ không biết được mình đang nghĩ gì khi mình nghĩ về một bữa tối lãng mạn với cô ấy?” Minh Ngọc chỉ vào mình, trêu chọc.
“Cái đó thì mình không chắc,” Hạ An cười, nhưng trong lòng lại có chút bối rối. “Có lẽ mình nên chuẩn bị tâm lý cho điều đó.”
“Chà, vậy cô có thể giúp mình biết được suy nghĩ của mọi người trong lớp không? Ví dụ như Minh Thư, cô ta đang nghĩ gì nhỉ?” Minh Ngọc hỏi, ánh mắt đầy thách thức.
“Minh Thư đang nghĩ về việc làm thế nào để thu hút sự chú ý của mọi người. Nhưng cô ấy không biết rằng sự kiêu ngạo của mình lại khiến người khác chán ghét,” Hạ An đáp.
“Ôi, đúng thật!” Minh Ngọc cười lớn. “Thế mà cô ta không nhận ra. Cô ấy không biết rằng có những thứ không thể mua bằng tiền!”
“Chính xác! Có những thứ như… tình yêu chẳng hạn,” Hạ An nói, ánh mắt xa xăm.
“Cô đang mơ mộng gì vậy?” Minh Ngọc hỏi, nghiêng đầu. “Có khi nào cô đọc được cả suy nghĩ của người yêu tương lai chưa?”
“Cái đó thì mình không chắc. Mình chỉ hy vọng người đó sẽ không có quá nhiều bí mật,” Hạ An trả lời, mặt hơi đỏ.
“Chắc chắn họ sẽ có một vài bí mật, giống như mình đang giấu một bí mật lớn: mình rất muốn đi du lịch đến những nơi xa xôi,” Minh Ngọc nói, nháy mắt.
“Điều đó thì mình không cần phải đọc tâm thuật cũng biết!” Hạ An cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy trống trải. Cô không biết mình có khả năng đọc được tình cảm của chính mình hay không.
“Cô thấy không, nếu cô có thể đọc tâm thuật, vậy thì cô có thể tạo ra những cuộc trò chuyện không bao giờ chấm dứt,” Minh Ngọc nói, ý tưởng đang hình thành trong đầu.
“Nhưng không phải lúc nào cũng dễ chịu,” Hạ An nói, giọng trầm xuống. “Có những lúc mình chỉ muốn tắt cái khả năng ấy đi.”
“Vậy cô có thể tắt được không?” Minh Ngọc hỏi, vẻ nghiêm túc.
“Không, nó giống như một phần của mình vậy,” Hạ An thở dài. “Đôi khi mình cảm thấy như một cái máy phát sóng.”“Nhưng điều đó cũng có cái hay của nó, phải không?” Minh Ngọc nói, cười tươi. “Cô có thể trở thành một chuyên gia tâm lý!”
“Chuyên gia tâm lý? Hay chỉ là một cô gái ngốc nghếch không biết điều gì đang diễn ra trong lòng mình,” Hạ An đáp, nhưng nụ cười của Minh Ngọc khiến cô cảm thấy ấm áp.
“Chúng ta có thể tạo ra một trò chơi với khả năng này!” Minh Ngọc nói, mắt sáng lên. “Cô sẽ là người đọc tâm, còn mình sẽ là người chơi!”
“Trò chơi gì?” Hạ An hỏi, vừa cảm thấy hồi hộp.
“Chúng ta sẽ chọn một người bất kỳ trong lớp và cô sẽ thử đọc tâm họ. Nếu đúng, cô sẽ nhận được một điểm!” Minh Ngọc nói, giọng phấn khích.
“Được rồi! Nhưng nếu mình không đúng thì sao?” Hạ An hỏi, lòng hồi hộp.
“Thì cô sẽ phải mời mình ăn kem!” Minh Ngọc cười.
“Thế này không công bằng!” Hạ An phản đối, nhưng không thể giấu nổi nụ cười trên môi.
“Công bằng hay không, chỉ có một cách để biết thôi!” Minh Ngọc nói và nháy mắt. “Bắt đầu nào!”
Họ cười đùa, tạo ra những tình huống hài hước khi thử đọc tâm người xung quanh. Hạ An cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn, những lo lắng trước đó dần tan biến. Cô bắt đầu nhận ra rằng khả năng của mình không chỉ là gánh nặng, mà còn có thể trở thành một phần thú vị trong cuộc sống.
“Chúng ta có thể thử với Bảo Linh!” Minh Ngọc đề xuất.
“Chắc chắn cô ấy đang nghĩ về nghệ thuật và màu sắc,” Hạ An nói, nhưng Minh Ngọc lại cười lớn.
“Cô ấy đang mơ về một bộ phim tình cảm lãng mạn với một chàng trai điển trai!” Minh Ngọc trêu chọc.
“Thật sao?” Hạ An nghi ngờ.
“Có thể không, nhưng chắc chắn cô ấy không thể chờ đợi để vẽ ra bức tranh tuyệt đẹp về tình yêu!” Minh Ngọc đáp, mắt lấp lánh.
Họ tiếp tục trò chuyện, tiếng cười vang lên trong không gian. Hạ An cảm thấy mình đang dần mở lòng hơn, và những bí mật mà cô giữ kín bấy lâu như được giải phóng.
Khi buổi chiều dần tắt nắng, Hạ An cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào trong tâm trí. Một cảm giác bất an dâng lên, nhưng cô không muốn bận tâm về nó. Cô chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này, cùng với những người bạn mà cô yêu thương.
“Cô có nghĩ rằng khả năng này sẽ giúp chúng ta trong tương lai không?” Minh Ngọc hỏi, bỗng nghiêm túc.
“Có thể, nhưng mình cũng không muốn trở thành một người đọc tâm thuật mãi mãi,” Hạ An nói, giọng trầm.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách!” Minh Ngọc cười tươi. “Giống như những cuộc phiêu lưu không có hồi kết.”
Hạ An mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn có điều gì đó chưa yên. Mọi thứ có vẻ đơn giản, nhưng cô biết rằng những bí mật xung quanh khả năng của mình chưa được giải mã. Bất chợt, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến cô rùng mình.
“Cô có cảm thấy lạnh không?” Minh Ngọc hỏi, nhìn Hạ An.
“Có lẽ là do gió thôi,” Hạ An đáp, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng.
Họ tiếp tục trò chuyện, nhưng một điều gì đó mơ hồ đang chờ đợi ở phía trước. Hạ An cảm thấy như có một bức màn mỏng đang che giấu những bí mật chưa được khám phá. Cô biết rằng cuộc sống của họ sẽ không chỉ dừng lại ở những tiếng cười và những trò chơi. Chuyện gì đó lớn hơn đang đến gần, và cô cần phải sẵn sàng cho mọi thứ.