Ký Ức Xanh

Chương 19: Sự Thật Được Hé Lộ

Hạ An đứng trước gương, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của mình. Cô cảm nhận được sự hồi hộp lẫn lo lắng đang dâng trào trong lòng. Những ký ức đẹp đẽ mà cô gìn giữ giờ đây trở thành gánh nặng, và sự thật về khả năng đọc tâm thuật của mình đang dần hé lộ. Cô biết, cuộc chiến không chỉ là về ký ức, mà còn về những bí mật đang ẩn giấu sâu trong tâm hồn.

“Chúng ta đã chuẩn bị đủ chưa?” Minh Ngọc xuất hiện sau lưng, giọng nói tràn đầy quyết tâm. Cô ấy luôn là người mạnh mẽ, người mà Hạ An có thể dựa vào.

“Chưa, nhưng chúng ta không thể chần chừ thêm nữa,” Hạ An đáp, lòng cô trĩu nặng. “Nếu tổ chức Ký Ức Đen muốn kiểm soát ký ức của chúng ta, chúng ta phải tìm hiểu nguồn gốc của nó trước.”

“Đúng vậy,” Bảo Linh bước vào, tay cầm một cuốn sổ nhỏ. “Tôi đã ghi lại những thông tin về tổ chức này. Họ có một căn cứ bí mật, nơi mà họ thực hiện những thí nghiệm về khả năng đọc tâm thuật.”

Hạ An nhìn vào đôi mắt tràn đầy nhiệt huyết của Bảo Linh. “Cô có chắc chắn không? Chúng ta cần biết mọi thứ trước khi hành động.”

“Đúng vậy,” Bảo Linh gật đầu. “Tôi đã nghe từ một nguồn tin rằng họ đang tìm cách khai thác khả năng này cho những mục đích xấu.”

“Vậy thì chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Minh Ngọc nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không thể để họ có cơ hội thực hiện kế hoạch của mình.”

Cuộc hành trình bắt đầu, ba cô gái cùng nhau bước ra ngoài, hướng về nơi tổ chức Ký Ức Đen ẩn mình. Hạ An cảm thấy tim mình đập thình thịch, không biết điều gì đang chờ đón họ ở phía trước.

Khi tới gần căn cứ, bầu không khí trở nên căng thẳng. Một tòa nhà cũ kỹ với những bức tường xám xịt hiện ra trước mắt họ. “Chúng ta phải cẩn thận,” Hạ An nói. “Có thể có nhiều người canh gác ở đây.”

Minh Ngọc gật đầu, quyết định lên kế hoạch tỉ mỉ. “Chúng ta sẽ tách ra thành hai nhóm. Tôi và Bảo Linh sẽ tìm đường vào từ cửa sau, trong khi Hạ An sẽ quan sát từ xa, sử dụng khả năng đọc tâm thuật của mình.”

Hạ An cảm thấy hồi hộp. Cô biết rằng khả năng này sẽ giúp ích, nhưng cũng khiến cô dễ bị tổn thương. “Nhưng nếu tôi nghe thấy điều gì đó quá đau lòng?” Cô lo lắng hỏi.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Minh Ngọc nắm lấy tay Hạ An, ánh mắt đầy động viên. “Đừng quên, ký ức không chỉ là nỗi đau, mà còn là sức mạnh.”

Hạ An hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu. Cô cảm nhận được niềm tin từ bạn bè, và điều đó giúp cô mạnh mẽ hơn. Họ bắt đầu di chuyển, từng bước một, hướng về phía căn cứ.

Khi đến gần cửa sau, Bảo Linh khẽ đẩy cửa. Họ lén lút vào bên trong, không một tiếng động. Không khí bên trong lạnh lẽo, âm thanh của những bước chân vọng lại từ xa. Hạ An nín thở, đôi tai cô lắng nghe từng suy nghĩ, từng cảm xúc của những người xung quanh.

“Chúng ta không thể để họ biết chúng ta ở đây,” Minh Ngọc thì thầm. “Hãy giữ yên lặng.”

Bỗng, Hạ An cảm nhận được một cơn sóng lạnh lẽo từ một người đàn ông đứng ở góc phòng. Anh ta đang nghĩ về những thí nghiệm mà tổ chức này thực hiện, về những ký ức mà họ đã lấy đi từ người khác. Cô cảm thấy nỗi đau, sự tuyệt vọng của những người đã từng bị tổn thương.

“Chúng ta phải đi thôi,” Hạ An nói, giọng nói khẽ run rẩy. “Có quá nhiều nỗi đau ở đây.”

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Minh Ngọc nhấn mạnh, quyết tâm không lùi bước.Họ tiếp tục di chuyển, cho đến khi đến một căn phòng lớn hơn. Một chiếc bàn dài với nhiều thiết bị lạ lùng đang chờ đón họ. Những tài liệu nằm rải rác, và Hạ An biết rằng đây chính là nơi tổ chức Ký Ức Đen thực hiện những thí nghiệm của mình.

“Đây rồi,” Bảo Linh nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta cần thu thập chứng cứ.”

Hạ An bắt đầu lướt qua những tài liệu, cảm nhận được nỗi đau và sự dày vò từ những ký ức đã bị chiếm đoạt. Cô không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Những hình ảnh đau thương hiện lên trong tâm trí, và cô biết mình phải làm điều gì đó để bảo vệ những ký ức này.

“Chúng ta cần phải ra khỏi đây ngay,” Hạ An nói, giọng nói vội vã. “Tôi không thể chịu đựng thêm nữa.”

“Chúng ta chỉ cần một chút thời gian nữa,” Minh Ngọc khẳng định, nhưng Hạ An có thể cảm nhận được sự lo lắng trong cô ấy.

Bỗng, tiếng bước chân vang lên từ phía cửa ra vào. Hạ An cảm thấy tim mình như ngừng đập. “Họ đang đến,” cô thì thầm.

“Chúng ta phải trốn,” Bảo Linh nói, ánh mắt hoảng loạn.

Họ nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, nhưng Hạ An không thể ngừng suy nghĩ về những ký ức mà họ đang bảo vệ. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về sự sống còn, mà còn là về những điều đẹp đẽ mà họ đã trải qua.

Khi những người đàn ông bước vào, Hạ An cảm nhận được sự tức giận và tham lam. Họ đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công, và điều đó khiến cô cảm thấy bất an.

“Không thể để điều này xảy ra,” Hạ An thầm nghĩ. “Chúng ta phải dừng họ lại.”

Cô quyết định sử dụng khả năng đọc tâm thuật của mình. Hạ An tập trung vào những suy nghĩ của kẻ cầm đầu, một người đàn ông có gương mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén. Cô cảm nhận được kế hoạch của hắn, về việc sử dụng những ký ức của người khác để thao túng tâm lý của họ.

“Không!” Hạ An kêu lên, giọng nói vang vọng trong không gian. Điều này khiến mọi người trong phòng quay lại, nhìn về phía cô.

“Cô là ai?” Người cầm đầu hỏi, ánh mắt đe dọa.

“Tôi là người bảo vệ ký ức,” Hạ An đáp, quyết tâm trong lòng. “Tôi sẽ không để các người làm tổn thương những người vô tội.”

Minh Ngọc và Bảo Linh đứng bên cạnh, ánh mắt kiên quyết. Họ đã sẵn sàng để chiến đấu cho những gì mình tin tưởng.

“Các người không thể ngăn cản chúng tôi,” Hạ An nói, lòng tràn đầy sức mạnh. “Chúng tôi sẽ bảo vệ những ký ức này đến cùng.”

Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đã chính thức bắt đầu. Hạ An biết rằng điều này chỉ là khởi đầu cho một cuộc hành trình dài đầy thử thách, nhưng cùng với bạn bè bên cạnh, cô sẽ không bao giờ đơn độc.

truyenfull,truyenfull vn