Ký Ức Xanh

Chương 14: Mối Quan Hệ Rối Rắm

Hạ An và Minh Ngọc vừa rời khỏi quán cà phê, không khí mát mẻ của buổi chiều sớm khiến Hạ An cảm thấy sảng khoái. Cô muốn ghi lại từng khoảnh khắc bên Minh Ngọc, như một cách lưu giữ những ký ức đẹp đẽ. Nhưng lòng cô lại dấy lên một nỗi lo, không phải về tình cảm của họ, mà về Bảo Linh.

Khi họ bước ra, Bảo Linh đang đứng ở một góc đường, ánh mắt cô đầy trăn trở. Hạ An nhận ra sự lạc lõng trong cô bạn. Bảo Linh luôn là người vui vẻ, nhưng hôm nay có vẻ khác thường. "Bảo Linh, cậu có sao không?" Hạ An gọi.

Bảo Linh quay lại, nụ cười trên môi có phần gượng gạo. "Mình không sao. Chỉ là… mình cảm thấy như một kẻ thừa thãi giữa hai người."

Minh Ngọc nhanh chóng bắt lấy tâm trạng của Bảo Linh. "Cậu đừng nghĩ vậy. Chúng ta vẫn là bạn mà. Hãy cùng tham gia vào những cuộc phiêu lưu này với chúng mình!"

"Có thật không?" Bảo Linh hỏi, đôi mắt sáng lên chút hy vọng.

"Chắc chắn rồi!" Minh Ngọc khẳng định, rồi quay sang Hạ An, "Cậu nghĩ sao, Hạ An?"

Hạ An gật đầu, cảm giác nỗi lo lắng trong lòng mình có chút vơi đi. "Mình cũng muốn Bảo Linh tham gia. Cùng nhau sẽ vui hơn nhiều!"

"Vậy thì chúng ta sẽ làm một danh sách những điều điên rồ mà chúng ta muốn thử!" Minh Ngọc nháy mắt, sự hào hứng lan tỏa giữa ba người.

Bảo Linh cười, nhưng Hạ An vẫn cảm thấy cần phải làm gì đó để giúp cô bạn thoát khỏi cảm giác lạc lõng. "Bảo Linh, cậu có muốn thử vẽ một bức tranh lớn cho một sự kiện nghệ thuật sắp tới không? Chúng ta có thể cùng nhau sáng tạo!"

Bảo Linh suy nghĩ một chút rồi gật đầu, "Nghe cũng thú vị đấy. Mình sẽ cố gắng hết sức!"

Minh Ngọc vỗ tay, "Thế là quyết định! Chúng ta sẽ cùng nhau vẽ một bức tranh tuyệt đẹp!"

Khi họ bàn luận về kế hoạch, bỗng nhiên có tiếng cười vang lên từ phía xa. Đỗ Minh Thư đang đứng cùng với một nhóm bạn, ánh mắt cô ta lướt qua ba người với vẻ đầy châm biếm. "Ôi, một buổi họp mặt đáng yêu! Các cô đang chuẩn bị cho một bữa tiệc chia tay cho những ký ức đẹp đấy à?"Hạ An cảm thấy khó chịu khi nghe Minh Thư nói, nhưng Minh Ngọc vẫn giữ bình tĩnh. "Chúng tôi chỉ đang lên kế hoạch cho những điều thú vị. Còn bạn, có gì hay ho không?"

"Tôi không cần phải tham gia vào những trò trẻ con của các cô," Minh Thư nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng có phần châm chọc.

Bảo Linh bỗng nhiên lên tiếng, "Chúng tôi không cần sự đồng ý của bạn để vui vẻ!"

Câu nói đó làm không khí trở nên căng thẳng. Hạ An nhìn Bảo Linh, sự mạnh mẽ trong lời nói của cô khiến Hạ An cảm thấy tự hào. Minh Thư nhướng mày, nhưng không nói thêm gì.

Sau khi Minh Thư rời đi, Bảo Linh thở phào. "Mình không thích cô ta. Cảm giác như cô ta luôn muốn dìm mình xuống."

"Đừng để những người như vậy ảnh hưởng đến cậu," Minh Ngọc nói, "Chúng ta sẽ làm những điều mà chúng ta thích, không cần phải quan tâm đến những người khác."

Hạ An gật đầu, "Đúng vậy. Mình sẽ luôn bên cậu, Bảo Linh."

Họ tiếp tục bàn về kế hoạch, và từng tiếng cười vang lên xua tan đi những lo lắng. Tuy nhiên, Hạ An biết rằng những thử thách vẫn đang chờ đợi phía trước. Ký ức đen tối từ tổ chức Ký Ức Đen vẫn lởn vởn trong tâm trí cô, như một bóng ma không thể xua tan.

Khi họ về nhà, Hạ An cảm thấy những ký ức đẹp đẽ mà họ đang tạo ra sẽ là nguồn sức mạnh để chống lại mọi điều xấu xa. "Mình tin rằng chúng ta có thể vượt qua tất cả," cô thì thầm với bản thân, ánh mắt nhìn xa xăm, hướng về tương lai.

Nhưng có một điều Hạ An chưa nói với ai. Cô đã cảm nhận được một sự thay đổi từ Minh Ngọc, như một điều gì đó đang ẩn giấu phía sau nụ cười của cô. Cô tự hỏi, liệu tình cảm giữa họ có thực sự bền chặt khi những bí mật bắt đầu lộ diện? Những câu hỏi cứ dồn dập trong đầu, khiến Hạ An cảm thấy lo lắng hơn bao giờ hết.

Khi đêm buông xuống, ánh đèn từ thành phố chiếu sáng lấp lánh, Hạ An quyết định sẽ không để những lo lắng làm nhụt chí. Cô sẽ cùng với Minh Ngọc và Bảo Linh tạo ra những ký ức xanh, và bảo vệ chúng bằng mọi giá. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và cô biết rằng họ sẽ cần nhau hơn bao giờ hết.

truyenfull,truyenfull vn