Ký Ức Xanh

Chương 1: Giới thiệu và xây dựng thế giới

Sau

Trong một thế giới không xa, nơi mà mọi người đều có khả năng đọc tâm thuật, Lê Hạ An sống trong những dòng cảm xúc hỗn độn. Cô là một cô gái nhỏ nhắn, với làn da trắng hồng, tóc dài màu nâu nhạt luôn buộc cao, và đôi mắt xanh lấp lánh như bầu trời. Hạ An không chỉ nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của mình mà còn cảm nhận được những tâm tư sâu kín của những người xung quanh.

Hôm đó, Hạ An quyết định ghé qua một quán cà phê nhỏ nằm giữa lòng thành phố. Không gian ở đây ấm cúng, mùi cà phê thơm lừng hòa quyện với tiếng nhạc nhẹ nhàng. Hạ An chọn một góc yên tĩnh, nhưng cô không thể nào tránh khỏi những suy nghĩ chồng chéo trong đầu. Cô thở dài, cố gắng tìm kiếm sự bình yên giữa những ồn ào của cuộc sống.

“Chào cô bé, hôm nay nhìn có vẻ trầm tư quá nhỉ?” Giọng nói đầy sức sống vang lên bên cạnh. Hạ An ngẩng đầu lên và thấy Nguyễn Minh Ngọc, cô bạn thân với mái tóc bob đen tuyền, đang đứng trước mặt với nụ cười tươi rói.

“Cậu đến đây làm gì?” Hạ An hỏi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

“Cà phê, và có lẽ là tìm kiếm một người bạn cần sự giúp đỡ,” Minh Ngọc nháy mắt, ngồi xuống đối diện. “Nói cho mình biết, có phải cậu đang lo lắng về bài kiểm tra tâm thuật không?”

Hạ An gật đầu, nhưng không phải vì bài kiểm tra. Cô đang băn khoăn về việc liệu mình có thể tìm thấy tình yêu trong một thế giới mà ai cũng có thể nghe thấy những suy nghĩ thầm kín của nhau. “Mình chỉ cảm thấy áp lực quá,” cô thở dài.

“Đừng lo, mình sẽ giúp cậu! Cùng nhau vượt qua mọi thứ!” Minh Ngọc nói, sự quyết đoán trong giọng nói của cô khiến Hạ An cảm thấy yên lòng hơn một chút.

“Hai cậu luôn như vậy, không bao giờ để mình yên,” một giọng nói khác chen vào. Trần Bảo Linh, cô bạn nghệ sĩ với làn da nâu khỏe khoắn, xuất hiện từ phía sau, ôm một tập tranh màu nước. “Có gì vui không mà thấy cậu cứ trầm ngâm mãi thế?”

“Chúng mình đang bàn về áp lực, Bảo Linh à,” Minh Ngọc trả lời, rồi quay sang Hạ An. “Có khi nào cậu vẽ lên một bức tranh biểu tượng cho sự tự do không?”

Bảo Linh gật đầu, ánh mắt sáng lên. “Đúng rồi, vẽ đi! Có thể cậu sẽ tìm ra câu trả lời cho những gì đang băn khoăn trong lòng.”

Hạ An nhíu mày, không chắc lắm. Cô có thể nghe được suy nghĩ của cả hai, và đôi khi điều đó lại khiến cô cảm thấy mệt mỏi. Những cảm xúc lẫn lộn, những bí mật được giấu kín, tất cả đều hiện lên như một bức tranh phức tạp.

“Nhưng nếu mình vẽ, mọi người sẽ biết được suy nghĩ của mình,” Hạ An nói, cảm thấy nỗi lo lắng đang dâng lên.

“Đó chính là điều thú vị!” Minh Ngọc nói, nụ cười tỏa sáng. “Chúng ta sống trong một xã hội cởi mở mà, không có gì phải sợ hãi cả.”

“Còn nếu cậu không muốn vẽ, thì mình có thể giúp cậu tìm kiếm tình yêu!” Bảo Linh thêm vào, khiến Hạ An phải bật cười. “Chỉ cần cậu không vẽ một bức tranh tình yêu thất bại thì tốt hơn!”

“Cảm ơn hai cậu, nhưng mình không chắc mình đủ can đảm để làm điều đó,” Hạ An nói, mặc dù trong lòng có chút hy vọng.

“Thôi nào, Hạ An! Không thử sao biết được?” Minh Ngọc khuyến khích. “Chúng ta có thể cùng nhau tạo ra những ký ức đẹp đẽ mà!”Hạ An cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô biết rằng những người bạn này sẽ không bao giờ bỏ rơi cô, nhưng áp lực từ gia đình và xã hội vẫn luôn đè nặng lên vai. Cô không chỉ muốn tìm kiếm tình yêu mà còn muốn được chấp nhận như chính mình.

“Được rồi, mình sẽ thử,” cô quyết định, giọng nói không còn run rẩy như trước. “Nhưng nếu có gì không ổn, mình sẽ lôi hai cậu xuống cùng!”

“Tuyệt vời!” Minh Ngọc reo lên. “Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp!”

“Và có thể còn tìm ra những ký ức xanh,” Bảo Linh nói thêm, ánh mắt đầy hy vọng.

Trong khi họ đang trò chuyện, một bóng dáng lướt qua cửa quán cà phê, và Hạ An cảm thấy một cơn rùng mình. Cô không thể không cảm nhận được những cảm xúc tiêu cực từ người đó, một cảm giác mà cô đã học cách tránh xa. Hạ An nhìn theo, thấy Đỗ Minh Thư, cô gái nổi bật với làn da trắng và những bộ đồ thời trang luôn thu hút sự chú ý.

“Cô ta đang làm gì ở đây?” Bảo Linh hỏi, giọng nói thể hiện sự không hài lòng.

“Không biết, nhưng có vẻ như cô ta đang tìm kiếm một thứ gì đó,” Minh Ngọc đáp, ánh mắt sắc bén. “Có lẽ là sự chú ý?”

Hạ An cảm thấy lòng mình chùng xuống. Cô biết Minh Thư không phải là một người dễ chịu, và sự xuất hiện của cô ta có thể làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Trong khi mọi người xung quanh đều mải mê với cuộc sống của riêng mình, thì Hạ An lại luôn cảm thấy mình phải gồng gánh những bí mật và áp lực từ cuộc sống.

“Chúng ta nên đi thôi,” Hạ An nói, cảm giác không thoải mái đang dâng lên. “Mình không muốn ở đây lâu.”

“Chắc chắn rồi! Chúng ta có một bức tranh để hoàn thành!” Minh Ngọc phấn khích đứng dậy, kéo tay Hạ An và Bảo Linh ra khỏi quán.

Khi họ bước ra khỏi quán cà phê, không khí bên ngoài trong lành hơn, và Hạ An cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Dù có nhiều điều đang chờ đợi phía trước, nhưng có lẽ, cùng với những người bạn của mình, cô sẽ tìm ra cách để vượt qua.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, khiến cả ba quay lại. Một nhóm người đang tụ tập xung quanh một bức tranh khổng lồ vừa được vẽ lên tường. Hạ An tiến lại gần, lòng cảm thấy hồi hộp. Đó là một bức tranh đầy màu sắc, thể hiện những ký ức và cảm xúc của con người, nhưng bên cạnh đó cũng có những hình ảnh u ám, những nỗi đau mà mọi người cố gắng giấu kín.

“Cái gì thế này?” Bảo Linh hỏi, ánh mắt chăm chú.

“Có vẻ như một cuộc biểu tình,” Minh Ngọc đáp, ánh mắt sắc bén. “Có thể là một thông điệp từ tổ chức nào đó.”

“Cảnh giác nhé!” Hạ An cảm thấy sự lo lắng trong lòng. Cô không muốn dính dáng đến những rắc rối, nhưng sự tò mò lại khiến cô không thể rời mắt khỏi bức tranh.

“Chúng ta nên tìm hiểu thêm,” Minh Ngọc quyết định, và Hạ An cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Những ký ức xanh đang bị đe dọa, và cô biết rằng hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn

Sau