Ký Ức Về Dị Năng

Chương 7: Cuộc gặp gỡ bí ẩn

Tối hôm đó, không gian tùy thân của Khôi trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Sau những giờ phút thử nghiệm, cả nhóm quyết định ra ngoài hít thở không khí trong lành. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những ngọn đèn đường lấp lánh giữa không gian tĩnh mịch, tạo nên những bóng đổ kỳ lạ trên mặt đất. Cảm giác vừa hồi hộp, vừa lo âu bao trùm lấy họ khi mỗi bước chân đi ra khỏi không gian an toàn.

“Đi đâu bây giờ?” Sơn hỏi, tay đút túi quần, ánh mắt hướng về phía trước với vẻ tò mò.

“Chúng ta có thể đến công viên gần đây,” Linh đề nghị. “Mình cần một nơi yên tĩnh để bàn về những gì chúng ta đã phát hiện.”

Cả nhóm gật đầu đồng ý, họ cùng nhau hướng về phía công viên. Khi đến nơi, không khí bên ngoài thật khác biệt, không còn ánh sáng rực rỡ của không gian tùy thân, mà chỉ có ánh trăng lờ mờ chiếu sáng. Họ ngồi xuống một chiếc ghế đá cũ, cảm nhận sự tĩnh lặng bao quanh.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về tổ chức ngầm đó,” Hằng lên tiếng, gương mặt cô nghiêm túc. “Họ không chỉ muốn lợi dụng sức mạnh của chúng ta, mà còn có thể đang âm thầm theo dõi.”

“Có thể họ đã biết về chúng ta rồi,” Khôi lo lắng, nhìn quanh như thể cảm nhận được sự hiện diện của ai đó. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”

“Đừng quá lo lắng,” Sơn trấn an. “Chúng ta mạnh mẽ hơn chúng ta nghĩ. Hơn nữa, chúng ta có thể tìm ra những Dị Nhân khác, họ có thể giúp chúng ta.”

“Nhưng làm thế nào để tìm họ?” Linh hỏi, đôi mắt sáng rực lên với hy vọng. “Nếu chúng ta có thể liên lạc với họ, có thể chúng ta sẽ không đơn độc.”

“Có một người có thể biết,” Hằng nói, giọng cô trầm lại. “Người mà tôi đã nghe nói, một Dị Nhân kỳ lạ, từng trải qua nhiều đau thương từ tổ chức ngầm. Anh ta sống ẩn dật, nhưng có thể giúp chúng ta.”

“Nghe có vẻ thú vị,” Khôi nói. “Nhưng làm thế nào để tìm anh ta?”

“Nghe nói anh ta thường xuất hiện ở một quán cà phê cũ gần đây, nơi mà những Dị Nhân thường tụ tập,” Hằng đáp.

“Chúng ta có thể thử,” Sơn tỏ ra phấn khích. “Biết đâu anh ta có thể cho chúng ta những thông tin hữu ích.”

“Được rồi, vậy thì chúng ta đi thôi,” Khôi quyết định, cảm thấy hào hứng với ý tưởng này. “Nhưng hãy cẩn thận, chúng ta không thể để tổ chức đó phát hiện ra chúng ta.”

Cả nhóm đứng dậy, bước ra khỏi công viên với tâm trạng hồi hộp. Họ nhanh chóng đến quán cà phê nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm. Không khí bên trong ấm cúng và lãng mạn, nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó bí ẩn. Những người khách ngồi quanh quán, mỗi người đều mang theo những câu chuyện của riêng mình.

“Chúng ta nên tìm người phục vụ, hỏi xem có biết về người mà Hằng nói không,” Khôi đề xuất.

Hằng gật đầu, đi về phía quầy bar. Một người đàn ông trung niên, với vẻ ngoài phong trần, đứng sau quầy. Hằng hít một hơi sâu, rồi hỏi: “Xin lỗi, anh có biết một Dị Nhân nào đó thường đến đây không? Chúng tôi đang tìm một người.”

Người đàn ông dừng tay, nhìn Hằng một lúc, rồi gật đầu. “Có một người, nhưng anh ta không dễ gặp. Anh ta thường đến vào lúc nửa đêm.”“Anh có thể cho chúng tôi biết thêm về anh ta không?” Khôi hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

“Anh ta là một Dị Nhân rất đặc biệt, từng chịu nhiều tổn thương từ tổ chức ngầm. Anh ta thường cảnh báo những người khác về những mối nguy hiểm đang rình rập,” người đàn ông nói, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.

Linh chợt lo lắng. “Cảnh báo về điều gì?”

“Về những ai không thể tin tưởng, và cách mà tổ chức đó thao túng những Dị Nhân,” người đàn ông đáp, giọng nói trầm xuống. “Họ sẽ không ngần ngại làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình.”

Khôi cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Vậy chúng tôi cần phải gặp anh ta ngay.”

“Đừng vội,” người đàn ông nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Gặp gỡ không phải lúc nào cũng an toàn. Anh ta có thể không muốn nói chuyện với bất kỳ ai.”

“Nhưng chúng tôi cần thông tin,” Hằng kiên quyết. “Chúng tôi đang bị tổ chức đó săn lùng.”

Người đàn ông nhìn họ với ánh mắt thăm dò, rồi gật đầu. “Nếu các bạn thực sự quyết tâm, hãy quay lại vào nửa đêm. Tôi sẽ cố gắng giúp các bạn.”

Cả nhóm cảm ơn người đàn ông và ra ngoài. Bầu không khí bên ngoài càng trở nên nặng nề. Họ cảm nhận được áp lực từ những gì sắp xảy ra. “Chúng ta có thực sự muốn gặp người đó không?” Sơn hỏi, vẻ mặt băn khoăn.

“Không còn cách nào khác,” Khôi khẳng định. “Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn về tổ chức đó.”

“Nhưng nếu chúng ta không chuẩn bị, có thể sẽ gặp nguy hiểm,” Hằng cảnh báo.

“Chúng ta sẽ chuẩn bị,” Linh nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để sợ hãi ngăn cản mình. Chúng ta phải biết được sự thật.”

Họ quyết định quay lại không gian tùy thân, chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ đầy mạo hiểm vào nửa đêm. Những câu hỏi vẫn còn đọng lại trong tâm trí họ: Liệu họ có thể tin tưởng người đàn ông đó? Và liệu cuộc gặp gỡ này có thể dẫn họ đến những bí mật đen tối hơn về tổ chức ngầm hay không?

Khi bước vào không gian tùy thân, họ cảm nhận được sự an toàn tạm thời, nhưng cũng không thể tránh khỏi nỗi lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước. Họ cùng nhau bàn bạc về những câu hỏi sẽ đặt ra, và cách để bảo vệ lẫn nhau trong tình huống bất ngờ.

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai bị tổn thương,” Khôi khẳng định, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta là một đội.”

Nhưng bên trong họ, một cảm giác bất an vẫn tồn tại, như một cơn bão đang dần hình thành, chỉ chờ thời điểm bùng nổ. Cuộc gặp gỡ bí ẩn sắp tới sẽ là bước ngoặt lớn trong cuộc chiến của họ, và mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn