Âm thanh ồn ào bên ngoài cửa hàng càng lúc càng lớn. Những tiếng bước chân nặng nề và giọng nói lấp lửng như đang bàn bạc về điều gì đó đáng sợ. Khôi cảm nhận được sự căng thẳng lan tỏa trong không khí. Anh quay sang nhìn Huy, người đang đứng gần cửa với ánh mắt lo lắng.
“Cậu có chắc chắn rằng không ai theo dõi chúng ta không?” Khôi hỏi, giọng anh thấp hơn một chút, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi đã kiểm tra kỹ rồi,” Huy đáp, nhưng sự không chắc chắn trong giọng nói của anh khiến Khôi không thể hoàn toàn yên tâm. “Nhưng không thể nói trước được. Họ có thể đã theo dõi chúng ta từ lâu.”
“Chúng ta cần phải tìm cách ra khỏi đây,” Linh lên tiếng, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Nếu họ phát hiện ra chúng ta ở đây, sẽ không có đường lui.”
“Đúng vậy,” Sơn đồng tình. “Cần phải có một kế hoạch. Huy, cậu có biết điều gì về vị trí của tổ chức không?”
Huy lắc đầu. “Tôi chỉ biết họ thường tụ tập ở những nơi bí mật. Nhưng nếu chúng ta không ra khỏi đây ngay bây giờ, có thể sẽ không còn cơ hội.”
“Chúng ta có thể sử dụng sức mạnh của mình,” Hằng đề xuất, ánh mắt cô sáng lên. “Nếu chúng ta phối hợp cùng nhau, có thể thoát ra an toàn.”
Khôi cảm thấy một làn sóng hồi hộp ập đến. “Nhưng nếu có ai đó bị thương? Hoặc nếu chúng ta bị bắt?” Anh không thể không nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Sơn khẳng định, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta phải làm điều này.”
Cả nhóm im lặng, mỗi người đều đang cảm nhận nỗi sợ hãi trong lòng. Huy thì thầm điều gì đó với chính mình, vẻ mặt đầy căng thẳng. Linh và Hằng trao đổi ánh mắt, như thể đang suy nghĩ về một điều gì đó quan trọng.
“Được rồi,” Khôi nói, quyết tâm trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch. Huy, cậu dẫn đường.”
Huy gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự lo lắng. Họ từ từ di chuyển ra khỏi cửa hàng, từng bước chân nhẹ nhàng như muốn tránh mọi tiếng động. Ánh sáng bên ngoài chói chang làm họ chói mắt một lúc, nhưng họ không có thời gian để dừng lại.
“Chúng ta phải đi về phía bên trái,” Huy chỉ dẫn. “Có một lối đi nhỏ dẫn đến khu vực an toàn.”
“Cẩn thận!” Sơn cảnh báo, khi họ đi qua một con hẻm tối tăm. Khôi cảm thấy từng nhịp tim mình đập nhanh hơn, như thể có ai đó đang theo dõi họ từ bóng tối.
Bỗng dưng, từ phía cuối con hẻm vang lên tiếng bước chân dồn dập. Khôi quay lại nhìn, và tim anh như ngừng đập. Một nhóm người mặc trang phục đen, những kẻ mà họ đã thấy trước đó, đang tiến gần về phía họ.
“Chạy!” Khôi hô lớn, và cả nhóm lập tức lao về phía trước. Những tiếng kêu gọi từ phía sau càng lúc càng gần, như thể đang đuổi theo họ.
“Huy, nhanh lên!” Linh hét lên, giọng cô tràn đầy lo lắng.
Huy dẫn đầu, nhanh chóng tìm kiếm lối thoát. Khôi cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập. Họ chạy qua những con hẻm chật chội, cảm giác như thời gian đang quay ngược lại, mọi thứ trở nên hỗn loạn.“Đi vào đây!” Huy chỉ vào một cánh cửa nhỏ bên cạnh. Họ lao vào trong, đóng chặt cửa lại.
“Chúng ta phải nghĩ ra kế hoạch,” Sơn nói, hơi thở dồn dập. “Nếu họ tìm thấy chúng ta ở đây…”
“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Hằng nói, ánh mắt cô lộ rõ sự quyết tâm. “Chúng ta phải đối mặt với họ.”
Khôi cảm nhận được sự hồi hộp và sợ hãi trong từng nhịp thở của mọi người. “Có thể có một cách,” anh ngập ngừng nói, “nếu chúng ta sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra ảo ảnh, có thể đánh lừa họ.”
“Tôi có thể tạo ra ánh sáng,” Linh thêm vào. “Nếu chúng ta kết hợp sức mạnh, có thể sẽ thành công.”
“Chúng ta cần phải làm điều này nhanh chóng,” Huy thúc giục. “Họ sẽ không ngừng tìm kiếm.”
Khi cả nhóm bắt đầu chuẩn bị, một tiếng động bất ngờ vang lên từ bên ngoài. Cánh cửa rung lên, như thể có ai đó đang cố gắng mở nó. Khôi cảm thấy tim mình thắt lại. Họ không còn nhiều thời gian nữa.
“Chuẩn bị!” Khôi hô lớn, và tất cả đều tập trung vào sức mạnh của mình. Ánh sáng bắt đầu phát ra từ Linh, trong khi Hằng tập trung vào việc điều khiển suy nghĩ của những kẻ đang bên ngoài.
Cửa bất ngờ bật mở, và ánh sáng chói lóa bùng ra, khiến những kẻ bên ngoài phải nhắm mắt lại. “Bây giờ!” Khôi hét lên.
Cả nhóm lao ra ngoài, nhưng không thể ngờ rằng những kẻ đuổi theo đã chuẩn bị sẵn sàng. Tiếng la hét và những tiếng động ầm ĩ vang lên khi cuộc chiến bắt đầu. Khôi cảm nhận được sức mạnh của thời gian đang dâng trào trong người anh. Anh phải làm gì đó, không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để bảo vệ những người bạn.
Giữa hỗn loạn, Khôi thấy một trong những kẻ mặc đồ đen lao về phía Hằng. Không kịp suy nghĩ, anh kéo mạnh thời gian lại, khiến kẻ đó chậm lại trong giây lát. Nhưng điều đó không đủ. Anh không thể giữ mãi được sức mạnh này.
“Mau lên!” Sơn gào lên, kéo Hằng ra khỏi tầm nguy hiểm. Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng súng vang lên. Khôi cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy Hằng ngã xuống, ánh mắt cô tràn đầy sự ngỡ ngàng.
“Không!” Khôi hét lên, chạy về phía cô. Tất cả mọi thứ xung quanh như ngừng lại. Thời gian dường như bị bẻ cong, và chỉ còn lại âm thanh của tiếng tim anh đập. Hằng nằm đó, không nhúc nhích.
“Cứu cô ấy!” Linh khóc lên, đôi mắt cô tràn đầy nước. “Chúng ta không thể để điều này xảy ra!”
Khôi đứng lặng, cảm giác như mọi thứ sụp đổ. Tình bạn, những ký ức, tất cả đều đang bùng nổ trong lòng anh. Anh không thể để Hằng phải hy sinh.
“Cô ấy không thể ra đi,” Khôi thầm thì, như thể đang cầu nguyện. Anh tập trung sức mạnh của mình, quyết tâm làm mọi thứ để cứu Hằng.
“Khôi!” Sơn gọi lớn, nhưng anh đã không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ còn lại hình ảnh của Hằng trong tâm trí anh, và nỗi đau khôn nguôi đang dâng lên.
Giây phút đó, Khôi biết rằng mọi thứ sẽ không còn như trước. Họ đã phải trả giá cho sự tự do này, và cái giá đó là nỗi đau thương không thể xóa nhòa.