Ký Ức Tuổi Thanh Xuân

Chương 15: Đối đầu cuối cùng

Trời đã tối, ánh trăng sáng như một chiếc gương lớn phản chiếu những nỗi lo lắng trong lòng nhóm bạn. Hằng, Huy, Minh Anh và Kiệt ngồi quây quần bên nhau, bàn bạc về kế hoạch đối phó với Đạt và Thảo Vy. Không khí nặng nề, nhưng ánh mắt của họ vẫn sáng rực quyết tâm.

“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Hằng nói, giọng đầy quả quyết. “Nếu để chúng tiếp tục như vậy, mọi công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển.”

“Nhưng chúng ta sẽ làm gì?” Minh Anh hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện với họ.”

“Đúng vậy, nhưng chúng ta có thể tạo ra một tình huống mà họ không ngờ tới,” Kiệt đề xuất, ý tưởng bắt đầu nhen nhóm trong đầu. “Nếu chúng ta ghi lại bằng chứng về những gì họ đang làm, chúng ta có thể tố cáo họ.”

“Ý hay đấy!” Huy gật đầu. “Chúng ta cần phải phân công nhiệm vụ. Ai sẽ theo dõi họ?”

“Để mình đi cùng Huy,” Hằng nói. “Còn Minh Anh và Kiệt ở lại nông trại, chuẩn bị mọi thứ cần thiết.”

“Được,” Kiệt đồng tình. “Chúng ta sẽ cần một chiếc camera ẩn. Nếu có thể quay được hình ảnh họ đang làm, chúng ta sẽ có đủ chứng cứ.”

Hằng nhìn Huy, ánh mắt họ giao nhau như một lời hứa. Huy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi cả hai bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch. Minh Anh và Kiệt cũng nhanh chóng sắp xếp mọi thứ để có thể hỗ trợ tối đa cho hai người.

Khi trời đã khuya, Hằng và Huy lén lút rời khỏi nông trại, hướng về khu vực mà nhóm Đạt thường tụ tập. Họ di chuyển nhẹ nhàng, tránh không phát ra tiếng động. Trong lòng, sự hồi hộp càng tăng lên, nhưng quyết tâm bảo vệ nông trại và bạn bè luôn là động lực lớn nhất.

“Chúng ta sẽ phải cẩn thận,” Huy thì thầm, ánh mắt quét xung quanh. “Nếu không, họ có thể nhận ra chúng ta.”

Hằng gật đầu, tim đập nhanh hơn khi thấy ánh đèn từ phía nhóm Đạt. Họ đã đến nơi. Đạt và Thảo Vy đang đứng giữa một vòng tròn những người bạn, cười nói râm ran, tay cầm những gói phân bón mà trước đó Huy đã nhìn thấy.

“Chúng ta phải tìm cách lại gần hơn,” Hằng nói, một lần nữa, họ lại thu mình vào bóng tối, quan sát từng cử chỉ của kẻ thù.

“Đạt, mày có chắc rằng cái này sẽ hoạt động không?” một thành viên trong nhóm của hắn hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

“Yên tâm, thằng ngu nào cũng biết là phân này sẽ giúp cây nhanh lớn hơn,” Đạt tự tin đáp, một nụ cười nở trên môi. “Chúng sẽ không biết đâu.”

Huy và Hằng nhìn nhau, tức giận và lo lắng. Điều này không chỉ là một trò chơi; đó là sự sống còn của nông trại, là mồ hôi và nước mắt của họ.

“Chúng ta cần phải ghi hình ngay,” Huy nói, giọng thì thầm. Hằng lập tức rút camera ra, cố gắng căn chỉnh để bắt trọn hình ảnh Đạt và nhóm bạn của hắn.“Có thể chúng ta nên làm gì đó để phân tán sự chú ý của họ,” Hằng đề nghị. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể ghi lại được.”

“Đúng,” Huy đồng tình. “Nhưng làm thế nào?”

Hằng chợt nảy ra một ý tưởng. “Chúng ta có thể tạo ra một tiếng động ở phía bên kia, làm cho họ quay lại.”

Huy nhìn theo hướng Hằng chỉ, rồi gật đầu. “Được, nhưng phải nhanh.”

Họ lén lút di chuyển về phía bên kia, rồi Huy đá một viên đá nhỏ vào bụi cây, phát ra tiếng động. Ngay lập tức, nhóm của Đạt quay lại, vẻ mặt ngạc nhiên.

“Cái gì vậy?” Thảo Vy hỏi, ánh mắt sắc bén quét qua không gian tối tăm.

“Đi kiểm tra đi!” Đạt ra lệnh, và cả nhóm bắt đầu di chuyển về phía tiếng động. Hằng và Huy tranh thủ ghi lại hình ảnh, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Hurry up!” Huy thì thầm, mắt không rời khỏi màn hình. Họ đã bắt đầu ghi lại những gì Đạt và nhóm bạn đang làm.

Nhưng không may, một trong những thành viên trong nhóm của Đạt bỗng nhiên quay lại, ánh mắt lờ mờ nhận ra sự hiện diện của Hằng và Huy. “Này! Có ai đó ở đây!” hắn gào lên.

“Chạy!” Huy hét lên, và cả hai lập tức quay người, chạy thục mạng về phía nông trại. Tiếng bước chân rầm rập đằng sau khiến họ không dám quay lại.

“Chúng ta phải về ngay!” Hằng thở hổn hển, cảm giác sợ hãi và hồi hộp tràn ngập trong lòng.

Khi họ về đến nông trại, Minh Anh và Kiệt đã đợi sẵn. “Các bạn sao rồi?” Kiệt hỏi, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của họ.

“Chúng ta đã ghi hình được, nhưng…” Huy bắt đầu, nhưng chưa kịp nói hết, tiếng động ầm ĩ từ phía nhóm Đạt đã vang lên. Họ đã theo kịp.

“Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần cho mọi thứ,” Hằng nói, ánh mắt quyết tâm. “Đây sẽ là cuộc đối đầu cuối cùng.”

Mọi người nhanh chóng tập trung lại, chuẩn bị cho cuộc chiến mà họ biết sẽ không dễ dàng. Tình bạn và lòng dũng cảm của họ sẽ bị thử thách ở mức độ cao nhất. Bầu không khí căng thẳng tràn ngập, như một cơn bão đang ập đến, và họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn