Ký Ức Tận Thế

Chương 5: Cuộc chiến sinh tồn

Nhóm của Minh Tuấn đã chia thành hai đội. Một đội sẽ đi tìm hiểu thông tin về băng nhóm của Hoàng Anh, trong khi đội còn lại sẽ chuẩn bị vũ khí và thiết bị cần thiết. Minh Tuấn đứng ở giữa, lòng đầy lo lắng nhưng quyết tâm. Anh biết rõ rằng mối đe dọa không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính những người mà họ tin tưởng.

“Quốc Huy, em phụ trách việc chế tạo bẫy ở khu vực này,” Minh Tuấn chỉ tay về phía một tòa nhà bỏ hoang. “Phúc, anh và Thảo Nguyên đi cùng Quốc Huy. Còn lại, tôi sẽ dẫn theo Minh Quân để thăm dò xung quanh.”

“Có cần phải cẩn thận không?” Quốc Huy hỏi, ánh mắt lo lắng.

“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn bao giờ hết. Hãy nhớ, không chỉ có zombie mà còn cả những kẻ xấu đang rình rập,” Minh Tuấn nhấn mạnh. “Nếu có gì bất thường, hãy lập tức quay về.”

“Đã hiểu,” Phúc gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Trước khi lên đường, Thảo Nguyên lén nhìn Minh Tuấn. “Anh sẽ ổn chứ?” Cô lo lắng.

“Đừng lo. Anh sẽ về an toàn,” anh trấn an, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nặng trĩu.

Họ tách ra, mỗi nhóm đi theo những con đường khác nhau. Minh Tuấn dẫn đầu, lòng đầy căng thẳng. Đường phố hoang tàn, những tòa nhà đổ nát, thi thoảng vang lên tiếng động kỳ lạ. Minh Quân đi sau, đôi mắt sáng quắc, luôn đề phòng.

“Mọi người có thấy không?” Minh Tuấn bỗng dừng lại. “Có dấu chân ở đây.”

“Một nhóm lớn,” Minh Quân nhận xét, ánh mắt tập trung. “Có thể là của băng nhóm Hoàng Anh.”

“Chúng ta phải cẩn thận. Không thể để họ phát hiện ra chúng ta,” Minh Tuấn nói, nhấn mạnh từng chữ.

Họ tiếp tục di chuyển, lòng đầy căng thẳng. Một lúc sau, họ đến gần một khu vực có vẻ như là nơi trú ẩn của kẻ thù. Minh Tuấn ra hiệu cho mọi người dừng lại, lén lút quan sát. Những bóng người di chuyển bên trong, âm thanh cười nói vọng ra. Anh không thể nghe rõ nhưng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Minh Quân hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Chúng ta cần thông tin. Hãy tìm cách nghe lén,” Minh Tuấn quyết định. “Nếu cần, chúng ta sẽ rút lui.”

Họ nấp sau một chiếc xe hơi cũ, lắng nghe. Một giọng nói quen thuộc vang lên. “Tìm ra nhóm của Minh Tuấn. Chúng ta không thể để chúng tiếp tục sống sót.”

“Chúng ta phải làm gì với chúng?” Một giọng khác hỏi.

“Giết hết. Không thể để chúng có cơ hội.”

Những lời này như một nhát dao đâm vào lòng Minh Tuấn. Họ không chỉ đang đối mặt với những kẻ thù ngoài kia, mà còn phải chiến đấu với sự tàn nhẫn của chính con người.“Chúng ta cần quay lại, báo cho nhóm,” anh nói khẽ, nhưng đủ để mọi người nghe thấy.

Họ nhanh chóng rút lui, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Về đến nơi trú ẩn, họ gặp lại nhóm của Thảo Nguyên. Quốc Huy đã chế tạo xong một số bẫy, trong khi Phúc và Thảo Nguyên chuẩn bị thực phẩm.

“Có tin gì mới không?” Thảo Nguyên hỏi, ánh mắt lo lắng.

“Băng nhóm của Hoàng Anh đang lên kế hoạch tấn công chúng ta,” Minh Tuấn nói, giọng trầm xuống. “Chúng ta phải chuẩn bị.”

Sự căng thẳng bao trùm nhóm. Quốc Huy nhìn lên, hỏi: “Chúng ta sẽ đối phó như thế nào?”

“Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ mà còn phải tấn công. Nếu không, họ sẽ đến đây và giết chúng ta,” Minh Tuấn đáp, ánh mắt kiên quyết.

“Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể tấn công mà không bị phát hiện?” Phúc hỏi.

“Chúng ta sẽ dùng những bẫy mà Quốc Huy đã làm. Đặt chúng xung quanh khu vực, tạo ra một cái bẫy lớn để đón họ,” Minh Tuấn lên kế hoạch.

“Còn chúng ta thì sao?” Thảo Nguyên lo lắng.

“Chúng ta sẽ chờ đợi trong bóng tối, sẵn sàng tấn công khi họ đến gần,” anh đáp, cảm giác hồi hộp trào dâng.

Mọi người bắt tay vào công việc. Quốc Huy chỉ huy việc đặt bẫy, trong khi Minh Tuấn và Thảo Nguyên chuẩn bị vũ khí. Mỗi người đều hiểu rằng sự sống còn của nhóm phụ thuộc vào sự chuẩn bị này.

Khi mặt trời lặn, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Minh Tuấn đứng ở cửa sổ, nhìn ra ngoài. Những âm thanh từ xa vọng lại, tiếng động của những kẻ thù đang tiến gần. Anh cảm thấy như thời gian ngừng lại, mọi thứ đều đang chờ đợi khoảnh khắc quyết định.

“Chúng ta sẵn sàng chưa?” anh hỏi, giọng trầm.

“Mọi thứ đã sẵn sàng,” Quốc Huy nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Thời gian đến rồi,” Minh Tuấn thì thầm, lòng đầy quyết tâm.

Họ lén lút di chuyển đến vị trí đã định. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của từng người. Đêm tối như bao trùm tất cả, nhưng sự chuẩn bị của họ sẽ quyết định số phận.

“Nhớ giữ vững tâm lý,” Minh Tuấn nhắc nhở. “Chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người khác.”

Khi bóng tối trở nên dày đặc, tiếng bước chân vọng lại. Minh Tuấn nắm chặt vũ khí, lòng đầy hồi hộp. Cuộc chiến sinh tồn đã bắt đầu, và họ phải sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước.