Ký Ức Tận Thế

Chương 18: Cao trào

Minh Tuấn đứng ở lối vào tòa nhà cũ, hơi thở của anh dồn dập. Ánh đèn mờ ảo bên trong làm nổi bật những bóng hình lờ mờ, nơi mà Hoàng Anh đang chỉ huy băng nhóm tội phạm. Anh quay lại nhìn nhóm của mình, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Nhớ kỹ kế hoạch,” anh nhắc nhở. “Chúng ta không chỉ đối đầu với Hoàng Anh mà còn cả Linh và Toàn. Họ sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để bảo vệ quyền lực của mình.”

Thảo Nguyên gật đầu, nắm chặt vũ khí trong tay. Cô biết rằng không chỉ tính mạng của mình mà còn cả những người khác đều phụ thuộc vào quyết định của họ hôm nay.

“Có lẽ chúng ta nên chia thành hai nhóm,” Quốc Huy đề xuất. “Một nhóm sẽ tạo phân tán sự chú ý, trong khi nhóm còn lại thâm nhập vào trong.”

“Ý hay,” Minh Tuấn đồng tình. “Thảo Nguyên, em cùng Quốc Huy làm nhóm thâm nhập. Phúc và tôi sẽ làm nhóm phân tán.”

“Cẩn thận đấy,” Phúc thêm vào, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn kiên quyết. “Nếu có bất kỳ điều gì không ổn, hãy lập tức rút lui.”

Nhóm gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng. Họ bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng như những bóng ma, hướng về phía tòa nhà. Tiếng động từ bên trong càng lúc càng rõ ràng, tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện, và cả tiếng nhạc vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Khi đến gần, Minh Tuấn ra hiệu dừng lại. “Chúng ta sẽ chờ một chút,” anh nói. “Hãy quan sát.”

Họ ẩn mình sau một chiếc xe tải cũ, ánh mắt chăm chú vào cửa ra vào. Đột nhiên, một nhóm người từ trong bước ra, dẫn đầu là Hoàng Anh. Hắn trông vẫn điềm tĩnh, chỉ huy thuộc hạ với sự tự tin không thể chối cãi.

“Nhìn kìa,” Quốc Huy thì thầm. “Hắn có vẻ đang lên kế hoạch cho một điều gì đó lớn.”

“Đúng vậy,” Minh Tuấn nói. “Chúng ta cần phải hành động ngay trước khi hắn kịp thực hiện.”

Khi nhóm của Minh Tuấn bắt đầu di chuyển, Thảo Nguyên cảm thấy hồi hộp. Cô liếc nhìn Quốc Huy và nhận thấy sự căng thẳng trong ánh mắt anh. “Quốc Huy, em tin tưởng vào khả năng của anh,” cô động viên. “Chúng ta sẽ làm được.”

Quốc Huy hít sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Cảm ơn em,” anh đáp, giọng có phần yếu ớt nhưng vẫn kiên định.

Bên trong, Hoàng Anh đang chỉ đạo các thành viên chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn. Hắn không hề biết rằng nhóm của Minh Tuấn đang rình rập bên ngoài, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu quyết định.

“Linh, chuẩn bị các xác chết,” hắn ra lệnh, ánh mắt lạnh lẽo. “Chúng ta sẽ khiến họ phải trả giá.”

Nghe thấy điều đó, Thảo Nguyên rùng mình. “Chúng ta cần phải ngăn chặn Linh,” cô nói với Minh Tuấn. “Nếu cô ta điều khiển xác chết, chúng ta sẽ gặp khó khăn.”

“Đúng,” Minh Tuấn khẳng định. “Chúng ta phải tìm cách tiếp cận cô ta trước.”Khi cả nhóm tiến vào trong tòa nhà, không khí trở nên nặng nề. Họ phải vượt qua những hành lang tối tăm, nơi mà tiếng động từ bên ngoài vọng vào làm cho mọi thứ càng thêm căng thẳng. Minh Tuấn dẫn đầu, ánh mắt anh quét qua từng góc khuất.

“Cẩn thận,” anh nhắc nhở. “Có thể có bẫy ở khắp nơi.”

Quốc Huy, với khả năng của mình, nhanh chóng phát hiện những thiết bị mà băng nhóm của Hoàng Anh đã đặt ra. “Tôi có thể vô hiệu hóa chúng,” anh nói. “Nhưng cần thời gian.”

“Nhanh lên,” Minh Tuấn thúc giục, “Chúng ta không có nhiều thời gian.”

Khi Quốc Huy bắt đầu thao tác, tiếng động từ phía cuối hành lang khiến họ giật mình. Một nhóm người đi về phía họ, và họ không thể quay lại.

“Chúng ta phải tìm một chỗ ẩn nấp,” Minh Tuấn ra lệnh. Họ nhanh chóng lùi vào một căn phòng bên cạnh, đóng cửa lại. Trong phòng tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ những khe hở.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với chúng,” Phúc nói, ánh mắt kiên quyết. “Không thể lùi bước nữa.”

“Đúng vậy,” Minh Tuấn đồng tình. “Chúng ta sẽ phải chiến đấu.”

Khi nhóm của họ chuẩn bị cho cuộc đối đầu, Thảo Nguyên cảm thấy một luồng năng lượng lạ. Cô nhắm mắt lại, để cho những giấc mơ của mình dẫn lối. Một hình ảnh hiện lên trong đầu cô: một cuộc chiến khốc liệt, những xác chết đang tràn ra từ bóng tối, và tiếng thét vang vọng.

“Mọi người!” Cô mở mắt, giọng nói đầy lo lắng. “Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”

“Em nhìn thấy gì?” Minh Tuấn hỏi, sự quan tâm trong ánh mắt.

“Xác chết… chúng sẽ tấn công,” cô nói. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

Minh Tuấn gật đầu, quyết tâm càng thêm mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không để cho chúng cướp đi hy vọng của mình.”

Khi họ mở cửa, bầu không khí trở nên căng thẳng. Những bóng hình từ phía cuối hành lang đang tiến lại gần. Nhóm của Minh Tuấn không còn đường lùi, họ chỉ còn cách chiến đấu.

“Chuẩn bị!” Minh Tuấn hô lớn.

Trong khoảnh khắc đó, cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu, và họ hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến cho sự sống còn mà còn cho tương lai mà họ khao khát.