Ký Ức Tận Thế

Chương 13: Cuộc chiến sinh tử

Mọi người trong nhóm đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Minh Tuấn đứng ở giữa, khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt thâm trầm như đang suy nghĩ về điều gì đó lớn lao hơn. Những tiếng động lạ từ bên ngoài cứ vang vọng, như một lời cảnh báo.

“Chúng ta cần phải kiểm tra xung quanh,” Minh Tuấn ra lệnh, giọng nói của anh vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát. “Quốc Huy, em và Phúc đi cùng tôi. Linh, em ở lại đây với Thảo Nguyên và Quân, đảm bảo mọi người an toàn.”

Quốc Huy gật đầu, ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng, nhưng không ai có thể hiện ra nỗi sợ hãi trong thời điểm này. Họ bước ra ngoài, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều đang theo dõi họ. Đêm tối đen đặc, chỉ có ánh đèn pin chiếu sáng những bóng cây đổ dài trên mặt đất.

“Có ai đó ở đây,” Phúc thì thầm, tay nắm chặt một thanh sắt, cơ thể anh căng cứng. “Tôi cảm thấy…”

“Im lặng,” Minh Tuấn cắt ngang, đưa tay ra hiệu cho mọi người dừng lại. Anh lắng nghe, cảm nhận. Tiếng bước chân, tiếng thì thầm… có gì đó không đúng.

Bất ngờ, từ bụi rậm bên trái, một bóng đen lao ra. Minh Tuấn phản xạ nhanh chóng, đẩy Quốc Huy sang một bên và vung tay. Một cái bẫy lưới đã được giăng sẵn, bẫy chộp lấy bóng đen, làm nó ngã nhào xuống đất.

“Hoàng Anh!” Minh Tuấn nhận ra, ánh mắt anh trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. “Mày đang làm gì ở đây?”

Vũ Hoàng Anh đứng dậy, vẻ mặt điển trai nhưng ánh mắt lạnh lẽo. “Tôi chỉ muốn xem nhóm của mày có thực sự mạnh mẽ như lời đồn hay không,” hắn cười, nhưng nụ cười không có chút ấm áp nào. “Chưa thấy ai chiến đấu mà lại không có lý do, đúng không?”

“Đủ rồi,” Minh Tuấn tiến gần hơn, tay nắm chặt. “Mày không có quyền xâm phạm nơi này.”

“Đúng vậy, nhưng ở thế giới này, quyền lực thuộc về kẻ mạnh,” Hoàng Anh nhếch môi. “Và mày, Minh Tuấn, chỉ là một kẻ sống sót giữa dòng đời tăm tối.”

Phúc không thể kiềm chế, lao về phía Hoàng Anh, nhưng Minh Tuấn kéo lại. “Đợi đã!” anh quát lên. “Chúng ta không muốn làm mất đi sự bình tĩnh. Hãy để hắn nói.”

“Bình tĩnh?” Hoàng Anh cười khẩy. “Trong khi nhóm của mày đang lục đục và không có lòng tin? Ngươi nghĩ mày có thể bảo vệ họ mãi sao?”

Những lời nói của Hoàng Anh như một mũi tên đâm thẳng vào trái tim của Minh Tuấn. Anh quay lại nhìn Quốc Huy, ánh mắt đầy nghi hoặc. Liệu có ai trong số họ đang lén lút phản bội?“Chúng ta không cần phải nghe lời mày,” Quốc Huy nói, sự quyết tâm nổi lên trong giọng nói. “Chúng ta sẽ không để kẻ khác thao túng số phận của mình.”

Hoàng Anh nhún vai. “Tùy thôi. Nhưng một khi sự thật bị phơi bày, chỉ có một kẻ sống sót. Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử này, Minh Tuấn.”

Với những lời cuối cùng đó, Hoàng Anh biến mất vào bóng tối, để lại một không khí nặng nề và sự lo lắng trong lòng nhóm của Minh Tuấn. Họ trở về căn cứ, mà cảm giác như mỗi bước đi đều nặng nề hơn.

“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi thứ,” Minh Tuấn nói khi họ trở lại. “Không chỉ đối phó với Hoàng Anh, mà còn cả với những kẻ phản bội trong chính nhóm của chúng ta.”

Thảo Nguyên đang đợi sẵn, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô. “Có chuyện gì vậy?”

“Hoàng Anh đã đến đây,” Minh Tuấn đáp. “Hắn đang tìm cách phá hoại chúng ta từ bên trong.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Thảo Nguyên hỏi, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm.

“Chúng ta cần phải tăng cường bảo vệ, đồng thời tìm ra kẻ phản bội,” Minh Tuấn nói. “Quốc Huy, em hãy tiếp tục theo dõi những dấu hiệu lạ, còn Phúc, hãy chuẩn bị vũ khí. Chúng ta không thể để mình bị động.”

“Em sẽ giúp mọi người cảm thấy an tâm hơn,” Thảo Nguyên nói, trong khi ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng. “Nhưng em cũng cảm thấy rằng có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.”

Minh Tuấn gật đầu. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Hãy giữ vững tinh thần.”

Tối hôm đó, không ai có thể chợp mắt. Mọi người đều cảm nhận được sự hiện diện của nguy hiểm. Những cơn gió lạnh lẽo thổi qua từng kẽ hở của căn cứ, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu.

Ánh đèn nhấp nháy, tiếng động lạ từ bên ngoài càng lúc càng rõ rệt. Minh Tuấn đứng bên cửa sổ, ánh mắt sắc bén như một con sói trong đêm. Anh biết rằng, những mất mát đau thương sắp xảy ra có thể làm lung lay tinh thần của cả nhóm. Nhưng anh cũng hiểu rằng, chỉ có cách đối đầu mới có thể mang lại hy vọng.

Và trong khoảnh khắc đó, một tiếng gõ mạnh vang lên từ cửa chính. Tiếng gõ này không chỉ là một cuộc gọi, mà còn là một lời thách thức. Họ đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến sinh tử, và không ai biết điều gì đang chờ đợi phía trước.