Ký Ức Tận Thế

Chương 1: Thảm họa

Sau

Hỗn loạn. Đó là điều đầu tiên Minh Tuấn cảm nhận khi tỉnh dậy giữa đống đổ nát. Mùi khói, mùi máu, và âm thanh hoảng loạn của những tiếng la hét vang vọng khắp nơi. Từ những gì còn lại của thành phố, chỉ còn là những mảnh vỡ, những chiếc xe cháy xém và những con người hoảng loạn chạy trốn.

Chưa kịp định hình lại ý thức, anh đã nghe thấy tiếng gầm gừ từ phía sau. Minh Tuấn xoay người, tim đập thình thịch. Một bóng hình gầy gò, xanh xao, mắt lờ đờ tiến lại gần, miệng há hốc như muốn nuốt chửng mọi thứ. Đó là một trong những người đã từng sống, giờ đây trở thành một cái xác không hồn, một thây ma khát máu. Minh Tuấn không chần chừ, anh rút con dao găm bên hông ra, tay nắm chặt, mắt dán vào con quái vật trước mặt.

“Chạy đi!” Một giọng nói vang lên, và Minh Tuấn nhận ra đó là một cô gái, mái tóc dài buộc cao, khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Thảo Nguyên. Cô vừa hô hoán, vừa kéo một đứa trẻ nhỏ nép vào bên cạnh. “Nhanh lên!”

Minh Tuấn không cần thêm lời nhắc. Anh lao về phía con thây ma, nhắm vào đầu nó mà đâm. Một nhát, rồi một nhát nữa. Máu b*n r*, và con quái vật ngã xuống. Anh thở hổn hển, nhưng không dám dừng lại. “Đi thôi!” Anh quát lên, mắt vẫn dõi theo xung quanh.

“Đằng kia!” Thảo Nguyên chỉ về phía một tòa nhà còn nguyên vẹn. “Chúng ta có thể vào đó!” Họ lao về hướng đó, nhưng không hề biết rằng có nhiều kẻ thù đang rình rập. Những tiếng gầm gừ và tiếng kêu thất thanh của những người sống sót khác vẫn vang lên không ngừng.

Cánh cửa tòa nhà mở ra với một tiếng kêu ken két, và họ chạy vào trong. Không khí ẩm ướt, mùi mốc meo xộc vào mũi. Minh Tuấn lập tức đóng chặt cửa, tim đập nhanh. “Chúng ta tạm an toàn ở đây,” anh nói, nhưng không thể giấu nổi sự lo lắng trong giọng nói.

“Còn những người khác?” Thảo Nguyên nhìn quanh, ánh mắt không ngừng tìm kiếm. “Họ có thể đã bị… bị bắt rồi.” Giọng cô trở nên yếu ớt.

“Chúng ta không thể bỏ cuộc,” Minh Tuấn nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Phải tìm cách sống sót, tìm người sống sót khác. Chúng ta không thể đứng đây chờ chết.”

“Nhưng…” Thảo Nguyên ngập ngừng, “Nhưng có thể sẽ có rất ít người còn lại. Họ đều đã chết hết rồi…” Nỗi sợ hãi làm cho giọng cô run rẩy.

“Chúng ta sẽ không tìm kiếm một mình. Tôi đã từng chiến đấu. Tôi sẽ bảo vệ cô.” Minh Tuấn thề, ánh mắt anh như một ngọn lửa giữa đêm tối.

Cô gật đầu, đôi mắt vẫn rực sáng. Trong lúc này, những ký ức về gia đình, bạn bè, và những ngày bình yên trước thảm họa hiện lên trong tâm trí cả hai. Nhưng sự sống vẫn là điều quan trọng nhất, và họ cần nhau trong thế giới này.

Một tiếng động bất ngờ vang lên phía trên, làm cả hai giật mình. Những âm thanh lạo xạo của bước chân từ phía cầu thang. Minh Tuấn đưa tay lên, ra hiệu cho Thảo Nguyên im lặng. Họ lắng nghe. Tiếng động càng lúc càng gần.

“Chúng ta phải ra ngoài,” Minh Tuấn nói khẽ. “Theo tôi.” Anh dẫn Thảo Nguyên đến một cửa sổ, nơi có thể nhìn ra bên ngoài. Thành phố đã trở thành một bãi chiến trường, những bóng ma lang thang khắp nơi, và phía xa, những ngọn lửa vẫn chưa tắt.

“Họ có thể thấy chúng ta,” Thảo Nguyên lo lắng.

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra mà không gây tiếng động,” Minh Tuấn thì thầm, rồi anh nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát. “Tôi sẽ kiểm tra cầu thang.”“Cẩn thận,” Thảo Nguyên nhắc nhở, nhưng Minh Tuấn đã nhanh chóng lén lút di chuyển về phía cầu thang.

Mỗi bước đi của anh đều cẩn thận, không để lại dấu vết. Nhưng không khí nặng nề, sự im lặng đáng sợ khiến anh cảm thấy hồi hộp. Rốt cuộc, anh cũng chạm tay vào cánh cửa cầu thang, mở ra một không gian tối tăm.

Bên ngoài, tiếng động càng lúc càng rõ. Minh Tuấn thò đầu ra, thấy một nhóm thây ma đang tụ tập ở cuối hành lang. Đột nhiên, một tiếng la hét vang lên. Một người đàn ông, có vẻ là một trong những người sống sót, đang chạy trốn, nhưng không kịp thoát khỏi bầy thây ma. Họ xô đẩy nhau, và trong tích tắc, người đàn ông đã bị kéo xuống, những tiếng kêu đau đớn vang lên.

“Không!” Thảo Nguyên kêu lên, nhưng Minh Tuấn đã kịp kéo cô lại. “Cô không thể làm gì bây giờ.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Chúng ta phải sống.”

Cô nhìn Minh Tuấn, ánh mắt đầy lo âu, nhưng rồi cô gật đầu. Họ quay lại, nhưng không còn đường lui. Bên ngoài, bầy thây ma đã đông hơn, tiếng gầm gừ vang vọng khắp nơi.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Minh Tuấn nói, ánh mắt kiên quyết. “Phải đi xuống. Tìm một lối thoát khác.”

“Nhưng nếu có kẻ nào đó ở dưới?” Thảo Nguyên hỏi, giọng vẫn run rẩy.

“Chúng ta không thể ngồi đây chờ chết. Phải tiến lên.” Anh nắm chặt tay cô, quyết tâm trong ánh mắt. Họ bắt đầu di chuyển xuống cầu thang, từng bước một, từng nhịp tim như một bản nhạc u ám.

Đến tầng dưới, họ nghe thấy tiếng động, tiếng nói chuyện, những âm thanh của những người sống sót khác. Minh Tuấn dừng lại, mắt nhìn về phía cửa ra vào. “Có người bên ngoài,” anh thì thầm.

“Có thể họ sẽ giúp chúng ta,” Thảo Nguyên hy vọng.

“Hoặc có thể không,” Minh Tuấn đáp lại, nhưng trong lòng anh vẫn mong muốn tìm được sự hỗ trợ. Họ chậm rãi tiếp cận cánh cửa, lắng nghe từng âm thanh, từng nhịp đập của trái tim.

Khi cánh cửa được mở ra, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra. Một nhóm người, cả đàn ông lẫn phụ nữ, đang tụ tập quanh một người đàn ông lớn tuổi, người đang nói gì đó đầy nhiệt huyết. “Chúng ta phải đứng lên, phải đấu tranh!”

Minh Tuấn và Thảo Nguyên nhìn nhau, một tia hy vọng le lói trong bóng tối. Nhưng niềm hy vọng đó có thể nhanh chóng bị dập tắt bởi sự tàn nhẫn của thế giới bên ngoài.

Nhưng lúc này, không còn thời gian cho sự do dự. Họ bước vào, quyết định tham gia vào số phận của những người sống sót này, và trong sâu thẳm, họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng họ sẽ không đơn độc.

Sau