Ký Ức Hồi Tưởng

Chương 9: Thăm dò

Minh Huy ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng những tài liệu cũ kỹ mà cha anh để lại. Anh lật từng trang, mỗi dòng chữ như một mảnh ghép của quá khứ. Những bức ảnh đen trắng, những ghi chú vội vàng, tất cả đều dẫn dắt anh vào một thế giới mà anh chưa từng biết.

Những ngày tiếp theo, Minh Huy dành nhiều thời gian hơn cho việc tìm hiểu về những người bạn của cha mình. Anh ghé thăm từng người một, những gương mặt quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo sự xa lạ. Họ đã già đi, nhưng ánh mắt của họ vẫn giữ nguyên sự sắc bén, như thể thời gian không thể làm mờ đi những ký ức mà họ chia sẻ.

Một buổi chiều, Minh Huy đến nhà ông Trường, một người bạn thân của cha anh. Ông Trường mở cửa với nụ cười thân thiện, nhưng Minh Huy cảm nhận được một sự ngập ngừng trong ánh mắt ông. Họ ngồi xuống bàn trà, những chiếc tách sứ trắng tinh khôi đang nghi ngút khói.

“Huy, con lớn thật rồi. Cha con chắc hẳn sẽ tự hào về con,” ông Trường nói, nhưng giọng ông có phần nặng nề.

“Con cảm ơn ông,” Minh Huy đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Con muốn hỏi về những kỷ niệm của ông với cha con.”

Ông Trường nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều lướt qua khuôn mặt ông, tạo nên những bóng đổ kỳ lạ. “Cha con là người có tầm nhìn, nhưng cũng không ít kẻ ghen ghét ông. Có nhiều điều mà con không thể hiểu hết đâu.”

“Ông có thể nói rõ hơn không?” Minh Huy không thể kiềm chế được sự tò mò.

“Đôi khi, những bí mật tốt nhất là những điều không nên được nhắc đến,” ông Trường nhẹ nhàng nói, nhưng Minh Huy có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói ấy.

Minh Huy không nản lòng. Anh tiếp tục hỏi những câu hỏi khác, lắng nghe từng chi tiết, từng mảnh ghép từ quá khứ. Nhưng mỗi lần ông Trường chuẩn bị tiết lộ điều gì đó quan trọng, lại có một rào cản vô hình ngăn cản ông.

Khi rời khỏi nhà ông Trường, Minh Huy cảm thấy trong lòng mình có một điều gì đó đang dấy lên, như một mảnh ghép chưa hoàn chỉnh. Anh cần phải tìm hiểu thêm về những người bạn khác của cha, những người có thể biết rõ hơn về những âm mưu đang ẩn giấu.

Một buổi tối, Minh Huy quyết định ghé qua nhà bà Hoa, một người phụ nữ lớn tuổi, cũng là bạn của cha anh. Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ, những bức tranh treo trên tường là những kỷ niệm của một thời đã qua. Khi thấy Minh Huy, bà Hoa nở nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt bà lại thoáng buồn.

“Huy, con đến thăm bà thật vui,” bà nói, giọng bà ấm áp nhưng có chút lo lắng.

“Bà ơi, con muốn hỏi về cha con. Bà có biết gì về cái chết của ông không?” Minh Huy thận trọng hỏi.

Bà Hoa ngần ngừ, đôi tay bà nắm chặt chiếc khăn quàng cổ. “Đó là một câu chuyện đau lòng, Huy à. Nhưng có những điều tốt nhất nên giữ kín.”

“Bà, con cần biết sự thật. Cha con không phải là người như mọi người vẫn nghĩ,” Minh Huy kiên quyết.Bà Hoa thở dài, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. “Có những điều mà con không thể thay đổi, nhưng con có quyền biết. Cha con đã dính líu đến nhiều chuyện mà con chưa từng biết.”

Minh Huy cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chuyện gì vậy bà?”

“Có những âm mưu lớn hơn con tưởng. Cha con đã làm gì đó mà nhiều người không muốn bị lộ,” bà Hoa nói, giọng bà như một lời cảnh báo.

“Bà có thể cho con biết thêm không?” Minh Huy gần như nắm chặt tay lại, không muốn bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào.

“Chỉ cần con nhớ, không phải mọi bí mật đều có thể giải mã. Đôi khi, sự thật có thể làm tổn thương nhiều hơn là chữa lành,” bà Hoa khuyên nhủ.

Minh Huy rời khỏi nhà bà Hoa, trong lòng đầy trăn trở. Anh cần phải tìm hiểu thêm, nhưng cũng cảm thấy sợ hãi trước những điều sắp khám phá. Mỗi người bạn của cha anh như một mảnh ghép, nhưng mảnh ghép nào mới là chìa khóa dẫn đến sự thật?

Về đến nhà, anh thấy mẹ vẫn đang ngồi trong bếp, khuôn mặt có phần mệt mỏi. “Con về rồi à?” Bà Lan hỏi, ánh mắt hiện lên sự lo lắng.

“Con gặp một vài người bạn của cha. Họ biết nhiều điều,” Minh Huy đáp.

“Con không nên hỏi quá nhiều, Huy. Đôi khi, sự thật có thể làm tổn thương người khác,” bà Lan khuyên nhủ, giọng bà có phần khẩn thiết.

“Nhưng con không thể sống trong sự dối trá, mẹ. Con phải biết,” Minh Huy kiên quyết.

Ánh mắt bà Lan trở nên đượm buồn. “Con có thể không hiểu, nhưng có những bí mật mà mẹ muốn bảo vệ con khỏi.”

Minh Huy cảm thấy nỗi xót xa trong lòng. Anh không chỉ tìm kiếm sự thật về cha mà còn phải đối mặt với những bí mật của chính gia đình mình. Mỗi bước đi của anh như một con dao hai lưỡi, có thể cứu rỗi nhưng cũng có thể làm tổn thương.

Đêm đó, Minh Huy không thể chợp mắt. Những câu hỏi xoáy trong đầu anh, như những cơn sóng dữ dội. Anh biết mình cần phải tiếp tục tìm hiểu, không chỉ vì cha mà còn vì chính bản thân. Sự thật luôn có giá của nó, và anh sẽ phải trả giá bằng chính tâm hồn mình.

Minh Huy quyết định sáng hôm sau sẽ đến gặp thêm những người bạn khác của cha. Anh biết rằng mỗi cuộc gặp gỡ có thể đưa anh gần hơn đến sự thật, nhưng cũng có thể mang đến những hiểm nguy không lường trước. Những âm mưu đang rình rập, và anh phải chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp xảy ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn