Ký Ức Hồi Tưởng

Chương 7: Mâu thuẫn đầu tiên

Minh Huy ngồi bên bàn ăn, cảm giác nặng nề bao trùm không khí. Mẹ anh, bà Lan, đang dọn dẹp bát đĩa với những động tác chậm rãi, như thể muốn kéo dài thời gian trước khi phải đối mặt với điều gì đó không thoải mái. Em trai anh, Minh Quân, đang ngồi đối diện, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích, nhưng cũng có gì đó lén lút.

“Mẹ ơi, hôm nay con thấy một người bạn cũ của cha,” Minh Huy mở lời, cố gắng phá tan bầu không khí ngột ngạt. “Ông ấy nói về những gì cha đã làm.”

Bà Lan ngừng tay, ánh mắt chợt tối sầm. “Huy, con không nên đụng đến những chuyện ấy. Nó không phải là điều con nên tìm hiểu.”

“Nhưng con cần biết,” Minh Huy kiên quyết. “Cha con đã chết, và con muốn hiểu rõ lý do. Có lẽ ông ấy đã bị cuốn vào một âm mưu lớn.”

Minh Quân thở dài, giọng điệu ngập ngừng. “Anh, có những thứ tốt hơn mà chúng ta nên quan tâm. Tại sao không để quá khứ ngủ yên?”

Minh Huy nhìn em trai, cảm thấy một chút chạnh lòng. “Em không hiểu đâu. Đó không chỉ là quá khứ của cha, mà cũng là của chúng ta.”

“Mình không thể sống mãi trong quá khứ,” Minh Quân nói, đôi mắt ánh lên sự bực bội. “Nó không mang lại gì tốt đẹp cho gia đình mình cả.”

Bà Lan nhìn cả hai con trai, rồi cúi đầu. “Huy, con cần phải hiểu, có những điều mà chúng ta không thể thay đổi. Mọi chuyện đã xảy ra đều có lý do của nó.”

“Nhưng con không thể chấp nhận điều đó,” Minh Huy đáp, giọng anh bắt đầu run rẩy. “Con phải biết sự thật. Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong bóng tối.”

“Đừng để sự thật đó khiến con đau khổ thêm,” bà Lan nói, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Cha con đã hy sinh rất nhiều cho gia đình này.”

Minh Huy cảm thấy nghẹn lại trong lòng. Anh hiểu rằng mẹ và em trai đang bảo vệ anh, nhưng cũng chính họ đang ngăn cản anh tìm kiếm sự thật. Anh biết mình không thể dừng lại. “Con sẽ tìm hiểu, dù có phải đối mặt với những điều khó khăn.”

Bầu không khí trong bữa ăn tiếp tục căng thẳng. Minh Quân bực bội, trong khi bà Lan chỉ lặng lẽ dọn dẹp. Minh Huy cảm nhận rõ sự chia rẽ giữa họ. Anh không chỉ đang tìm kiếm sự thật về cha mà còn phải đối mặt với những xung đột trong chính gia đình mình.

Khi bữa ăn kết thúc, Minh Huy đứng dậy, quyết tâm trong lòng. Anh không thể để những bí mật này trở thành gánh nặng. “Con sẽ đi ra ngoài một lát,” anh nói, không đợi phản hồi.

Đêm tối bao trùm, Minh Huy bước ra ngoài, hít thở không khí trong lành. Anh cần thời gian để suy nghĩ, để sắp xếp lại những mảnh ghép trong đầu. Những suy nghĩ cứ quẩn quanh, những bí mật và nỗi lo lắng, tất cả đều đè nặng lên vai anh.

Trên đường phố vắng vẻ, Minh Huy quyết định đến thăm một người bạn cũ của cha, người mà anh tin rằng có thể giúp anh hiểu rõ hơn về quá khứ. Khi gõ cửa, một người đàn ông trung niên ra mở, ánh mắt ông chứa đựng nhiều điều khó nói.

“Huy, cháu đến tìm chú à?” Ông hỏi, vẻ mặt có chút lo lắng.

“Cháu cần biết sự thật về cha mình,” Minh Huy đáp, không vòng vo.Người đàn ông thở dài, dẫn Minh Huy vào trong. “Có những điều mà cháu có thể không muốn nghe.”

“Cháu đã sẵn sàng,” Minh Huy khẳng định.

“Cha cháu không chỉ là một người bình thường. Ông đã tham gia vào những cuộc chiến lớn giữa các gia tộc. Có những bí mật mà nếu được lộ ra, sẽ rất nguy hiểm,” ông nói, giọng điệu nặng nề.

“Ông ấy đã chết trong một vụ tai nạn, nhưng đó có phải là sự thật không?” Minh Huy hỏi, lòng dạ nôn nao.

“Có lẽ không,” người đàn ông thở dài, ánh mắt đầy lo âu. “Những mâu thuẫn trong gia tộc có thể đã khiến ông phải trả giá.”

Minh Huy cảm thấy như có một cú sốc trong lòng. “Có ai đứng sau chuyện này không?”

“Có thể là những người không muốn sự thật bị phơi bày. Cháu cần cẩn thận, Huy,” ông cảnh báo, vẻ mặt nghiêm trọng.

Khi rời khỏi nhà người đàn ông, Minh Huy cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Anh đã mở ra một cánh cửa mới, nhưng cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những hiểm nguy tiềm ẩn. Trở về nhà, anh không thể shake off cảm giác như đang đứng trên bờ vực, nơi những bí mật có thể kéo anh xuống bất cứ lúc nào.

Bước vào nhà, ánh đèn vàng ấm áp vẫn đang chiếu sáng, nhưng nó dường như không đủ để xua đi cái lạnh trong lòng anh. Anh nhìn thấy mẹ và em trai đang ngồi trên sofa, ánh mắt họ hướng về phía anh.

“Huy, con đã tìm hiểu được gì?” Mẹ hỏi, giọng có phần lo lắng.

“Con đã nghe được nhiều điều,” Minh Huy trả lời, nhưng không nói rõ. Anh không muốn thêm dầu vào lửa.

Minh Quân nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự nghi ngờ. “Anh có chắc rằng những gì anh nghe là đúng không? Có thể chỉ là lời đồn.”

“Nhưng nếu không tìm hiểu, chúng ta sẽ không bao giờ biết,” Minh Huy kiên quyết. “Chúng ta không thể sống mãi trong bóng tối.”

Bà Lan thở dài, đôi mắt đẫm lệ. “Huy, đôi khi, sự thật không phải là thứ mà chúng ta muốn biết. Con cần phải suy nghĩ kỹ.”

Tâm trí Minh Huy quay cuồng. Anh không biết phải làm gì để thuyết phục họ. Anh cảm thấy mâu thuẫn giữa việc bảo vệ gia đình và việc tìm kiếm sự thật ngày càng lớn. Từng bước đi của anh như một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi mà mỗi quyết định đều có thể thay đổi cả cuộc đời.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, Minh Huy cảm nhận được bóng tối đang bao trùm, không chỉ bên ngoài mà còn trong lòng anh. Những bí mật và mâu thuẫn vẫn đang chờ đợi, và anh biết rằng cuộc hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Anh không thể lùi bước. Những điều cần được khám phá, và anh sẽ không để ai ngăn cản mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn