Ký Ức Hồi Tưởng

Chương 19: Lật tẩy kẻ thù

Minh Huy cảm thấy hơi rợn người khi rời khỏi ngôi nhà cũ. Những lời nói của người đàn ông lớn tuổi vẫn vang vọng trong tâm trí anh. Cha mình đã bị giết, và những thế lực đứng sau cái chết đó vẫn còn lẩn khuất đâu đó. Anh cần phải hành động, nhưng sự lo lắng lẫn quyết tâm trong lòng lại như hai mảnh ghép trái ngược nhau.

“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Long hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Tôi cần tìm tài liệu mà cha để lại,” Minh Huy đáp, giọng nói chắc nịch. “Chúng ta phải đến ngôi nhà cũ của ông ấy.”

“Nhưng người đàn ông đó đã cảnh báo cậu, có thể có người đang theo dõi,” Mai nhắc nhở, nét mặt cô hiện rõ sự lo lắng.

“Tôi hiểu,” Minh Huy nhìn thẳng vào mắt hai người bạn. “Nhưng nếu không tìm ra sự thật, mọi thứ sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”

Ba người quyết định chia nhau ra quan sát khu vực xung quanh trước khi tiến vào ngôi nhà. Minh Huy cảm nhận được những ánh mắt lén lút dõi theo, nhưng anh không cho phép mình chùn bước. Hành trình này không chỉ để tìm kiếm sự thật về cha mà còn để bảo vệ chính mình và những người thân yêu.

Họ đi bộ qua những con phố nhỏ, ánh đèn vàng hắt bóng những mái nhà cũ kỹ, tạo nên một không khí nặng nề. Minh Huy cảm thấy như có một áp lực vô hình đang đè nén lên anh. Những âm thanh của thành phố về đêm vang vọng, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại những suy nghĩ về quá khứ và những bí mật chưa được khám phá.

Khi đến gần ngôi nhà cũ, Minh Huy dừng lại một chút. “Chúng ta cần phải cẩn thận,” anh nói, rồi đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong tối tăm, nhưng những ký ức ùa về như những cơn gió lạnh. Anh nhớ những ngày thơ ấu, những tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Tất cả đều đã bị che lấp bởi những bí mật.

“Chúng ta phải tìm tài liệu,” Minh Huy nói. Anh bắt đầu tìm kiếm, lục lọi từng ngóc ngách trong ngôi nhà. Long và Mai cũng không ngừng quan sát xung quanh, đôi mắt họ luôn cảnh giác.

“Có gì không?” Long hỏi sau một hồi lục lọi.

“Chưa,” Minh Huy đáp, giọng có chút nản lòng. “Có thể ở đâu đó trong phòng làm việc của cha.”

Họ tiến vào một căn phòng nhỏ, nơi có bàn làm việc và những kệ sách cũ. Minh Huy mở từng ngăn kéo, từng trang sách, tìm kiếm dấu hiệu của những tài liệu quan trọng. Một cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng anh. Có thể, sự thật đang ở gần.

“Đây rồi!” Minh Huy thốt lên khi thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Anh mở nắp, bên trong là những tập tài liệu, nhưng phần lớn đã bị ẩm mốc. Anh lật từng trang, cố gắng đọc những dòng chữ mờ nhạt.

“Cái gì vậy?” Mai hỏi, tiến lại gần.

“Đây là những ghi chép của cha,” Minh Huy nói, ánh mắt chăm chú vào những dòng chữ. “Có nhiều thông tin về các gia tộc quyền lực, và cả những mối quan hệ phức tạp mà ông ấy đã tham gia.”“Cậu có thấy điều gì đáng ngờ không?” Long hỏi, giọng nghi ngờ.

Minh Huy lật thêm vài trang, rồi dừng lại ở một đoạn. “Có một cái tên thường xuất hiện… Vũ Gia.” Anh nhíu mày, cảm giác như cái tên đó mang lại một nỗi ám ảnh. “Họ là một trong những gia tộc lớn nhất, và có thể là người đứng sau cái chết của cha.”

“Vậy chúng ta phải làm gì với thông tin này?” Mai hỏi, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về họ, và cả những mối liên hệ của cha,” Minh Huy quyết tâm. “Nhưng trước hết, chúng ta phải ra khỏi đây an toàn.”

Khi họ chuẩn bị rời khỏi ngôi nhà, một tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài. Minh Huy và hai người bạn nhìn nhau, sự căng thẳng hiện rõ. “Có thể họ đã theo dõi chúng ta,” Minh Huy thì thầm, lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp. “Chúng ta phải đi ngay.”

Ba người nhanh chóng lén lút ra khỏi ngôi nhà, nhưng trước khi kịp rời khỏi khu vực đó, họ thấy một bóng người đứng chờ sẵn ở đầu ngõ. Minh Huy cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chạy!” Anh gào lên, và cả ba lao về phía trước, không dám ngoái lại.

Họ chạy qua những con phố, nhưng tiếng bước chân phía sau vẫn không ngừng đuổi theo. Minh Huy cảm thấy mồ hôi đổ xuống lưng, nhưng trong lòng lại tràn đầy quyết tâm. Anh không thể để mình bị bắt. Những bí mật về cha vẫn còn đang chờ đợi anh khám phá.

Cuối cùng, họ tìm được một góc khuất, nơi có ít người qua lại. Minh Huy dựa lưng vào tường, thở hổn hển. “Chúng ta tạm thời ở đây,” anh nói, mắt nhìn về phía con đường chính.

“Cậu nghĩ họ sẽ tìm được chúng ta không?” Long hỏi, vẻ mặt vẫn còn căng thẳng.

“Chắc chắn,” Minh Huy đáp. “Nhưng chúng ta không thể dừng lại. Càng nhanh chóng tìm ra sự thật, chúng ta càng an toàn.”

Mai gật đầu, ánh mắt cô kiên định. “Tôi ủng hộ cậu. Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Minh Huy nhìn vào mắt hai người bạn, cảm nhận được sức mạnh từ sự đồng hành của họ. Cuộc chiến này không chỉ của riêng anh, mà còn là của cả những người mà anh yêu thương. Những kẻ thù vẫn đang lẩn khuất, nhưng anh sẽ không để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Minh Huy nói, giọng đầy quyết tâm. “Tìm hiểu về Vũ Gia, và những mối quan hệ của cha. Chúng ta sẽ không ngừng lại cho đến khi mọi thứ được phơi bày.”

Ánh mắt anh ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt, và trong lòng, anh biết rằng cuộc hành trình tìm kiếm sự thật chỉ mới bắt đầu. Những kẻ thù sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Sự thật đang chờ đợi, và anh sẽ không để bất kỳ ai cản bước mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn