Ký Ức Hồi Tưởng

Chương 17: Sự phản bội

Minh Huy cảm thấy hồi hộp khi bước ra khỏi ngôi nhà hoang. Ánh đèn đường le lói, chiếu xuống những viên gạch ẩm ướt, tạo nên một không gian u ám nhưng không kém phần bí ẩn. Anh quay sang Long và Mai, gương mặt họ hiện rõ lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Chúng ta sẽ không chỉ tìm ra sự thật về cha tôi,” Minh Huy nói, giọng điệu chắc chắn. “Mà còn phải bảo vệ chính mình trước những âm mưu đang rình rập.”

“Cậu đã nghĩ đến khả năng nào đó không?” Long hỏi, ánh mắt nheo lại. “Có thể không phải ai cũng muốn cậu tìm ra sự thật.”

“Đúng,” Minh Huy khẽ gật đầu. “Nhưng tôi không thể lùi bước. Nếu không tìm ra sự thật, tôi sẽ không yên lòng.”

Mai nhìn Minh Huy, đôi mắt cô ánh lên sự đồng cảm. “Chúng ta sẽ đứng bên cậu, bất kể chuyện gì xảy ra.”

Họ cùng nhau bước đi, lòng đầy nỗi lo lắng nhưng cũng không kém phần hy vọng. Minh Huy cảm nhận được sự ấm áp từ những người bạn bên cạnh, như một nguồn động lực giúp anh vượt qua những thử thách phía trước. Dù có thể gặp phải những điều kinh hoàng, nhưng ít nhất họ sẽ không phải đối mặt một mình.

Khi đến bến cảng, không khí trở nên dày đặc. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền nghe như những tiếng thì thầm đầy bí ẩn. Minh Huy nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của người đàn ông mà anh sắp gặp. Anh cảm nhận được sự hồi hộp, như thể thời gian đang trôi chậm lại.

“Cậu nghĩ ông ấy sẽ nói gì?” Long hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những bóng đen quanh bến.

“Hy vọng là thông tin có thể giúp chúng ta,” Minh Huy trả lời, trong lòng nhen nhóm niềm tin. “Nhưng cũng có thể là một cái bẫy.”

Mai nắm chặt tay Minh Huy, như muốn truyền cho anh một chút sức mạnh. “Chúng ta sẽ cẩn thận.”

Khi đồng hồ điểm nửa đêm, một người đàn ông lặng lẽ bước ra từ bóng tối. Ông ta mặc bộ quần áo cũ kỹ, gương mặt in hằn dấu ấn của thời gian. Minh Huy cảm thấy một cảm giác quen thuộc từ ánh mắt của ông, như thể ông đã từng xuất hiện trong những giấc mơ của anh.

“Cậu Đỗ Minh Huy?” Người đàn ông hỏi, giọng trầm và khàn khàn.

“Vâng,” Minh Huy xác nhận, cố gắng giữ bình tĩnh. “Ông có thông tin về cái chết của cha tôi?”

Người đàn ông gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị. “Tôi biết cậu đang tìm kiếm sự thật. Nhưng điều đó không hề đơn giản.”

“Ông có thể giúp tôi, phải không?” Minh Huy nài nỉ, lòng dâng trào hy vọng.

“Đúng,” ông ta đáp, “nhưng cậu cần phải hiểu rõ rằng có những người không muốn sự thật được phơi bày. Họ sẽ làm mọi thứ để ngăn cản cậu.”

Minh Huy nuốt nước bọt, cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. “Tôi đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.”

Người đàn ông tiến lại gần hơn, hạ giọng. “Cha cậu đã phát hiện ra một âm mưu lớn. Những gia tộc quyền lực đang che giấu những bí mật động trời. Họ không muốn bất kỳ ai biết đến điều đó, kể cả cậu.”

“Âm mưu gì?” Minh Huy gặng hỏi, lòng hồi hộp.

“Ông ấy đã tìm thấy bằng chứng về một cuộc giao dịch bất hợp pháp giữa các gia tộc quyền lực. Họ đang tìm cách che giấu những bí mật này bằng mọi giá.”“Và họ đã giết cha tôi?” Minh Huy không thể kiềm chế, câu hỏi bật ra như một phản xạ tự nhiên.

“Có khả năng,” người đàn ông khẳng định. “Nhưng điều quan trọng là, nếu cậu muốn điều tra thêm, cậu cần phải cẩn trọng. Họ sẽ không ngần ngại làm hại cậu.”

Minh Huy cảm thấy nỗi sợ hãi tràn ngập, nhưng trong lòng anh lại nhen nhóm một ngọn lửa quyết tâm. “Tôi sẽ không lùi bước. Tôi phải biết sự thật.”

“Cậu cần một đồng minh,” người đàn ông nói. “Có một người có thể giúp cậu. Hãy tìm ông ấy. Nhưng nhớ, không được để lộ ra bất kỳ thông tin nào.”

“Ông ấy ở đâu?” Minh Huy hỏi, lòng dâng trào mong mỏi.

“Gần bến cảng, trong một ngôi nhà cũ. Tìm ông ấy vào lúc nửa đêm,” người đàn ông trả lời, ánh mắt trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

Minh Huy gật đầu, cảm giác như thời gian đang trôi nhanh hơn bao giờ hết. Anh quay lại nhìn Long và Mai, hai người vẫn đang đứng ở cửa, khuôn mặt đầy lo lắng. Anh biết mình không thể một mình đối mặt với nguy hiểm này.

Khi rời khỏi ngôi nhà hoang, Minh Huy cảm thấy như một gánh nặng vừa được đặt lên vai. “Chúng ta cần phải đi ngay,” anh nói với Long và Mai.

“Có chuyện gì vậy?” Long hỏi, lo lắng nhìn Minh Huy.

“Cha tôi đã bị giết vì một âm mưu lớn. Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Minh Huy đáp, giọng nói đầy quyết tâm.

Mai nhìn Minh Huy, ánh mắt đầy tin tưởng. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều này.”

“Đúng vậy,” Long khẳng định. “Chúng ta sẽ không để cậu đơn độc.”

Khi họ rời khỏi khu vực đó, không khí xung quanh như trở nên ngột ngạt hơn. Minh Huy cảm nhận được sự hiện diện của những mối đe dọa đang rình rập xung quanh, nhưng anh cũng cảm thấy sức mạnh từ sự hỗ trợ của hai người bạn. Họ là những đồng minh đáng tin cậy trong cuộc chiến này.

Tối đến, khi ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước, Minh Huy cảm thấy hồi hộp trước cuộc gặp gỡ sắp tới. Anh không biết người mà mình sắp gặp sẽ mang lại thông tin gì, nhưng anh hiểu rằng đây có thể là cơ hội quý giá để tìm ra sự thật.

“Chúng ta sẽ gặp nhau tại bến cảng vào nửa đêm,” Minh Huy nói, nhìn vào mắt Long và Mai. “Hãy chuẩn bị tinh thần.”

“Chúng ta sẽ không để cậu gặp nguy hiểm,” Long khẳng định.

“Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Mai thêm vào, nắm chặt tay Minh Huy.

Họ đi dọc theo con phố vắng vẻ, lòng đầy lo lắng và hy vọng. Mỗi bước chân như dồn lại một quyết tâm mãnh liệt. Minh Huy cảm thấy như mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc phiêu lưu mới, nơi mà sự thật sẽ được phơi bày, và những bí mật sẽ không còn là bóng tối nữa.

Khi ánh đèn bến cảng chiếu sáng, Minh Huy biết rằng cuộc đối đầu trực diện sắp đến gần. Hành trình tìm kiếm sự thật không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù, mà còn là cuộc chiến với chính những ký ức đau thương của gia đình. Anh thầm hứa với lòng mình, sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ được sáng tỏ.

Chưa bao giờ, Minh Huy cảm thấy rõ ràng về mục tiêu của mình như lúc này. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí anh, như một linh cảm về những điều chưa được hé lộ. Ai sẽ là người bạn, ai sẽ là kẻ thù? Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn