Ký Ức Hồi Tưởng

Chương 1: Giới thiệu, xây dựng thế giới, thiết lập xung đột

Sau

Đỗ Minh Huy mở mắt, ánh sáng chói chang hắt vào mặt. Anh không còn cảm giác mệt mỏi của những đêm học bài căng thẳng nữa. Trước mặt là một khung cảnh quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ, nơi mà anh đang sống trong hình hài của chính mình, nhưng lại là một thời đại khác. Mùi hương của đất và mồ hôi, âm thanh của những chiếc xe đạp lạch cạch trên con đường gạch đỏ quen thuộc, tất cả đều khiến trái tim anh bồi hồi. Anh đã xuyên không về thập niên 70 của thế kỷ trước.

Minh Huy đứng dậy, đưa tay vuốt mái tóc dài, gọn gàng buộc lại. Nhìn vào gương, anh thấy một chàng trai với vẻ đẹp thanh tú, đôi mắt nâu sáng phản chiếu sự thông minh và nhạy bén. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, có một nỗi buồn mà chỉ mình anh biết. Anh đã đến đây với một mục đích lớn lao: tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mình.

Từ nhỏ, Minh Huy đã nghe những câu chuyện về cha, một người đàn ông có tài năng, được kính trọng nhưng cũng đầy bí ẩn. Họ nói rằng ông đã chết trong một vụ tai nạn, nhưng những lời thì thầm đằng sau luôn khiến anh nghi ngờ. Tại sao lại có nhiều người muốn che giấu sự thật?

Anh ra khỏi phòng, bước vào bếp. Mẹ anh, người phụ nữ với nụ cười ấm áp, đang nấu ăn. Mùi thơm của món canh cá khiến lòng anh xao xuyến. Những buổi sáng như thế này luôn là khoảnh khắc bình yên giữa những bão tố cuộc đời.

“Mẹ, hôm nay con có thể giúp gì không?” Minh Huy hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng.

Mẹ anh quay lại, ánh mắt đầy yêu thương. “Con chỉ cần ngồi đây trò chuyện với mẹ là đủ rồi. Hôm nay trời đẹp, mẹ định làm món cá kho.”

“Cá kho thì phải có ớt chứ mẹ,” Minh Huy cười, kéo ghế ngồi xuống bên bàn.

“Ừ, mẹ đã chuẩn bị sẵn rồi,” mẹ anh đáp, trong khi tay vẫn thoăn thoắt chế biến. “Con có nhớ lần trước mẹ kho cá không?”

“Nhớ chứ, nhưng lần đó con đã làm hỏng hết gia vị,” Minh Huy cười lớn, không khí bỗng trở nên thân mật hơn. Anh cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, nhưng cũng có điều gì đó đè nén trong lòng.

Trong lúc chờ đợi món ăn, Minh Huy quyết định đi dạo quanh khu phố. Con phố nhỏ hẹp, những ngôi nhà gạch đỏ san sát, người dân bận rộn với công việc hàng ngày. Anh thấy những đứa trẻ chơi đùa trên đường, tiếng cười giòn tan hòa quyện với âm thanh của cuộc sống. Nhưng giữa những điều bình dị ấy, anh lại cảm thấy một nỗi lo lắng. Những gia tộc quyền lực đang âm thầm thao túng mọi thứ xung quanh.

Minh Huy dừng lại bên một quán nước ven đường, nơi người chủ quán vui vẻ chào đón những vị khách quen. Anh gọi một ly nước mát, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Trong đầu anh bắt đầu hình thành những câu hỏi về cha mình, về những bí mật mà có thể đang bị chôn vùi.

“Cháu có biết gì về cái chết của ông Đỗ không?” Một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng, khiến Minh Huy giật mình.

“Ông Đỗ? Cháu chỉ biết một chút thôi, nghe mọi người nói ông ấy rất giỏi,” Minh Huy trả lời, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.

“Giỏi nhưng cũng đầy kẻ thù. Thời điểm đó, ông ấy đã đụng chạm đến nhiều người,” người đàn ông nói, ánh mắt trầm tư. “Cháu nên cẩn thận.”Minh Huy gật đầu, trái tim anh như thắt lại. Những lời này càng củng cố thêm quyết tâm của anh. Anh phải tìm ra sự thật, không chỉ để minh oan cho cha mà còn để bảo vệ gia đình mình khỏi những âm mưu đang rình rập.

Trở về nhà, bữa cơm đã được dọn sẵn. Mẹ anh vui vẻ kể cho anh nghe về hàng xóm, về những chuyện đời thường, nhưng trong lòng Minh Huy vẫn không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ nặng nề. Anh nhìn mẹ, thương và xót cho bà, người phụ nữ phải gồng gánh quá nhiều điều.

“Con sẽ làm mọi thứ để bảo vệ gia đình,” anh thầm nhủ.

Khi đêm xuống, Minh Huy không thể chợp mắt. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ánh đèn le lói từ những ngôi nhà xung quanh. Anh bắt đầu cảm nhận được khả năng đặc biệt của mình, cái mà anh gọi là “đọc tâm thuật.” Anh có thể nghe được suy nghĩ của người khác, điều này mang lại cho anh nhiều lợi thế nhưng cũng đầy rẫy những rắc rối.

Anh nhắm mắt lại, tập trung. Trong không gian tĩnh lặng, anh nghe thấy những tiếng thì thầm của những người xung quanh. Một người đàn ông đang lo lắng về món nợ, một người phụ nữ đang lo sợ cho tương lai của con cái. Nhưng anh không chỉ muốn nghe những điều tầm thường như vậy, anh cần tìm ra bí mật về cái chết của cha.

Sáng hôm sau, Minh Huy quyết định đến nhà bạn thân của mình, Lâm. Họ đã chơi với nhau từ nhỏ, và Lâm luôn là người mà Minh Huy tin tưởng nhất. Họ thường chia sẻ những suy nghĩ và giấc mơ, nhưng lần này, Minh Huy cần phải thận trọng hơn.

“Lâm, cậu có biết gì về cha mình không?” Minh Huy hỏi khi hai người ngồi xuống ghế đá trong công viên.

Lâm ngạc nhiên, nhưng cũng không có vẻ gì là bất ngờ. “Nghe nói ông ấy đã bị dính vào những chuyện không hay. Nhưng có nhiều điều không ai dám nói ra.”

“Cậu có thể nghe được suy nghĩ của người khác, đúng không?” Lâm nhìn Minh Huy với ánh mắt nghi ngờ.

“Cậu biết đấy, mình không thể kiểm soát điều đó. Nhưng mình cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Minh Huy đáp, giọng nói đầy quyết tâm.

“Đừng để những điều đó làm cậu hoang mang. Mình sẽ giúp cậu, nếu cậu cần,” Lâm nói, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại có phần lo lắng.

Minh Huy cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi có Lâm bên cạnh. Nhưng anh biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Những bí mật của quá khứ đang chờ đợi anh, và anh phải chuẩn bị tinh thần để đối mặt với chúng.

Khi rời khỏi công viên, Minh Huy cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Có lẽ, những điều anh sắp khám phá không chỉ là sự thật về cha mà còn có thể làm thay đổi số phận của cả gia đình. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài đầy thử thách, và anh biết rằng, chỉ khi đối mặt với quá khứ, anh mới có thể thay đổi tương lai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau