Ký Ức Đứt Gãy

Chương 5: Lời Nguyền Của Ký Ức

Trong khoảnh khắc mờ ảo, Lê An và Mai cảm thấy như mình đang rơi tự do vào một không gian vô định, nơi những ký ức và hiện tại hòa quyện với nhau. Không khí ngột ngạt xung quanh họ dường như bị bóp nghẹt bởi sức mạnh của Ngô Hưng, khiến cả hai không thể thở nổi.

“An, em… em không biết chuyện gì đang xảy ra!” Mai thốt lên, giọng nói lạc đi trong sự hoảng loạn. Cô cố gắng chống lại sự ảnh hưởng của Hưng, nhưng những ký ức đau thương cứ kéo cô lại, như những chiếc bóng không chịu buông tha.

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra!” An gắt lên, ánh mắt anh quét qua không gian xung quanh, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào để thoát khỏi sự giam cầm này. “Hưng muốn gì ở chúng ta? Tại sao lại là ký ức của em?”

Hưng đứng ở đó, ánh mắt hắn lạnh lùng như băng, miệng nở một nụ cười nham hiểm. “Các cậu thật ngây thơ. Ký ức là sức mạnh. Nó có thể làm cho người ta trở nên mạnh mẽ hoặc yếu đuối hơn bao giờ hết. Và ta sẽ sử dụng sức mạnh đó để điều khiển các cậu.”

“Ngươi không thể điều khiển được chúng tôi!” An hét lên, lòng kiên quyết dâng trào. Anh chợt cảm nhận một dòng năng lượng từ không gian tùy thân của mình, như một nguồn sức mạnh chưa từng có. “Mai, hãy nắm chặt tay anh!”

Mai không do dự, nắm chặt tay An. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh truyền vào cô, giúp cô vững lòng hơn. “Chúng ta cùng nhau, không sao cả!”

Hưng nhếch môi cười, đôi mắt hắn ánh lên sự thích thú khi thấy hai người đang cố gắng chống lại sức mạnh của mình. “Thật đáng tiếc. Các cậu không biết rằng chính những ký ức sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta.”

Bất ngờ, không gian xung quanh họ bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh mờ nhạt hiện ra, như một cuốn phim quay chậm, đưa họ trở về với những ký ức sâu kín. Một ngôi nhà cũ kỹ, tiếng cười của trẻ con, và một người phụ nữ đang ôm chặt một đứa trẻ trong vòng tay. Đó là ký ức của Lê An, ký ức về cha mẹ anh.

“Đó là mẹ… và cha…” An lẩm bẩm, cảm giác xót xa trào dâng. “Tại sao chúng ta lại thấy điều này?”

“Bởi vì đây là thứ mà ta muốn các cậu phải đối mặt!” Hưng cười khẩy, “Hãy để nó dẫn dắt các cậu vào những nỗi đau mà các cậu đã cố gắng quên đi.”

Mai cảm thấy những ký ức này đang kéo cô lại gần hơn với An, nhưng cũng khiến cô sợ hãi. “An, chúng ta phải thoát ra! Không thể để ký ức chi phối chúng ta!”

“Đúng vậy!” An kiên quyết. “Em hãy nhớ lại những gì chúng ta đã làm, những điều chúng ta đã cùng nhau vượt qua.”

Hưng chỉ tay vào họ, tạo ra một cơn sóng năng lượng mạnh mẽ. “Không có cách nào để thoát khỏi nó! Ta sẽ điều khiển các cậu!”

Bầu không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo, và An cảm thấy từng ký ức đau thương của mình như những nhát dao đâm vào tâm trí. Nhưng anh không cho phép bản thân gục ngã. “Mai, hãy nhớ về không gian của em, nơi chúng ta đã trồng cây và chế tạo linh dược. Đó là sức mạnh của em!”

Mai gật đầu, tập trung vào không gian tùy thân của mình. Cô cảm nhận được những cây thuốc đã nảy mầm, những ký ức về sự chữa lành và hy vọng. “Chúng ta có thể làm được, An. Cùng nhau!”

“Hãy tập trung vào nhau!” An thét lên, và cả hai cùng nhau nắm chặt tay, kêu gọi sức mạnh từ những ký ức tốt đẹp.

Ánh sáng từ không gian của Mai bắt đầu lóe lên, dần dần xua tan đi bóng tối bao trùm. Hưng cảm thấy sự thay đổi, sắc mặt hắn biến đổi, sự tự tin bắt đầu lung lay. “Không! Các cậu không thể!”Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng từ không gian tùy thân của Mai và An tạo ra một vòng bảo vệ xung quanh họ, đẩy lùi sức mạnh của Hưng. “Chúng ta không chỉ là nạn nhân!” An nói, giọng anh đầy sức mạnh. “Chúng ta là những người tìm kiếm sự thật!”

Hưng gầm lên, và không gian xung quanh dường như chao đảo. “Ta sẽ không để các ngươi thoát khỏi đây!”

Nhưng sức mạnh từ hai người bắt đầu mạnh mẽ hơn, khiến không gian xung quanh họ bắt đầu vỡ vụn. “Chúng ta sẽ không để ký ức chi phối cuộc đời mình!” Mai thét lên, ánh mắt cô rực rỡ.

Ánh sáng chói lòa tràn ngập không gian, và cả hai cảm thấy như mình đang bay lên, vượt qua mọi rào cản. Chỉ trong khoảnh khắc, Hưng bị cuốn vào dòng năng lượng, không thể cản trở họ thêm nữa.

“Chạy!” An hô lên, và họ lao về phía ánh sáng, nơi hứa hẹn một sự giải thoát.

Khi họ thoát ra khỏi không gian u ám, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng. Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu. Họ thấy mình đứng giữa một khu rừng hoang vắng, những bóng cây cao lớn vươn lên trời xanh, nhưng điều kỳ lạ là không có dấu hiệu của thời gian.

“Đây là đâu?” Mai hỏi, nhìn quanh với vẻ hoang mang.

“Không biết… nhưng có vẻ như chúng ta đã thoát khỏi Hưng,” An đáp, lòng vẫn còn tràn đầy lo lắng. “Nhưng hắn sẽ không dừng lại dễ dàng như vậy.”

Mai gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Chúng ta cần phải tìm cách trở về, tìm hiểu xem hắn đang làm gì.”

“Có thể hắn đã theo dõi chúng ta từ trước,” An nói, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Chúng ta phải tìm hiểu thật kỹ, không thể để hắn có cơ hội lần nữa.”

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến cả hai giật mình. Một bóng người xuất hiện, đó chính là Trần Phong, khuôn mặt anh hiện lên vẻ lo lắng. “Các cậu đâu rồi? Tôi đã tìm các cậu khắp nơi!”

“Phong!” An thở phào, “Chúng ta vừa trải qua một thứ rất kinh khủng. Hưng đã cố gắng điều khiển chúng ta thông qua ký ức.”

“Cái gì?” Phong nhíu mày, gương mặt anh trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cần phải hành động ngay. Hắn đang lên kế hoạch gì đó lớn hơn.”

“Đúng vậy,” An khẳng định. “Hắn không chỉ muốn chúng ta, mà còn muốn cả những gì chúng ta đang bảo vệ.”

Mai nhìn cả hai, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với hắn. Không ai có thể làm tổn thương chúng ta nữa!”

Và khi họ đứng bên nhau, một cảm giác mạnh mẽ bao trùm, như thể những ký ức đau thương đã trở thành sức mạnh. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những bí mật trong quá khứ vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn