Ký Ức Đứt Gãy

Chương 1: Những Ký Ức Bị Chôn Vùi

Sau

Lê An ngồi bên chiếc bàn làm việc nhỏ hẹp, ánh đèn vàng vọt chiếu lên những tài liệu rải rác, nơi mà những kỷ niệm và bí mật của gia đình anh chất chồng như một mớ bòng bong. Từ khi cha mẹ mất, mọi thứ xung quanh anh như một chiếc gương vỡ, phản chiếu những ký ức đau thương mà anh không thể chạm tới. Mỗi tờ giấy, mỗi bức ảnh đều là một phần trong mảnh ghép mà anh đang tìm kiếm.

“Có phải em đang định tìm kiếm điều gì đó?” Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của An. Nguyễn Mai đứng ở cửa, với đôi mắt xanh biếc như biển cả, tỏa ra một sức hút kỳ lạ.

An ngước lên, nụ cười của Mai làm anh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. “Chỉ là những thông tin về vụ án của cha mẹ tôi. Chưa có gì mới.”

“Có thể em giúp anh,” Mai đáp, tiến lại gần. “Em biết một vài nơi có thể chứa đựng ký ức mà chúng ta cần tìm.”

“Nhưng những tấm màn không gian… chúng có thể nguy hiểm.” An tỏ ra do dự. Anh đã nghe nhiều về những tấm màn đó, nơi mà quá khứ có thể hiện ra, nhưng cũng có thể hủy hoại tâm trí.

“Rủi ro là một phần của cuộc sống,” Mai nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không thể sống mãi trong nỗi sợ hãi. Anh muốn biết sự thật, đúng không?”

Lê An gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Vậy thì hãy cùng nhau khám phá.”

Họ rời khỏi căn phòng, bước vào những con phố chật chội và tối tăm, nơi ánh đèn mờ ảo tạo ra không khí bí ẩn. Dẫn đường là Mai, với sự tự tin và quyết đoán. An cảm nhận được sự ấm áp từ cô, như một ngọn lửa giữa đêm đông lạnh lẽo.

“Chúng ta sẽ đến một nơi gọi là 'Khu Rừng Ký Ức'. Nơi đó có nhiều tấm màn, nhưng chỉ những ai đủ can đảm mới có thể bước vào,” Mai giải thích trong khi dẫn đường.

“Cô đã từng đến đó chưa?” An hỏi, sự tò mò trỗi dậy.

“Chưa. Nhưng em nghe nói rằng nó chứa đựng những bí mật lớn. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

Khi họ đến nơi, không khí trở nên đặc quánh, như thể thời gian và không gian đang bị bóp méo. Những tấm màn lấp lánh hiện ra, mỗi tấm như một cánh cửa dẫn vào những ký ức khác nhau. An cảm thấy tim mình đập nhanh. Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của những ký ức đang chờ đợi.

“Chúng ta bắt đầu từ đâu?” An hỏi.

Mai đưa tay chỉ vào một tấm màn gần nhất. “Cái này đi.”

Họ bước qua tấm màn, và ngay lập tức, không gian xung quanh thay đổi. Hình ảnh hiện ra như một cuốn phim quay chậm. Một ngôi nhà quen thuộc, những tiếng cười, và rồi là những giọt nước mắt. An nhận ra đây là ký ức của cha mẹ anh, nhưng sao nó lại đau đớn đến vậy?

“An, anh có thấy không?” Mai chỉ tay về phía một góc phòng. “Có ai đó đang ở đó.”

Một người phụ nữ, người mà An nhận ra ngay lập tức. Đó là mẹ anh, nhưng bên cạnh bà lại có một người đàn ông lạ. Họ thì thầm điều gì đó, và An cảm thấy có một thứ gì đó không đúng.

“Chúng ta không thể ở đây lâu.” Mai kéo tay An. “Ký ức này có thể trở nên nguy hiểm.”

“Chờ đã!” An gắt lên, nhưng đã quá muộn. Ký ức bắt đầu xoay chuyển, và những hình ảnh trở nên hỗn loạn. Anh cảm thấy mình đang bị kéo vào một cơn lốc không ngừng, và những tiếng hét vang lên trong đầu.

“An!” Mai kêu lên, nhưng An không thể nghe thấy cô. Anh chỉ thấy những hình ảnh mờ ảo, những ký ức đứt gãy, như những mảnh vụn của một chiếc gương vỡ.Cuối cùng, khi mọi thứ dừng lại, An thấy mình nằm trên mặt đất, th* d*c. Mai đứng bên cạnh, mặt cô tái đi vì lo lắng. “Anh ổn chứ?”

“Không,” An thở hắt ra. “Tôi không ổn chút nào.” Những ký ức đó, những hình ảnh đó, chúng như một mớ bòng bong trong tâm trí anh.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Mai khẩn trương nói. “Tấm màn này không an toàn.”

Lê An lắc đầu, quyết tâm không bỏ cuộc. “Không, tôi cần biết thêm. Cần phải tìm ra sự thật.”

“Nhưng không phải bằng cách này!” Mai phản đối, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng.

“Chỉ một chút nữa thôi,” An nài nỉ, sự khao khát biết được sự thật khiến anh không thể lùi bước.

Mai nhìn anh, sự đấu tranh hiện rõ trong ánh mắt. Cuối cùng, cô gật đầu. “Được, nhưng phải cẩn thận. Nếu có gì xảy ra, em sẽ kéo anh ra ngoài ngay lập tức.”

Họ quay lại, và một lần nữa bước qua tấm màn. Lần này, An cảm nhận rõ hơn những hình ảnh đang hiện ra. Cha mẹ anh, đang đứng ở một góc, nhưng không giống như trước. Họ đang tranh cãi, và giọng nói của họ vang lên trong không gian như một bản nhạc buồn.

“Ông không thể làm vậy!” Mẹ An gào lên, giọng bà đầy nỗi sợ hãi.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” người đàn ông đó đáp, giọng nói lạnh lẽo. “Nếu không, chúng ta sẽ mất tất cả.”

An cảm thấy như một nhát dao đâm vào tim. Mẹ anh đã biết điều gì đó, điều gì khiến bà phải lo lắng đến vậy? Tại sao cha anh lại nói những lời đó?

“Chúng ta phải tìm hiểu nguyên do,” An thầm thì, quyết tâm không để sự thật trốn tránh thêm một lần nữa.

“An!” Mai kêu lên, nhưng anh đã không còn nghe thấy cô. Tâm trí anh như bị cuốn vào những ký ức không thể kiểm soát.

“Chúng ta sẽ không để bất cứ ai làm hại đến gia đình này,” mẹ anh nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ bảo vệ nhau.”

Và rồi, hình ảnh đó biến mất. An cảm thấy một cơn lốc cuốn lấy mình, kéo anh ra khỏi không gian ký ức. Khi trở lại hiện tại, anh thấy mình nằm trên mặt đất, một lần nữa th* d*c.

“Chuyện gì vừa xảy ra?” An thốt lên, mắt anh mở to, không thể tin vào những gì mình vừa trải qua.

“Đó là một ký ức đau thương,” Mai nói, giọng cô đầy lo lắng. “Nhưng chúng ta vẫn chưa hiểu hết. Có điều gì đó lớn hơn đang chờ đợi.”

An gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”

Họ đứng dậy, chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình khám phá những tấm màn ký ức, nơi mà những bí mật đau thương vẫn đang chờ đợi được khám phá. Trong lòng An, một ngọn lửa khát khao sự thật bùng cháy mạnh mẽ, không gì có thể dập tắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau