Ký Ức Đổ Nát

Chương 6: Cuộc tấn công đầu tiên

Ánh sáng nhạt nhòa của bình minh len lỏi qua những tòa nhà đổ nát, đánh dấu một ngày mới đầy căng thẳng. Nguyễn Thái Bình đứng trước nhóm của mình, lòng nặng trĩu với những lo lắng không nguôi. Hôm nay, họ sẽ tấn công căn cứ của Lê Quốc Huy, và anh biết rằng không chỉ có lương thực mà còn cả sinh mạng của họ đang bị đe dọa.

“Chúng ta phải chuẩn bị tốt,” Bình nói, giọng đầy quyết tâm. “Nếu không lấy lại được lương thực, chúng ta sẽ không thể sống sót lâu hơn nữa.”

Trần Minh Hương đứng bên cạnh, ánh mắt sáng rực nhưng không kém phần lo âu. “Em biết hắn rất tàn nhẫn. Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể mất nhiều hơn những gì chúng ta có.”

Bình gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

Nhóm của họ gồm bốn người, tất cả đều đã từng trải qua những mất mát đau thương. Mỗi người đều hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ vì sự sống còn mà còn là một cuộc chiến giành lại danh dự. Họ không thể để kẻ thù chiếm đoạt những gì thuộc về mình.

Bình dẫn đầu, bước ra khỏi căn cứ, cảm nhận không khí lạnh lẽo của buổi sáng. Họ di chuyển qua những con phố vắng vẻ, nơi chỉ còn lại những dấu vết của một thời hoàng kim. Hương theo sát, lòng đầy hồi hộp nhưng cũng không kém phần quyết tâm.

Khi đến gần căn cứ của Huy, Bình ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Nghe đây,” anh thì thầm. “Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm sẽ tấn công từ phía trước, trong khi nhóm còn lại sẽ lén lút từ phía sau. Hãy giữ liên lạc bằng tín hiệu tay.”

Mọi người gật đầu, và Bình cảm thấy một chút tự tin. Họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày này, nhưng không ai có thể lường trước được những gì sẽ xảy ra.

Hương nắm chặt tay, cố gắng bình tĩnh. “Anh nhớ phải cẩn thận. Nếu có gì xảy ra, hãy gọi em.”

“Em cũng vậy,” Bình đáp, ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc đầy ý nghĩa. Họ đều biết rằng mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong một tích tắc.

Khi cuộc tấn công bắt đầu, tiếng súng vang lên, phá tan không khí tĩnh lặng của buổi sáng. Bình dẫn đầu nhóm tiến vào, cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình dồn dập. Mọi giác quan đều được k*ch th*ch, và anh sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào.

Nhóm của Huy không chần chừ đáp trả. Những viên đạn bay vút qua, và Bình chỉ kịp né tránh. Hương đứng sau, lo lắng nhưng vẫn kiên định. Cô thả từng viên đạn từ khẩu súng của mình, cố gắng hỗ trợ nhóm.

“Phía bên trái!” Bình la lên, chỉ vào một nhóm kẻ thù đang tiến đến. Anh vận dụng sức mạnh của mình, một cơn gió mạnh mẽ nổi lên, khiến những kẻ đó phải lùi lại.

Huy đứng ở vị trí cao, quan sát cuộc chiến với ánh mắt lạnh lùng. “Chúng mày không có cửa đâu,” hắn hét lên, giọng điệu đầy tự mãn. Bình cảm thấy máu trong người sôi lên, sự tức giận dâng trào. Hắn không chỉ là kẻ thù mà còn là một phần ký ức tồi tệ của anh.

Hương nhanh chóng tiến lên, ném một quả lựu đạn vào đám đông. Tiếng nổ vang lên làm cho những kẻ đối diện hoảng loạn. Bình tận dụng cơ hội, lao về phía trước, không cho phép sự do dự gặm nhấm lòng can đảm của mình.

“Chúng ta phải tiến vào căn cứ!” Bình la lên, và mọi người theo sát anh, quyết tâm không để bất kỳ điều gì cản trở.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Những tiếng súng nổ, tiếng la hét và cả tiếng r*n r* của những người bị thương vang vọng khắp nơi. Bình cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng anh không thể dừng lại. Mọi người phụ thuộc vào anh.

Bình nhìn thấy Huy từ xa, và lòng anh trào dâng những cảm xúc mãnh liệt. Kẻ đã khiến cha mẹ anh ra đi, giờ đang đứng trước mặt. “Huy!” anh gọi to, tiếng nói vang lên giữa trận chiến.

Huy quay lại, đôi mắt tối tăm đầy thù hận. “Mày không bao giờ thắng được tao, Bình!”

“Đừng xem thường tao!” Bình gầm lên, sức mạnh trong anh bùng nổ. Anh tập trung, cảm nhận gió cuốn quanh người. Một cơn bão nhỏ hình thành, hướng thẳng về phía Huy.Nhưng Huy không dễ dàng bị đánh bại. Hắn phản ứng nhanh chóng, rút dao ra và lao về phía Bình. Cả hai đối mặt, một cuộc chiến không chỉ giữa thể xác mà còn giữa những ký ức đau thương.

Khi họ va chạm, Bình cảm nhận được sức mạnh của Huy. Hắn không chỉ mạnh mẽ về thể chất mà còn có khả năng thao túng tâm lý. Bình phải tập trung, không để những ký ức về quá khứ làm mình chao đảo.

“Ngừng lại đi!” Bình hét lên, nhưng Huy chỉ cười khẩy.

“Ngươi đã quá muộn màng!” Huy xô Bình ngã, nhưng Bình nhanh chóng đứng dậy, quyết tâm không bỏ cuộc.

Trong khi đó, Hương cũng đang chiến đấu. Cô không thể đứng nhìn, lo lắng cho Bình nhưng cũng hiểu rằng họ phải bảo vệ lương thực. Một tiếng nổ vang lên gần cô, làm cô loạng choạng. “Bình!” Hương kêu lên, nhưng không thể làm gì hơn.

Bình cảm thấy sự hiện diện của Hương bên cạnh mình, điều đó tiếp thêm sức mạnh cho anh. “Hương, giữ chặt!” anh gọi, rồi lao vào cuộc chiến với Huy một lần nữa.

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, nhưng cả hai bên đều không dễ dàng nhượng bộ. Những giây phút căng thẳng trôi qua, và khi Bình tưởng chừng như đã có thể đánh bại Huy, thì một cú đánh bất ngờ từ kẻ thù đã khiến anh ngã xuống đất.

“Đừng nghĩ rằng mày có thể dễ dàng thoát khỏi tao,” Huy nói, ánh mắt đầy thù hận. Hắn giơ cao dao, nhưng Bình đã kịp thời lăn mình sang một bên, tránh khỏi cú đâm chí mạng.

Hương từ phía sau lao tới, nhưng Huy nhanh chóng quay lại, chĩa dao về phía cô. “Đừng lại gần!” hắn quát.

“Bình!” Hương hét lên, nhưng Bình đã đứng dậy, quyết tâm đánh bại kẻ thù.

“Đừng lo, Hương!” Bình nói, và một lần nữa, sức mạnh của thiên nhiên trỗi dậy bên trong anh. Cơn gió mạnh cuốn về phía Huy, làm hắn mất thăng bằng.

“Không!” Huy gào thét, nhưng Bình không dừng lại. Anh lao tới, một cú đấm mạnh mẽ đã khiến Huy ngã xuống đất.

“Lần này thì không còn đường lui nữa đâu,” Bình thở hổn hển, nhưng cảm giác chiến thắng chưa kịp đến thì một tiếng động lớn vang lên. Một nhóm kẻ thù khác từ phía sau bất ngờ ập đến, làm cho mọi thứ trở nên hỗn loạn.

“Chạy!” Bình hô, và cả nhóm ngay lập tức rút lui. Họ không thể để mất mát thêm nữa.

Hương kéo Bình lại, và cả hai chạy về phía căn cứ, lòng đầy lo lắng. Cuộc tấn công không thành công như họ mong đợi, và bóng tối vẫn còn đang rình rập.

“Chúng ta phải trở về và lập kế hoạch lại,” Bình nói, cảm giác nặng nề đè lên trái tim. Hương gật đầu, nhưng trong mắt cô, anh thấy sự lo lắng.

“Nhưng có lẽ… có một điều gì đó không ổn,” Hương thì thào, nhưng không kịp nói thêm.

Bình cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và khi họ quay lưng lại, Huy đã đứng dậy, ánh mắt tàn nhẫn không hề có ý định từ bỏ. Cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc, và những gì họ đã mất có thể còn nhiều hơn thế nữa.

Bình và Hương lén lút rời khỏi hiện trường, lòng đầy hoang mang. Trận chiến đầu tiên chỉ mới bắt đầu, và họ biết rằng những thử thách còn lại sẽ còn khốc liệt hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn