Ký Ức Đổ Nát

Chương 3: Gặp lại Minh Hương

Bình rảo bước qua những con phố đổ nát, lòng anh nặng trĩu. Mỗi bước chân như một nhắc nhở về quá khứ, về những ký ức đau thương không thể xóa nhòa. Trong thế giới tăm tối này, những hình ảnh của Hương thường xuyên hiện lên, như một ánh sáng le lói giữa những đổ nát. Anh biết, việc tìm kiếm cô không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một phần trong nỗ lực tìm lại chính mình.

Trong một khoảnh khắc bất chợt, một giọng nói quen thuộc gọi tên anh. “Bình!”

Bình quay lại, tim anh như ngừng đập. Trần Minh Hương đứng đó, mái tóc dài buộc gọn, gương mặt có phần hốc hác nhưng vẫn giữ được nét dễ thương. Cô mỉm cười, nhưng ánh mắt lại ngập tràn lo lắng.

“Hương!” Anh bước tới, không dám tin vào mắt mình.

“Hai năm... em tưởng anh không còn nữa,” Hương thở hổn hển, đôi tay run rẩy.

“Anh vẫn ở đây. Em cũng vậy.” Bình cảm thấy một phần trái tim mình sống dậy.

Họ đứng đó, giữa đống hoang tàn, như thể thời gian ngừng lại. “Chúng ta phải tìm một nơi an toàn,” Bình nói, giọng điệu nghiêm túc. “Thế giới này không tha cho ai.”

Hương gật đầu, nhưng trong ánh mắt của cô, Bình thấy có điều gì đó chưa nói hết. “Em đã thấy rất nhiều người mất tích. Em không muốn mất thêm ai nữa.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Bình khẳng định, nắm chặt tay cô. “Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ không để em một mình.”

Họ bắt đầu di chuyển, cùng nhau đi qua những con phố hoang tàn. Trong lúc trò chuyện, họ nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào ngày trước, những buổi chiều ngồi bên nhau, những ước mơ tưởng chừng như vô tận. Nhưng hiện tại, mọi thứ đã thay đổi, và nỗi đau mất mát hiện hữu từng giây từng phút.

“Hương, anh vẫn không quên những gì đã xảy ra giữa chúng ta,” Bình thốt lên. “Những ngày đó... anh đã không đủ dũng cảm để giữ em lại.”

Hương im lặng, đôi mắt cô lấp lánh. “Chúng ta đều có lý do của mình, Bình. Nhưng anh biết không? Em vẫn luôn nghĩ về anh.”

Bình cảm thấy một nỗi ấm áp lan tỏa trong lòng. Nhưng rồi, cảm giác đó bị đè nén bởi những ký ức đau thương về cái chết của cha mẹ, về cuộc sống đầy bất trắc. Anh không thể để những cảm xúc đó chi phối mình, nhất là khi họ đang sống trong một thế giới tàn khốc.

“Chúng ta cần phải tìm một căn cứ,” Bình nói, giọng điệu nghiêm túc hơn. “Nơi nào an toàn và có đủ lương thực.”

Hương gật đầu. “Em biết một nơi. Một kho hàng cũ, có thể còn sót lại đồ ăn.”

“Đi thôi.” Bình dẫn đầu, ánh mắt không rời khỏi những bóng tối đang rình rập xung quanh.Khi họ đến kho hàng, khung cảnh bên trong thật hoang tàn. Những kệ hàng đổ nát, bụi bặm phủ đầy. Hương lục lọi khắp nơi, trong khi Bình đứng canh chừng. Cảm giác lo lắng dâng lên khi anh nghe thấy tiếng động lạ từ phía ngoài.

“Hương, nhanh lên!” anh hối thúc.

“Đây rồi! Có một số đồ hộp!” Hương kêu lên, ánh mắt sáng lên niềm hy vọng.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị rời đi, một bóng người xuất hiện. Lê Quốc Huy, kẻ đã từng là bạn thân của cha Bình, đứng chắn trước cửa ra. “Chào mừng các bạn đến với lãnh địa của tôi.”

Bình cảm thấy một cơn tức giận dâng lên. “Cút đi, Huy. Chúng tôi không có thời gian cho trò chơi của mày.”

Huy cười khẩy. “Thời gian? Trong thế giới này, thời gian là thứ mà tôi có thể cho hoặc lấy đi. Các người có đồ ăn, và tôi cần nó.”

“Huy, mày không hiểu gì cả,” Bình nói, cố gắng kiềm chế. “Đây không phải là cách sống.”

“Cách sống? Ở đây, chỉ có kẻ mạnh sống sót. Và tôi sẽ không để ai cản đường mình.” Huy rút dao, ánh mắt đầy tàn nhẫn.

Bình nắm chặt tay Hương, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta không muốn gây chiến, nhưng nếu cần, chúng ta sẽ chiến đấu.”

“Chỉ có một cách để biết ai sẽ sống sót.” Huy lao về phía họ.

Một cuộc chiến không thể tránh khỏi bắt đầu. Bình và Hương phối hợp ăn ý, nhưng sức mạnh của Huy thật đáng gờm. Bình gọi gió, cố gắng tạo ra một cơn bão nhỏ để làm chậm bước chân kẻ thù. Nhưng Huy quá nhanh, và cái giá mà họ phải trả có thể là quá lớn.

“Chạy đi, Hương!” Bình gào lên, cảm thấy nỗi sợ hãi trào dâng. Anh không thể để cô gặp nguy hiểm.

Hương gật đầu, đôi mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để thua!”

Họ lao ra ngoài, nhưng Huy vẫn bám theo. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Bình cảm thấy mình như đang đứng giữa một cơn bão. Tất cả những ký ức, những nỗi đau, và cả tình yêu chưa kịp nói ra đều dồn nén lại trong lòng.

“Hãy sống!” anh thầm thì, không biết đó có phải là lời nói cuối cùng của mình.

Cuộc chiến chưa kết thúc, và những kỷ niệm vẫn sẽ mãi đeo bám. Bình biết, bất kể điều gì xảy ra, anh sẽ không để Hương một mình. Họ sẽ phải đối mặt với những bóng ma từ quá khứ, cùng nhau, trong một thế giới đầy đổ nát này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn