Bình và Hương đứng bên cửa, tim đập mạnh khi tiếng động bên ngoài ngày càng rõ ràng. Họ trao nhau cái nhìn đầy lo lắng. “Có lẽ là Nguyên,” Hương thì thầm, giọng cô nhẹ như gió.
“Không chỉ có cô ta,” Bình đáp, ánh mắt anh vẫn chăm chú về phía cánh cửa. “Bất kỳ ai cũng có thể muốn tìm đến chúng ta.”
Họ lùi lại một bước, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra. Cảm giác hồi hộp bao trùm không gian, từng giây phút như kéo dài vô tận. Một cái đập mạnh vào cửa khiến cả hai giật mình. “Mở ra! Tôi biết các bạn ở trong đó!” Giọng nói trầm ấm, nhưng lại mang theo sự kiên quyết.
“Đó là ai?” Hương hỏi, đôi mắt cô mở to trong sự nghi ngờ.
“Để tôi xem,” Bình nói, và từ từ mở cửa. Một người đàn ông cao lớn, với khuôn mặt khắc khổ hiện ra trước mắt họ. Đó là Quốc Huy. Ánh mắt anh ta lấp lánh một cách bí ẩn, nhưng không có vẻ gì là thân thiện.
“Bình,” Huy lên tiếng, “tôi không đến để gây sự. Tôi muốn nói chuyện.”
“Với lý do gì?” Bình hỏi, giọng anh lạnh lùng. “Chúng ta đã có đủ rắc rối với nhau rồi.”
“Tôi không phải là kẻ thù của các bạn,” Huy nói, giọng điềm tĩnh. “Tôi có thông tin quan trọng về Nguyên.”
Hương nhìn Bình, rồi chuyển sang Huy. “Thông tin gì?”
Huy bước vào, không chờ đợi sự cho phép. “Nguyên đang lập kế hoạch tấn công các bạn. Cô ta không chỉ muốn lương thực, mà còn muốn loại bỏ những ai cản đường cô ta.”
“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của anh,” Bình cắt ngang, giọng anh kiên quyết.
“Nhưng các bạn sẽ cần,” Huy nói, ánh mắt của anh ta không rời khỏi Bình. “Nếu không, các bạn sẽ không sống sót qua mùa đông này.”
Một khoảng lặng kéo dài, không khí nặng nề như những đám mây u ám bên ngoài. Hương nhíu mày, “Tại sao anh lại muốn giúp chúng tôi? Anh có động cơ gì?”
“Bởi vì tôi đã sai lầm,” Huy thừa nhận, giọng anh ta trầm xuống. “Tôi từng là bạn của cha cậu, Bình. Tôi đã không đứng về phía ông ấy khi cần. Tôi không muốn lặp lại sai lầm đó.”
Bình cảm thấy sự tức giận trong lòng mình bùng lên. “Sai lầm của anh đã khiến nhiều người phải trả giá.”“Tôi biết,” Huy nói, giọng anh ta chùng xuống. “Nhưng giờ đây, tôi muốn làm điều đúng đắn. Chúng ta có thể hợp tác. Tôi biết cách đối phó với Nguyên.”
“Và tại sao chúng tôi nên tin anh?” Hương hỏi, vẫn giữ sự cảnh giác.
“Bởi vì tôi biết cô ta,” Huy nói, ánh mắt anh ta trở nên sắc lạnh. “Tôi đã thấy cô ta thao túng người khác. Nếu không ngăn chặn, cô ta sẽ phá hủy tất cả.”
Bình và Hương nhìn nhau, giữa họ là một mớ hỗn độn của cảm xúc. Huy không phải là một người đáng tin cậy, nhưng việc Nguyên đang âm thầm chuẩn bị tấn công khiến họ không thể bỏ qua. “Thời gian không còn nhiều,” Huy nói, gương mặt anh ta nghiêm túc. “Chúng ta cần phải lập kế hoạch ngay bây giờ.”
“Vậy thì hãy bắt đầu,” Bình đồng ý, mặc dù lòng vẫn đầy hoài nghi.
Huy bắt đầu chỉ ra những điểm mạnh và điểm yếu của Nguyên. “Cô ta có khả năng điều khiển bóng tối, nhưng cũng có điểm yếu. Cô ta không thể tấn công nếu không có ánh sáng.”
“Chúng ta có thể sử dụng điều đó,” Hương nói, nụ cười dần xuất hiện trên khuôn mặt cô. “Nếu chúng ta tạo ra ánh sáng, cô ta sẽ không thể làm gì.”
“Đúng vậy,” Huy gật đầu. “Chúng ta cần phải chuẩn bị. Cô ta sẽ không ngần ngại ra tay.”
Cả ba người ngồi lại, lập ra một kế hoạch chi tiết. Từng bước, từng chiến lược được thảo luận, và những lo lắng dần dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Họ cần phải làm mọi thứ để bảo vệ nhau, và hơn hết là bảo vệ những gì còn lại.
Khi đêm xuống, không khí trong căn nhà trở nên nặng nề. Bình nhìn ra ngoài qua cửa sổ, thấy ánh đèn lấp lánh xa xa. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để mình thất bại,” anh nói, tự nhủ lòng.
“Đúng vậy,” Hương khẳng định, ánh mắt cô kiên quyết. “Chúng ta sẽ không đơn độc.”
“Chúng ta sẽ đứng vững,” Huy thêm vào, nụ cười thoáng qua trên môi. “Cùng nhau.”
Nhưng sự yên tĩnh chỉ là tạm thời. Một tiếng động lớn vang lên từ phía ngoài, làm cả ba người nhảy dựng lên. “Đó là gì?” Hương hỏi, vẻ mặt hoảng sợ.
“Có thể là Nguyên,” Bình thì thầm, ánh mắt trở nên sắc bén. “Hãy sẵn sàng.”
Họ đứng lên, cảm giác hồi hộp trong lòng dâng trào. Cuộc chiến đang đến gần, và họ cần phải chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào. Bên ngoài, đêm vẫn tối, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy.