Ký Ức Đổ Nát
Chương 1: Khởi đầu hoang tàn
Nguyễn Thái Bình ngồi lặng lẽ bên cửa sổ của căn cứ tạm bợ, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn dầu hắt lên khuôn mặt gầy gò, khắc khổ của anh. Những bức tường xung quanh được xây bằng những mảnh gỗ mục nát, hòa quyện giữa mùi ẩm mốc và hơi thở của sự tuyệt vọng. Bên ngoài, những âm thanh ghê rợn của thây ma vọng lại, tiếng gầm gừ, tiếng chân lạo xạo trên nền đất, như nhắc nhở rằng thế giới này không còn chỗ cho sự yếu đuối.
Bình đã không còn là cậu bé ngây thơ của ngày trước. Mất cha mẹ trong một cuộc tấn công của những sinh vật đáng sợ, anh đã buộc mình phải trưởng thành quá sớm. Ký ức về ngày hôm đó vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, hình ảnh cha mẹ anh, những người luôn mang lại sự an toàn, giờ chỉ còn lại trong những giấc mơ mờ ảo. Anh thở dài, ánh mắt lướt qua nhóm người sống sót đang nấu ăn, ánh lửa bập bùng phản chiếu trên gương mặt họ, những gương mặt đã quen thuộc nhưng cũng đầy nỗi lo âu.
“Bình!” Một giọng nói vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Minh Hương, cô gái nhỏ nhắn với nụ cười tỏa nắng, đứng bên cạnh. “Cậu lại mải mê suy nghĩ gì nữa vậy? Ăn một chút đi.”
Bình nhìn Hương, lòng chợt thấy ấm áp. Hương là người duy nhất còn lại bên anh, cùng nhau họ đã trải qua biết bao khó khăn. Nhưng sự lạc quan của Hương đôi khi lại khiến anh cảm thấy nặng nề. Cô không biết rằng anh cảm thấy mình như một gánh nặng cho cả nhóm.
“Cảm ơn, nhưng mình không thấy đói,” Bình đáp, giọng trầm. “Chúng ta cần chuẩn bị cho đêm nay. Có thể sẽ có thây ma đến.”
Hương hạ giọng, “Mình nghĩ nếu chúng ta cùng nhau, mọi thứ sẽ ổn thôi. Cậu đừng lo quá.” Cô nhìn vào mắt anh, như thể muốn truyền tải một phần sức mạnh của mình cho anh.
“Cậu không hiểu đâu, Hương. Mỗi lần mình nhắm mắt lại, mình lại thấy họ...”
“Bình, họ đã đi rồi,” Hương ngắt lời. “Chúng ta còn sống, và đó mới là điều quan trọng.” Cô nắm lấy tay anh, tạo ra một sợi dây liên kết, một sự an ủi giữa những kẻ sống sót.
Bình khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh, nỗi đau vẫn âm ỉ. Anh không chỉ phải đối mặt với những kẻ thây ma bên ngoài, mà còn với những ký ức không thể nào quên. Hương đã từng là ánh sáng trong những ngày u tối của anh, nhưng giờ đây, ánh sáng ấy cũng không thể xóa nhòa đi những vết thương lòng.
Khi đêm buông xuống, bóng tối bao trùm căn cứ, nhóm của Bình đã sẵn sàng cho một đêm dài. Họ tạo ra những bẫy xung quanh, canh gác cẩn thận. Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ phía rừng cây. Mọi người đều chú ý, ánh mắt đầy lo lắng.“Có thể là thây ma,” một thành viên trong nhóm nói, giọng run rẩy.
“Giữ yên lặng,” Bình ra lệnh, trái tim đập nhanh. Anh cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, sự căng thẳng lan tỏa trong không khí. Họ đã sống sót quá lâu để không bị cuốn vào nỗi sợ hãi, nhưng đêm nay, sự yên tĩnh đáng sợ khiến mọi người cảm thấy bất an.
Ánh đèn dầu lung linh, những cái bóng nhảy múa xung quanh họ. Bình có thể cảm nhận được sức mạnh trong lòng bàn tay, một khả năng mà anh chưa hoàn toàn kiểm soát. Anh nhắm mắt lại, cố gắng kết nối với thiên nhiên xung quanh. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, như thể đang vỗ về anh, cho anh sức mạnh.
“Bình,” Hương thì thầm, “mình tin cậu.”
Những lời nói đó như một mũi tên bắn thẳng vào tim anh, khơi dậy những cảm xúc sâu kín mà anh đã cố gắng chôn vùi. Anh mở mắt, quyết tâm hiện rõ trong ánh nhìn. “Chúng ta sẽ không để họ làm hại chúng ta.”
Chỉ trong khoảnh khắc, bóng dáng của những thây ma xuất hiện, những con quái vật ghê rợn với đôi mắt trống rỗng, những cái miệng há rộng như muốn nuốt chửng cả thế giới. Bình nắm chặt tay Hương, cảm nhận được sự ấm áp từ cô. “Chuẩn bị!”
Tiếng la hét, tiếng súng vang lên, những bóng hình mờ ảo lăn lộn giữa ánh lửa. Bình lao vào, sức mạnh từ thiên nhiên tuôn chảy trong huyết quản, anh gọi gió, điều khiển nó như một vũ khí. Những cơn gió mạnh mẽ quét qua, hất văng những thây ma ra xa, tạo ra một lối thoát cho nhóm của mình.
“Chạy!” Hương hô to, vừa kéo Bình lại vừa chạy về phía căn cứ. Mọi người chạy theo, hỗn loạn nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo. Những âm thanh ghê rợn đuổi theo, mỗi bước chân đều như gợi nhớ rằng sự sống chỉ mỏng manh như sợi chỉ.
Bình cảm thấy mệt mỏi, nhưng sức mạnh trong lòng anh không cho phép anh dừng lại. Anh dừng lại, quay người lại đối mặt với những thây ma đang lao tới. “Hãy giữ vững lòng tin!” Anh hét lên, như một lệnh truyền, như một lời nhắc nhở cho chính bản thân mình.
Và rồi, giữa những tiếng gầm gừ và sự hỗn loạn, Bình cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ khác, một bóng đen lặng lẽ từ trong bóng tối. Đó không phải là thây ma. Kẻ đó, với ánh mắt lạnh lẽo, đang quan sát họ từ xa. Bình biết, cuộc chiến này còn chưa kết thúc. Cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.