Ký Ức Đẫm Máu

Chương 9: Cuộc chiến với ký ức

Khi ánh sáng mờ ảo của vòng tròn kỳ bí bắt đầu lan tỏa, Tuấn và Vy như bị cuốn vào một không gian khác, nơi không còn ranh giới giữa thực tại và ký ức. Họ đứng giữa những hình ảnh rối ren, những tiếng thét vang vọng từ những kỷ niệm đau thương. Những hình ảnh như thể được vẽ lên từ những cơn ác mộng, không ngừng quay cuồng trong tâm trí họ.

“Nhìn kìa!” Vy chỉ tay về phía một hình ảnh mờ ảo. Một người phụ nữ trẻ tuổi, khuôn mặt tuyệt đẹp nhưng lại đầy nỗi sợ hãi. Đó có thể là mẹ của Tuấn. “Đó là mẹ anh, phải không?”

“Có thể,” Tuấn thì thầm, cảm giác nặng nề đè lên ngực. “Nhưng sao bà lại ở đây?”

Hình ảnh người phụ nữ từ từ tan biến, và một cảnh khác hiện lên: một ngôi nhà cháy rụi, những tiếng kêu cứu vang vọng xung quanh. Tuấn cảm thấy cơ thể mình chao đảo. “Đây… đây không phải là những gì tôi đã tưởng tượng,” anh nói, giọng run rẩy.

“Chúng ta phải tiếp tục,” Vy khuyến khích, nắm chặt tay Tuấn. “Chỉ cần tìm ra sự thật.”

Cảnh vật xung quanh họ như thay đổi liên tục, mỗi hình ảnh là một mảnh ghép của quá khứ mà họ chưa từng biết. Một người đàn ông, gương mặt đầy máu, đứng giữa một đống xác chết. “Đó là cha tôi,” Tuấn kêu lên, tim anh như vỡ vụn.

“Đừng nhìn quá nhiều,” Vy khuyên. “Chúng ta có thể mất đi lý trí.”

Nhưng Tuấn không thể rời mắt. “Họ đã làm gì?” anh hỏi, giọng thảng thốt. “Tại sao lại có những hình ảnh này?”

“Bởi vì đây là ký ức,” một giọng nói vang lên từ phía sau. Đỗ Minh Khoa, với gương mặt u ám, xuất hiện bên cạnh họ. “Ký ức không chỉ là những gì chúng ta muốn nhớ. Nó còn là những điều mà chúng ta không thể quên.”

“Ông đã đưa chúng tôi vào đây,” Tuấn nói, tức giận. “Tại sao lại để chúng tôi thấy những điều này?”

“Bởi vì chỉ khi đối mặt với nỗi sợ hãi, các cậu mới có thể tìm thấy sự thật,” Khoa đáp. “Nhưng hãy cẩn thận. Những ký ức này có thể g**t ch*t các cậu.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, và bỗng chốc, không gian xung quanh họ thay đổi. Họ đứng trước một căn phòng tối tăm, nơi những tiếng r*n r* vang lên từ bốn phía. Những bóng ma hiện ra, những ký ức của những linh hồn đau khổ, đang kêu gọi sự cứu rỗi.“Chúng ta phải đi,” Vy nói, cảm giác sợ hãi trào dâng. “Đừng để chúng kéo chúng ta xuống.”

“Không! Tôi phải tìm ra sự thật!” Tuấn gào lên, nhưng những hình ảnh đau thương lại bủa vây anh, khiến anh choáng váng.

“Để lại quá khứ, Tuấn!” Vy kéo tay anh, nhưng anh không thể rời mắt khỏi hình ảnh cha mình, người đang chìm trong bóng tối của tội lỗi.

“Có thể cha tôi đã làm điều gì đó sai trái,” Tuấn lầm bầm, “nhưng tôi phải biết điều đó.”

Đột nhiên, một tiếng động vang lên, như tiếng bước chân của một kẻ đang tiến lại gần. Một bóng đen xuất hiện, khuôn mặt không rõ ràng nhưng ánh mắt lạnh lẽo. “Chúng mày không có quyền ở đây,” nó gầm lên, giọng nói mang theo sự thù địch.

“Chạy!” Vy hét lên, nhưng bóng đen đã tiến lại gần hơn, và những ký ức xung quanh họ bắt đầu biến mất, như thể chúng đang nhấn chìm họ vào bóng tối.

“Không!” Tuấn kêu lên, nhưng tất cả đã quá muộn. Họ bị kéo vào một không gian u ám, nơi chỉ còn lại những tiếng r*n r* và tiếng thét của những linh hồn đang kêu cứu.

“Để lại những ký ức này!” Vy gào lên, nhưng không còn đường thoát. Họ đã bị mắc kẹt trong cuộc chiến với ký ức, không biết rằng những ký ức đẫm máu sẽ còn ám ảnh họ mãi mãi.

Giữa sự hỗn loạn, một giọng nói vang lên, như một tia hy vọng. “Hãy nhớ, chỉ có tình bạn mới có thể giải thoát các cậu khỏi bóng tối này.” Đó là giọng nói của Hòa, vang vọng từ đâu đó trong không gian mờ mịt.

“Chúng ta không thể bỏ rơi nhau!” Tuấn hét lên, nắm chặt tay Vy, quyết tâm không để quá khứ nuốt chửng họ.

Những hình ảnh đẫm máu tiếp tục hiện lên, nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Họ cùng nhau bước vào bóng tối, quyết tâm tìm ra sự thật, bất chấp mọi nỗi sợ hãi đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn