Ký Ức Đẫm Máu

Chương 7: Kẻ phản bội

Trong ánh sáng mờ ảo của ngôi nhà cổ, không khí nặng nề như bị bóp nghẹt bởi những nghi ngờ. Tuấn đứng giữa nhóm bạn, cảm nhận sự căng thẳng đang bùng lên từng giây một. Vy và Hòa bên cạnh anh, ánh mắt họ lộ rõ sự lo lắng. Đạt đã ngồi xuống một góc, trán nhăn lại, như thể đang suy nghĩ về một điều gì đó nghiêm trọng.

“Có ai đó trong chúng ta không đáng tin cậy,” Tuấn cất tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng. “Tôi cảm thấy như có một kẻ phản bội đang âm thầm theo dõi chúng ta.”

“Cái gì?” Vy hỏi, giọng cô run lên. “Tại sao anh lại nghĩ vậy?”

“Chúng ta đã gặp quá nhiều điều kỳ lạ,” Tuấn giải thích. “Có những thông tin bị rò rỉ, những hành động kỳ quặc… Mọi thứ đều dẫn đến một kẻ nào đó trong nhóm.”

Hòa nghi ngờ nhìn quanh. “Nếu có kẻ phản bội, tại sao hắn không hành động? Tại sao lại chờ đợi?”

“Có thể hắn đang âm thầm thu thập thông tin,” Đạt lên tiếng, mắt vẫn dán chặt vào mặt đất. “Hoặc có thể hắn đang cố gắng bảo vệ chính mình.”

“Chúng ta không thể để điều này tiếp diễn,” Hòa nói. “Chúng ta phải tìm ra ai là kẻ phản bội trước khi quá muộn.”

“Nhưng làm thế nào?” Vy hỏi, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Nếu chúng ta nghi ngờ lẫn nhau, mọi thứ sẽ trở nên rối rắm hơn.”

Tuấn nhìn vào mắt từng người một, cảm nhận sự hoang mang đang dâng cao. “Chúng ta cần phải công khai mọi thứ. Mỗi người sẽ nói ra những gì mình biết, những gì mình đã thấy. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể tìm ra sự thật.”

“Được,” Hòa đồng ý, mặc dù trong lòng anh vẫn nặng trĩu. “Ai bắt đầu trước?”

“Để tôi,” Đạt nói, đứng dậy, ánh mắt quyết tâm. “Tôi đã nghe thấy một số điều. Những lần chúng ta gặp gỡ, có ai đó luôn ở gần, lắng nghe. Tôi không thể xác định ai, nhưng cảm giác này không thể sai.”

Vy nhìn Đạt, đôi mắt cô đầy lo lắng. “Nếu kẻ đó là một trong chúng ta, điều này thật đáng sợ.”

Tuấn gật đầu. “Chúng ta phải cẩn thận. Không chỉ với kẻ phản bội, mà còn với những gì đang chờ đợi chúng ta bên ngoài.”

Mọi người im lặng, cảm nhận sự nặng nề trong không khí. Mỗi người đều mang trong mình nỗi lo lắng, không chỉ về kẻ phản bội, mà còn về những ký ức đẫm máu mà họ đang phải đối mặt. Những hình ảnh quá khứ quay cuồng trong đầu họ, như những bóng ma không thể xua tan.

“Chúng ta không thể để những ký ức này chi phối,” Hòa nói, phá vỡ sự im lặng. “Chúng ta phải mạnh mẽ hơn. Nếu không, chúng ta sẽ mất tất cả.”

“Đúng vậy,” Vy đồng tình. “Chúng ta cần phải đứng vững, dù có chuyện gì xảy ra.”“Vậy thì, hãy bắt đầu từ đây,” Tuấn nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chúng ta sẽ tìm ra kẻ phản bội, và cùng nhau đối diện với những ký ức. Không còn đường lui.”

Mọi người gật đầu, sự đồng lòng trở lại trong nhóm. Họ quyết định chia nhau ra, mỗi người sẽ tìm hiểu và quan sát, để tìm ra manh mối về kẻ phản bội. Sự tin tưởng bắt đầu rạn nứt, nhưng trong lòng mỗi người, vẫn có hy vọng về một sự thật được phơi bày.

Khi họ rời khỏi ngôi nhà, bầu không khí bên ngoài như càng thêm u ám. Những cây cối xung quanh như đứng im lìm, như đang chứng kiến mọi chuyện. Tuấn cảm thấy có điều gì đó đang rình rập, nhưng anh không thể chắc chắn. Có lẽ là do lo lắng, nhưng cũng có thể là một điều gì đó thật sự đang chờ đợi.

“Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đây vào nửa đêm,” Hòa nói, giọng anh trầm xuống. “Hãy cẩn thận.”

“Đừng quên, chúng ta không thể tin bất kỳ ai,” Đạt nhấn mạnh, ánh mắt nghi ngờ hiện rõ.

“Và nhớ giữ liên lạc,” Vy thêm vào. “Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy gọi ngay.”

Khi nhóm bạn tách ra, Tuấn cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao. Anh tự hỏi, liệu kẻ phản bội có đang theo dõi họ? Liệu những ký ức đẫm máu có thực sự ảnh hưởng đến họ không? Mọi thứ đang dần trở nên rối ren, và cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn bên trong từng tâm hồn.

Đêm xuống, sự tĩnh lặng bao trùm Rivenwood. Những ngôi nhà cổ như thầm thì những bí mật, những ký ức vẫn còn vương vấn. Tuấn ngồi trên giường, lòng trĩu nặng. Anh không thể ngừng nghĩ về cha mẹ mình, về những gì họ đã làm, và về những ký ức mà họ đã để lại. Liệu anh có thể tìm ra sự thật mà không đánh mất chính mình?

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, khiến Tuấn giật mình. Anh mở cửa, thấy Vy đứng đó, khuôn mặt cô lộ rõ sự lo lắng.

“Tuấn, tôi cảm thấy không ổn,” cô nói, giọng run rẩy. “Có điều gì đó không đúng.”

“Cái gì?” Tuấn hỏi, lòng anh thắt lại.

“Tôi… tôi cảm nhận được một cái gì đó từ bên ngoài,” Vy nói, mắt cô mở to. “Nó không chỉ là nỗi sợ, mà còn là một cảm giác tăm tối. Tôi nghĩ… có ai đó đang đến gần.”

Tuấn cảm thấy lạnh sống lưng. “Chúng ta phải đi ngay,” anh nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Không thể chờ thêm nữa.”

Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời khỏi phòng. Những âm thanh lạ lùng vang lên từ phía ngoài, như những tiếng thì thầm đầy bí ẩn. Tuấn nắm chặt tay Vy, cảm nhận được sự lo lắng trong lòng cô. Họ phải tìm hiểu sự thật, và không chỉ về kẻ phản bội.

Khi họ tiến vào bóng tối, một cảm giác hồi hộp dâng lên. Những ký ức đau thương vẫn còn đeo bám, nhưng sự quyết tâm trong họ ngày càng lớn hơn. Họ sẽ không chỉ tìm kiếm kẻ phản bội, mà còn phải đối mặt với những ám ảnh trong tâm hồn.

Bên ngoài, bóng tối như bao trùm lấy Rivenwood, và những tiếng thì thầm, những bí mật vẫn đang chờ đợi. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những điều họ phải đối mặt vẫn còn ở phía trước, hứa hẹn sẽ mang đến những bất ngờ đầy kịch tính.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn