Ký Ức Chưa Tàn

Chương 17: Đối Đầu

Minh Anh ngồi ở góc phòng, ánh đèn vàng nhẹ nhàng chiếu rọi lên gương mặt cô, nhưng không thể xua đi những suy tư nặng nề trong lòng. Bữa tiệc đã gần kết thúc, âm thanh rộn rã dần lắng xuống, nhưng bên trong cô, những cảm xúc hỗn độn vẫn không ngừng dâng lên. Huy Hoàng vừa trở về, và mọi thứ lại bắt đầu như một cơn sóng dữ.

Cô quay sang nhìn Huy Hoàng. Anh đang đứng giữa đám đông, ánh mắt tìm kiếm, nhưng dường như vẫn chưa tìm thấy điều mình muốn. Minh Anh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào. Giữa họ là khoảng cách không chỉ về không gian mà còn là những ký ức chưa phai mờ.

“Minh Anh, em có nghe thấy không?” Phương Thảo bất ngờ xuất hiện bên cạnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sự kiên quyết. “Chúng ta cần nói chuyện.”

Minh Anh quay lại, lòng trào dâng cảm giác khó chịu. “Có chuyện gì?” cô hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Về Huy Hoàng,” Phương Thảo nói, ánh mắt cô ánh lên sự tự tin. “Tôi nghĩ chúng ta cần làm rõ mọi thứ.”

“Chị có ý gì?” Minh Anh hỏi, nhướng mày. “Chị không có quyền quyết định cho anh ấy.”

“Tôi không muốn anh ấy tổn thương thêm lần nữa,” Phương Thảo đáp, giọng cô không hề run rẩy. “Minh Anh, quá khứ đã để lại những vết thương. Chị có biết không?”

“Và chị có nghĩ mình là người duy nhất có thể bảo vệ anh ấy?” Minh Anh không nhịn được, sự tức giận len lỏi trong từng câu chữ.

“Không, nhưng tôi hiểu Huy Hoàng hơn ai hết,” Phương Thảo khẳng định, ánh mắt cô dũng cảm. “Còn chị, chị chỉ mang đến cho anh ấy nỗi đau.”

Minh Anh cảm thấy nhói lòng, nhưng cô không thể để cảm xúc lấn át. “Chị không biết những gì tôi đã trải qua,” cô nói, giọng bắt đầu run rẩy. “Chị không biết tôi đã tìm kiếm anh ấy như thế nào.”

“Vậy hãy cho tôi biết,” Phương Thảo thách thức. “Chị có thật sự muốn anh ấy hay chỉ là muốn quay về với những kỷ niệm?”

“Cả hai,” Minh Anh thừa nhận, giọng cô nhẹ đi. “Nhưng tôi không chỉ muốn níu giữ quá khứ, tôi muốn hàn gắn.”

Phương Thảo nhìn cô, một thoáng bất ngờ hiện lên trong ánh mắt. “Chị thực sự nghĩ mình có thể làm điều đó?”

“Phải,” Minh Anh đáp, quyết tâm dâng cao. “Nếu chị thực sự quan tâm đến Huy Hoàng, hãy để anh ấy tự quyết định.”

“Chị không thể yêu cầu tôi làm điều đó,” Phương Thảo nói, giọng cô cứng lại. “Tôi sẽ không để chị lấy đi những gì tôi đã xây dựng.”

“Xây dựng trên nền tảng nào?” Minh Anh không ngần ngại. “Nếu không phải là sự thật, thì đó chỉ là một lâu đài cát.”

Cảm giác căng thẳng giữa họ như đang dâng lên. Huy Hoàng từ xa nhìn thấy, lòng anh trĩu nặng. Anh không muốn thấy hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình đối đầu. “Minh Anh, Phương Thảo,” anh tiến lại gần, giọng nói đầy lo lắng. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Chúng ta chỉ đang nói về những điều cần làm rõ,” Minh Anh lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Phải, nhưng có vẻ như mọi thứ đang đi quá xa,” Huy Hoàng nói, ánh mắt anh chuyển từ Minh Anh sang Phương Thảo. “Tôi không muốn có thêm bất kỳ hiểu lầm nào.”

“Nhưng đó chính là vấn đề,” Phương Thảo nói, sự kiên quyết không hề giảm. “Tôi không thể để anh bị tổn thương thêm lần nữa.”“Cả tôi cũng không muốn như vậy,” Minh Anh chen vào, ánh mắt cô ánh lên sự chân thành. “Nhưng tôi không thể đứng nhìn khi thấy người mình yêu phải chịu đựng.”

Huy Hoàng im lặng, lòng anh tràn ngập mâu thuẫn. Anh muốn Minh Anh trở lại, nhưng Phương Thảo cũng là người anh trân trọng. “Tôi cần thời gian để suy nghĩ,” anh nói, giọng trầm.

“Thời gian? Đó không phải là cách giải quyết,” Phương Thảo lắc đầu, sự kiên định vẫn hiện rõ.

“Nhưng tôi cần hiểu rõ điều mình muốn,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt anh tìm kiếm sự đồng cảm từ cả hai người phụ nữ.

Minh Anh cảm nhận được sự nặng nề trong không khí. “Có thể chúng ta cần một cuộc trò chuyện thẳng thắn,” cô đề nghị, giọng nhẹ nhàng hơn. “Những bí mật cần được phơi bày.”

“Bí mật?” Phương Thảo nhướng mày, sự hoài nghi hiện rõ trên gương mặt. “Chị nghĩ mình có thể nói ra những điều mà tôi không biết?”

“Có thể,” Minh Anh khẳng định, và sự quyết tâm trong cô lại dâng lên. “Chúng ta đã giữ kín quá lâu rồi.”

“Được thôi,” Phương Thảo đồng ý, nhưng sự ngờ vực vẫn chưa tan biến. “Nhưng chị phải chuẩn bị cho những gì sẽ được phơi bày.”

Huy Hoàng nhìn cả hai, lòng anh nặng trĩu. “Tôi không muốn thấy ai trong số các bạn đau khổ,” anh nói, giọng trầm. “Chúng ta đã quá mệt mỏi với những hiểu lầm.”

“Đúng vậy,” Minh Anh đồng ý, ánh mắt cô dũng cảm. “Chúng ta cần phải đối mặt với sự thật.”

Cuộc trò chuyện trở nên căng thẳng hơn khi họ cùng nhau ngồi lại, những bí mật dần được phơi bày. Minh Anh bắt đầu, từng câu chuyện được kể ra với sự chân thành, nhưng cũng không thiếu phần đau đớn. Huy Hoàng lắng nghe, lòng tràn ngập cảm xúc.

“Lần đó, tôi đã thấy anh và Phương Thảo cùng nhau,” Minh Anh nói, giọng nghẹn lại. “Tôi đã nghĩ… rằng anh đã quên tôi.”

“Minh Anh, tôi chưa bao giờ quên,” Huy Hoàng nhanh chóng đính chính, nhưng sự thật đã được phơi bày.

“Chị không hiểu,” Phương Thảo chen vào, giọng cô có phần chua chát. “Tôi chỉ muốn bảo vệ những gì mình có.”

“Bằng cách nào?” Minh Anh hỏi, đôi mắt cô rực sáng. “Chị có thực sự yêu anh ấy không?”

“Câu hỏi đó chính là điều tôi muốn hỏi chị,” Phương Thảo đáp, sự căng thẳng giữa họ như một sợi dây đàn kéo căng. “Chị có đủ can đảm để đối mặt với những gì mình đã làm?”

Minh Anh cảm thấy nỗi đau trong lòng, nhưng cô quyết tâm không để mình gục ngã. “Tôi sẽ không từ bỏ,” cô thở dài. “Dù có bất kỳ điều gì xảy ra.”

“Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Phương Thảo nói, ánh mắt cô chợt trở nên nghiêm túc. “Bởi tôi sẽ không dễ dàng để chị lấy đi Huy Hoàng.”

Huy Hoàng đứng giữa, lòng anh cảm thấy nặng trĩu. Anh không biết mình nên đứng về phía ai, nhưng anh hiểu rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. “Chúng ta sẽ phải đối mặt với quá khứ,” anh nói, giọng trầm. “Và hy vọng rằng chúng ta có thể tìm ra hướng đi đúng đắn.”

Minh Anh và Phương Thảo nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ sẽ phải đối diện với những ký ức chưa tàn, và không ai biết được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cảm giác hồi hộp và căng thẳng bao trùm, như một cơn bão đang âm thầm chuẩn bị bùng nổ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn