Ký Ức Chưa Tàn

Chương 15: Dưới Ánh Trăng

Huy Hoàng và Minh Anh bước ra khỏi quán cà phê, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên gương mặt họ. Biển cả nằm gần đó, sóng vỗ rì rào như đang chờ đón họ. Một buổi tối tháng Tư, trời trong xanh, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị của biển và những kỷ niệm chưa tàn.

“Anh có muốn đi dạo bên bờ biển không?” Minh Anh hỏi, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao.

“Được thôi,” Huy Hoàng đáp, nụ cười của anh nhẹ nhàng, nhưng trong đó có sự trăn trở. Họ cùng nhau bước đi, mỗi bước chân như mang theo những nỗi niềm.

Khi họ đến bờ biển, những con sóng nhẹ nhàng vỗ về bờ cát, tạo nên những âm thanh êm dịu. Minh Anh ngồi xuống, bàn tay chạm vào cát mịn màng. “Em nhớ những buổi tối như thế này,” cô thì thầm, giọng nói trầm lắng.

“Em đã từng nói rằng ánh trăng trên biển thật đẹp,” Huy Hoàng nhìn lên bầu trời, nơi mặt trăng sáng vằng vặc. “Anh cũng nhớ.”

“Chúng ta đã từng hạnh phúc ở đây,” Minh Anh cảm thấy những kỷ niệm ùa về, nhưng lần này, cô không để những ký ức đau thương chi phối. “Em muốn bắt đầu lại.”

Huy Hoàng quay sang nhìn cô, ánh mắt anh thể hiện sự ngạc nhiên và hy vọng. “Thật sao? Em thật sự muốn như vậy?”

“Đúng vậy,” Minh Anh gật đầu, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta đã chịu quá nhiều tổn thương rồi. Đã đến lúc đối mặt với những ký ức đó và không để nó kéo chúng ta xuống nữa.”

“Anh cũng nghĩ như vậy,” Huy Hoàng thở dài, vẻ mặt anh trầm tư. “Nhưng em có chắc rằng mình sẵn sàng không?”

Minh Anh mỉm cười, nụ cười của cô như ánh sáng giữa đêm tối. “Em đã sẵn sàng. Chúng ta có thể cùng nhau khám phá lại những điều chưa tàn.”

Huy Hoàng im lặng một lúc, rồi anh nắm chặt tay cô. “Được, chúng ta sẽ làm điều đó. Nhưng em phải biết rằng sẽ có những lúc khó khăn.”

“Em hiểu,” Minh Anh đáp, lòng cô dâng trào cảm xúc. “Nhưng cùng nhau, chúng ta có thể vượt qua.”

Họ ngồi bên nhau, lặng lẽ ngắm ánh trăng chiếu sáng mặt biển. Huy Hoàng bắt đầu kể về những ngày tháng anh rời đi, những khó khăn mà anh đã trải qua. Minh Anh lắng nghe, lòng thắt lại khi nhận ra rằng cả hai đều đã chịu đựng nỗi đau giống nhau.

“Anh đã nghĩ đến em mỗi ngày,” Huy Hoàng nói, giọng anh ấm áp nhưng đầy nỗi buồn. “Nhưng anh không biết làm thế nào để quay lại.”

“Em cũng vậy,” Minh Anh thừa nhận. “Em đã nghĩ rằng mình có thể quên, nhưng càng cố quên, em càng nhớ.”

Họ trao nhau những ánh mắt chân thành, không còn nghi ngờ hay tổn thương. Bầu không khí trở nên ngập tràn sự kết nối mà trước đây họ đã đánh mất.

“Có một điều anh muốn nói,” Huy Hoàng chần chừ, nhưng ánh mắt anh kiên định. “Nếu chúng ta quay lại, anh không muốn có bất kỳ bí mật nào giữa chúng ta.”“Em cũng vậy,” Minh Anh đáp, lòng cô tràn đầy sự chân thành. “Chúng ta cần phải thành thật với nhau.”

“Vậy em có muốn biết lý do anh rời đi không?” Huy Hoàng hỏi, sự trầm tư lại hiện rõ trên gương mặt anh.

“Em muốn biết,” Minh Anh khẽ gật đầu. “Nhưng chỉ nếu anh cảm thấy thoải mái.”

Huy Hoàng thở dài, đôi mắt anh nhìn ra biển, nơi những con sóng vỗ về. “Anh đã nghĩ rằng em không cần anh nữa. Anh cảm thấy mình là gánh nặng.”

Minh Anh cảm thấy tim mình thắt lại. “Không, anh đã sai. Em cần anh, nhưng em không biết làm thế nào để nói ra.”

Huy Hoàng quay lại nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh. “Chúng ta đã để những hiểu lầm chi phối. Anh muốn sửa chữa mọi thứ.”

“Em cũng vậy,” Minh Anh đáp, lòng cô tràn đầy sự hy vọng. “Chúng ta sẽ không để quá khứ định hình tương lai.”

Bầu không khí trở nên ấm áp hơn, như thể những kỷ niệm đau thương đang dần được xóa nhòa. Huy Hoàng nắm chặt tay Minh Anh, một động thái nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. “Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.”

“Đúng vậy,” Minh Anh mỉm cười, ánh mắt cô rực rỡ. “Chúng ta sẽ không để những ký ức tồi tệ chi phối nữa.”

Nhưng giữa khoảnh khắc ngọt ngào đó, một bóng hình xuất hiện từ xa. Phương Thảo, cô gái mà họ không thể ngờ đến, đứng đó, ánh mắt lạnh lùng theo dõi họ. “Có vẻ như hai người đang rất hạnh phúc,” cô ta nói, giọng điệu châm biếm.

Minh Anh cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, nhưng cô không để tâm. “Chúng tôi đang tìm kiếm cách để hàn gắn,” cô đáp, tự tin hơn.

“Thật tốt,” Phương Thảo cười nhẹ, nhưng trong nụ cười đó có gì đó không đúng. “Nhưng đừng quên, quá khứ không dễ dàng xóa bỏ.”

Huy Hoàng đứng bên cạnh Minh Anh, ánh mắt anh không rời khỏi Phương Thảo. “Chúng tôi sẽ đối mặt với điều đó.”

“Chúc mừng nhé,” Phương Thảo nói, rồi quay lưng đi, để lại một không khí căng thẳng. Minh Anh cảm thấy sự đối đầu không thể tránh khỏi, nhưng cô cũng đã sẵn sàng.

“Chúng ta không thể để cô ta ngăn cản,” Minh Anh nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Đúng vậy,” Huy Hoàng khẳng định. “Chúng ta sẽ tìm ra cách để vượt qua mọi thứ.”

Họ đứng dậy, ánh mắt hướng ra biển, nơi những ký ức chưa tàn đang chờ đón. Hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ đã có nhau. Lần này, họ sẽ không để những ký ức đau thương chi phối cuộc sống của mình nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn