Ký Ức Chưa Tàn

Chương 13: Ký Ức Đau Thương

Minh Anh bước vào quán cà phê quen thuộc, nơi cô và Huy Hoàng từng có biết bao kỷ niệm đẹp. Cảm giác quen thuộc và lạ lẫm đan xen khiến cô chùn bước. Ánh đèn vàng ấm áp cùng hương cà phê thoang thoảng mang lại cho cô chút an ủi, nhưng cũng khơi dậy những ký ức đau thương.

“Minh Anh!” Giọng nói quen thuộc gọi cô từ một góc quán. Cô quay lại và thấy Huy Hoàng đang ngồi đó, ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy cô. Tuy nhiên, nụ cười của anh không còn như trước, mà có chút ngượng ngùng, như thể anh đang cố gắng tìm lại một phần của bản thân trong quá khứ.

“Chào anh,” Minh Anh đáp, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. Cô ngồi xuống, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.

“Em vẫn thường đến đây?” Huy Hoàng hỏi, ánh mắt anh dò xét. Cô gật đầu, nhận ra rằng không chỉ mình cô mang theo những ký ức này.

“Cà phê ở đây vẫn ngon như xưa,” cô nói, cố gắng tìm một đề tài nhẹ nhàng.

“Ừ, nhưng không khí thì khác.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vội vã đi qua. “Có lẽ vì chúng ta không còn như trước.”

Minh Anh cảm thấy nỗi buồn len lỏi vào trong tim. “Có lẽ vậy,” cô thở dài. “Nhưng em vẫn muốn… tìm hiểu những gì đã xảy ra. Em không muốn sống mãi trong những ký ức mờ nhạt nữa.”

“Em thật sự muốn làm điều đó?” Huy Hoàng hỏi, giọng anh có phần lo lắng.

“Vâng. Em cần phải đối diện với sự thật, dù nó có đau đến đâu.” Minh Anh đáp, lòng quyết tâm trỗi dậy.

Huy Hoàng im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Được. Anh sẽ cùng em.”

Cả hai lặng lẽ uống cà phê, những suy nghĩ rối ren trong đầu họ vẫn chưa thể lắng xuống. Bất chợt, một bóng dáng quen thuộc bước vào quán. Phương Thảo, với vẻ ngoài luôn chỉn chu, bước vào như một cơn gió mới. Cô ta nhìn quanh, và khi ánh mắt dừng lại ở Minh Anh, một nụ cười tự tin nở trên môi.

“Chào mọi người!” Phương Thảo vẫy tay, tiến lại gần. “Tôi không biết hai bạn cũng ở đây.”

“Chào Phương Thảo,” Minh Anh đáp, cảm giác chột dạ khi nhìn thấy cô ta. Huy Hoàng cũng có vẻ không thoải mái, nhưng anh vẫn giữ thái độ lịch sự.

“Tôi có nghe tin về việc hai bạn muốn tìm hiểu quá khứ. Thú vị đấy!” Phương Thảo nói, giọng điệu đầy ẩn ý.

“Đúng vậy,” Minh Anh gật đầu, không muốn để Phương Thảo thấy sự yếu đuối của mình. “Chúng tôi sẽ tìm hiểu những điều cần thiết.”

“Vậy nếu cần, tôi có thể giúp,” Phương Thảo đề nghị, ánh mắt cô ta sáng lên như thể đang nắm giữ một bí mật nào đó.

Minh Anh khẽ nhíu mày. “Cảm ơn, nhưng chúng tôi có thể tự lo.” Cô không muốn để Phương Thảo can thiệp vào hành trình của mình, dù cô ta có vẻ muốn giúp.“Em không biết đâu, có thể những ký ức đó sẽ làm em bất ngờ,” Phương Thảo nói, rồi quay sang Huy Hoàng. “Còn anh, anh có thật sự muốn đi cùng Minh Anh không?”

Huy Hoàng nhìn Minh Anh, rồi lại nhìn Phương Thảo. “Tôi… có lý do riêng để trở về. Và tôi sẽ không rời xa Minh Anh.”

Phương Thảo cười nhẹ, nhưng có chút châm biếm. “Thật tốt khi nghe điều đó. Dù sao, mọi chuyện cũng sẽ sớm diễn ra thôi.” Cô ta nói, rồi quay lưng đi, để lại một không khí nặng nề.

Minh Anh cảm thấy bất an. “Tại sao cô ta lại nói như vậy?”

“Có lẽ cô ta chỉ muốn gây rối,” Huy Hoàng trấn an. “Đừng để cô ta làm em lo lắng.”

“Em không biết,” Minh Anh thở dài. “Nhưng em cảm thấy có điều gì đó không đúng.”

Huy Hoàng nhìn cô, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Chúng ta sẽ đối diện với điều này. Em không cần phải một mình.”

“Cảm ơn anh,” cô mỉm cười, nhưng nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa nguôi.

Sau khi rời quán cà phê, cả hai quyết định đi dạo quanh phố, nơi những kỷ niệm ùa về như những cơn sóng. Huy Hoàng kể về những năm tháng anh sống xa quê, về những điều đã trải qua. Minh Anh lắng nghe, cảm giác như những khoảng trống trong lòng mình dần được lấp đầy.

“Có những lúc anh cảm thấy mình thật cô đơn,” Huy Hoàng chia sẻ. “Anh đã từng nghĩ về em, về những gì đã xảy ra. Nhưng anh không biết phải làm gì.”

“Em cũng vậy,” Minh Anh thừa nhận, lòng cô trĩu nặng. “Em luôn tự hỏi tại sao mọi chuyện lại như thế.”

Huy Hoàng dừng lại, nhìn sâu vào mắt cô. “Chúng ta đã chịu quá nhiều tổn thương. Nhưng có thể, nếu chúng ta cùng nhau khám phá những ký ức đó, mọi thứ sẽ khác.”

“Có thể,” Minh Anh gật đầu, cảm giác một tia hy vọng le lói. “Em đã quyết tâm, và em sẽ không để những ký ức đau thương chi phối cuộc sống của mình nữa.”

Khi cả hai tiếp tục đi dạo, không khí xung quanh dần trở nên nặng nề. Minh Anh cảm nhận được sự chuyển động của thời gian, như thể nó đang dẫn dắt họ vào một hành trình mới. Những kỷ niệm đau thương vẫn còn đó, nhưng giờ đây, có một thứ khác đang chờ đợi họ: sự thật.

“Chúng ta sẽ tìm ra mọi thứ,” Huy Hoàng nói, giọng anh kiên định. “Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ ở bên em.”

Minh Anh nắm chặt tay anh, và lần này, cô không còn cảm thấy đơn độc. Họ đã cùng nhau bước vào một hành trình không thể quay lại, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng.

Khi bóng đêm dần buông xuống, Minh Anh biết rằng những ký ức chưa tàn đang chờ đón họ, và lần này, cô sẽ không để mình thất bại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn