Ký Ức Chưa Tàn

Chương 11: Giữa Hai Thế Giới

Minh Anh đứng trước gương, chăm chú nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Làn da sáng, mái tóc nâu nhạt buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên nỗi lo âu. Hôm nay, cô sẽ phải đối diện với Phương Thảo, người phụ nữ mà cô đã không ngừng lo sợ kể từ khi Huy Hoàng trở về. Cô biết, cuộc gặp gỡ này không chỉ đơn thuần là một cuộc trò chuyện mà còn là trận chiến của những trái tim.

Cánh cửa bật mở, Huy Hoàng bước vào, vẻ mặt anh có phần trầm tư. “Em chuẩn bị xong chưa?” anh hỏi, giọng ấm áp nhưng mang chút lo lắng.

“Em sẵn sàng,” Minh Anh đáp, nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác hồi hộp. “Chúng ta cần phải nói chuyện với Phương Thảo.”

“Anh biết,” Huy Hoàng gật đầu. “Nhưng em hãy nhớ, không phải chỉ có em và cô ấy. Cả ba chúng ta đều có nỗi đau riêng.”

Minh Anh thở dài. “Đúng, nhưng em không thể để cô ấy làm tổn thương chúng ta thêm một lần nào nữa.”

Khi họ đến quán cà phê nơi đã hẹn, không khí xung quanh như nặng nề hơn. Phương Thảo đã có mặt, ngồi ở góc bàn, ánh mắt kiêu kỳ nhưng lại thể hiện một sự cô đơn sâu sắc. Cô ta nhìn thấy họ, nở nụ cười nhưng trong đó không có chút chân thành nào.

“Chào hai bạn,” Phương Thảo lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sắc bén. “Thật vui vì các bạn đã đến.”

“Chúng ta cần nói chuyện,” Huy Hoàng mở lời, ánh mắt anh thẳng thắn. “Về những điều chưa rõ ràng.”

“Có phải anh định nhắc đến quá khứ?” Phương Thảo hỏi, đôi mày nhướn cao. “Tôi nghĩ chúng ta nên sống cho hiện tại hơn là đào bới những thứ đã qua.”

“Nhưng quá khứ chính là lý do cho những gì đang diễn ra bây giờ,” Minh Anh nói, không kìm được. “Chúng ta không thể chỉ bỏ qua như vậy.”

Phương Thảo cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không che giấu được sự căng thẳng. “Tôi không muốn mất Huy Hoàng,” cô ta thẳng thắn. “Và tôi sẽ không dễ dàng để mất anh ấy một lần nữa.”

“Cô không hiểu,” Huy Hoàng nói, giọng anh kiên định. “Tình yêu không thể bị chiếm hữu. Nó cần được tự do.”

Minh Anh cảm nhận được sự chuyển động trong không khí. Những từ ngữ như lửa đổ thêm dầu vào ngọn lửa. Cô không chỉ đang đấu tranh cho tình yêu mà còn cho sự tôn trọng lẫn nhau.

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Phương Thảo hỏi, ánh mắt bắt đầu trở nên lạnh lùng. “Sẽ chỉ nói suông mà không có hành động?”

“Chúng ta cần phải thành thật với nhau,” Minh Anh đáp, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Tôi không muốn phải đau khổ vì những hiểu lầm nữa.”

“Vậy em nghĩ mình có thể làm gì?” Phương Thảo thách thức, gương mặt cô ta hiện rõ sự kiêu ngạo. “Chỉ với những ký ức đã qua?”

“Đúng, những ký ức chính là chìa khóa,” Minh Anh khẳng định. “Chúng ta phải cùng nhau đối diện với chúng.”

Cuộc đối đầu giữa ba người ngày càng căng thẳng. Minh Anh cảm thấy như mọi thứ xung quanh đang dồn nén lại, nhưng cô biết mình không thể lùi bước. Huy Hoàng đứng bên cạnh, ánh mắt anh luôn hướng về Minh Anh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô.“Minh Anh, em có thật sự muốn quay lại những ký ức đau thương đó?” Huy Hoàng hỏi, giọng anh trầm xuống. “Nó có thể khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”

“Em biết, nhưng em không thể sống mãi trong sợ hãi,” Minh Anh đáp, ánh mắt kiên định. “Em muốn biết sự thật.”

“Vậy hãy để tôi giúp,” Phương Thảo lên tiếng, nhưng giọng điệu của cô ta lại mang chút châm biếm. “Tôi có thể giúp các bạn hiểu rõ hơn về những ký ức mà các bạn đang cố gắng tìm kiếm.”

Huy Hoàng nhìn Phương Thảo, đôi mày anh nhíu lại. “Cô đang nói gì vậy? Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của cô.”

“Nhưng tôi có thể cho các bạn thấy những điều mà các bạn đã bỏ lỡ,” Phương Thảo nói, ánh mắt lấp lánh. “Có thể có những điều mà các bạn chưa bao giờ biết.”

Minh Anh cảm thấy như có một làn sóng lạnh lẽo bao trùm. Cô không biết Phương Thảo đang muốn gì, nhưng cô biết rằng mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn. “Cô không cần phải làm vậy. Chúng tôi có thể tự mình đối mặt.”

“Có lẽ,” Phương Thảo nhún vai. “Nhưng nếu tôi không làm gì, liệu mọi chuyện có khác đi không?”

Huy Hoàng nhìn Minh Anh, anh biết rằng cô đang do dự. “Minh Anh, em có muốn nghe những gì cô ấy nói không?”

Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Minh Anh. “Em… em không biết,” cô lắp bắp, lòng cô đang xáo trộn giữa sự tò mò và nỗi sợ hãi.

“Có thể, chỉ một lần thôi,” cô quyết định, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. “Nếu điều đó giúp chúng ta tìm ra sự thật.”

Phương Thảo nở nụ cười, nhưng nó không phải là nụ cười của một người bạn. “Thật tốt khi bạn đã quyết định. Chúng ta có thể khám phá những ký ức mà bạn đã quên. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần, vì có thể nó sẽ không như bạn nghĩ.”

Minh Anh cảm thấy như mình đang bước vào một vùng đất chưa từng biết. Những gì đã qua có thể trở lại, nhưng liệu chúng có đủ sức mạnh để hàn gắn hay chỉ làm tổn thương thêm?

Trong lòng, cô thầm cầu nguyện rằng lần trở lại này sẽ không chỉ đơn thuần là những ký ức đau thương mà còn là cơ hội để tìm ra ánh sáng giữa những tăm tối.

“Chúng ta sẽ làm điều này,” Huy Hoàng nói, tay anh nắm chặt tay Minh Anh, tạo thành một liên kết vững chắc. “Dù có ra sao, anh sẽ ở bên em.”

Minh Anh cảm nhận được sức mạnh từ bàn tay anh. Bất kể điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau đối diện.

“Được rồi,” cô nói, giọng mạnh mẽ hơn trước. “Chúng ta bắt đầu thôi.”

Cả ba người nhìn nhau, một cảm giác hồi hộp tràn ngập trong không gian. Những ký ức chưa tàn đang chờ đợi họ, và cuộc hành trình tìm kiếm sự thật sẽ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn