Ký Ức Bị Lãng Quên

Chương 8: Nguồn cội bí ẩn

Minh ngồi một mình trong góc phòng, ánh sáng từ chiếc đèn bàn mờ mờ như phản chiếu những suy nghĩ lộn xộn trong đầu anh. Anh vừa trải qua một cuộc chiến tâm lý mãnh liệt với Vũ, một kẻ mà anh từng nghĩ là hoàn toàn tàn nhẫn. Nhưng giờ đây, anh cảm nhận được sự yếu đuối bên trong kẻ đó, điều mà không ai có thể nhìn thấy. Vũ đã mất đi tất cả, và có lẽ, anh cũng không khác gì.

Những hình ảnh trong ký ức lướt qua đầu Minh như một cơn sóng. Anh nhớ lại ngày cha mẹ anh ra đi, những giọt nước mắt và nỗi đau mà anh đã cố gắng chôn giấu. Có phải khả năng nhìn thấy ký ức của người khác là một phần trong di sản của họ? Anh không thể chấp nhận rằng cái chết của họ lại có liên quan đến sức mạnh này. Càng nghĩ, lòng anh càng trĩu nặng.

“Minh, cậu ổn chứ?” Linh bước vào, nụ cười của cô dường như mang theo ánh sáng trong không gian u ám. “Cậu đã im lặng quá lâu rồi.”

“Chỉ là… tôi đang suy nghĩ,” Minh đáp, giọng nói có phần trầm lắng. “Tôi đang cố hiểu mọi thứ xung quanh mình.”

“Đừng tự làm mình căng thẳng,” Linh nói, ngồi xuống bên cạnh anh. “Tất cả chúng ta đều có những điều bí mật, nhưng điều quan trọng là chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau.”

“Tôi không thể không nghĩ về cha mẹ mình,” Minh thở dài. “Tôi cảm thấy khả năng của tôi có liên quan đến cái chết của họ.”

“Có thể là một phần của điều đó,” Linh gật đầu, ánh mắt kiên định. “Nhưng hãy nhớ, cậu không đơn độc. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Minh cảm thấy một tia hy vọng le lói. “Tôi cần phải tìm hiểu sâu hơn về quá khứ của mình. Có thể có manh mối nào đó trong những ký ức mà tôi chưa khám phá.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Linh hỏi, đôi mắt sáng lên với sự háo hức.

“Tôi nghĩ chúng ta nên tìm hiểu về những chiếc gương kỳ diệu mà tôi đã nghe thấy,” Minh đề xuất. “Có thể chúng là chìa khóa để tôi hiểu rõ hơn về khả năng của mình và về cha mẹ.”

“Chúng ta sẽ cần sự giúp đỡ của Ngọc và Duy,” Linh nói. “Họ sẽ có những ý tưởng quý giá.”

Minh gật đầu, một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu. Họ cần phải tìm kiếm thông tin về những chiếc gương, những nguồn cội đã dẫn đến khả năng của anh. Anh cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng, một quyết tâm không thể lay chuyển.

Khi cả nhóm tụ tập lại, Minh bắt đầu chia sẻ suy nghĩ của mình. “Tôi nghĩ khả năng của tôi có liên quan đến cái chết của cha mẹ. Tôi muốn tìm hiểu về những chiếc gương kỳ diệu, có thể chúng sẽ giúp tôi tìm ra sự thật.”

Ngọc nhìn anh, vẻ mặt trầm tư. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy những ký ức bị lãng quên của chính mình. Những ký ức mà chúng ta cần phải đối diện.”

“Đúng vậy,” Duy thêm vào. “Chúng ta không chỉ tìm kiếm sự thật về quá khứ của Minh mà còn về chính bản thân mình. Điều đó có thể giúp chúng ta mạnh mẽ hơn.”

“Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Linh hỏi, ánh mắt lấp lánh quyết tâm.

“Có một ngôi làng cổ gần đây mà tôi đã nghe nói đến,” Minh đáp. “Người dân ở đó có thể biết về những chiếc gương. Chúng ta cần phải đến đó.”

Cả nhóm đồng ý, và một cuộc hành trình mới bắt đầu. Trên đường đi, Minh cảm thấy lòng mình trĩu nặng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Mỗi bước chân đều đưa anh gần hơn đến sự thật, gần hơn đến ký ức mà anh đã tìm kiếm từ bao lâu.

Khi họ đến ngôi làng, không khí dường như nặng nề hơn. Những ngôi nhà cổ kính, những con đường nhỏ hẹp, tất cả đều mang một vẻ bí ẩn. Minh cảm nhận được sức mạnh của những ký ức đang lẩn khuất đâu đó trong không gian này.

“Chúng ta nên hỏi người dân ở đây,” Ngọc đề nghị, ánh mắt cô quan sát xung quanh. “Có thể họ biết điều gì đó.”Họ tìm đến một quán trà nhỏ, nơi một người phụ nữ già ngồi. Minh cảm thấy một sự kết nối lạ lùng với bà, như thể ký ức của bà đang gọi mời anh. “Xin lỗi, bà,” Minh bắt đầu. “Chúng tôi đang tìm hiểu về những chiếc gương kỳ diệu.”

Người phụ nữ ngước nhìn họ, ánh mắt đầy bí ẩn. “Những chiếc gương đó không đơn giản như các ngươi nghĩ. Chúng chứa đựng những ký ức, những điều mà người ta muốn quên.”

“Nhưng chúng tôi cần tìm hiểu,” Minh kiên quyết. “Có thể chúng sẽ giúp tôi hiểu rõ hơn về quá khứ của mình.”

Bà lão im lặng một lúc, rồi nói, “Ký ức có thể là một con dao hai lưỡi. Hãy cẩn thận với những gì các ngươi muốn tìm thấy.”

Minh cảm thấy một cơn rùng mình, nhưng anh không thể lùi bước. “Chúng tôi sẽ cẩn thận. Bà có biết chúng ở đâu không?”

“Có một chiếc gương cũ trong một ngôi nhà hoang ở rìa làng. Nhưng hãy nhớ, những gì các ngươi thấy có thể không phải là sự thật.”

Cả nhóm nhìn nhau, sự quyết tâm trong mắt mỗi người đều rõ ràng. “Chúng tôi sẽ đi tìm,” Duy nói. “Cảm ơn bà.”

Khi họ rời khỏi quán trà, Minh cảm thấy như một cánh cửa lớn đã mở ra. Anh không biết điều gì đang chờ đợi họ ở ngôi nhà hoang, nhưng sự khao khát tìm hiểu về bản thân và ký ức của cha mẹ đã thúc đẩy anh tiến về phía trước.

Trên đường đến ngôi nhà, không khí trở nên dày đặc. Minh cảm nhận được sự hồi hộp, như thể có điều gì đó đang chực chờ. Mỗi bước đi đều gợi nhớ về những ký ức đau thương mà anh đã cố gắng chôn vùi.

Khi họ đến nơi, ngôi nhà hiện ra trước mắt, những bức tường nứt nẻ và cánh cửa sập sệ. Minh nuốt khan, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta có thật sự muốn vào không?” Linh hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chúng ta phải vào,” Minh đáp, giọng chắc nịch. “Đây có thể là cơ hội duy nhất để tìm ra sự thật.”

Họ tiến vào, không gian tối tăm và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, nhưng Minh không thể chần chừ. Anh cảm thấy sự hiện diện của những ký ức đang chờ đợi. Đột nhiên, ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc gương lớn, phủ bụi bặm nằm giữa phòng.

“Đó là nó,” Ngọc thì thầm, ánh mắt đầy sự háo hức và lo lắng. “Có lẽ đây là chiếc gương mà chúng ta cần.”

Minh tiến đến gần, tay run rẩy khi chạm vào khung gương. “Hãy cùng nhau nhìn vào,” anh nói. “Có thể chúng ta sẽ khám phá ra điều gì đó.”

Cả nhóm đứng xung quanh, lòng nôn nao. Khi Minh nhìn vào gương, hình ảnh bắt đầu mờ dần, và những ký ức từ sâu thẳm trong quá khứ hiện ra trước mắt anh. Một cuộc sống hạnh phúc, cha mẹ đang cười đùa bên anh, nhưng rồi hình ảnh bị xé nát bởi những khoảnh khắc đen tối, những giọt nước mắt và nỗi đau.

“Đừng nhìn một mình,” Linh nói, giọng cô đầy lo lắng. “Chúng ta phải cùng nhau.”

“Đúng vậy,” Duy đồng tình. “Chúng ta không thể để điều này làm hại bất kỳ ai trong số chúng ta.”

Minh gật đầu, và họ cùng nhau tập trung vào chiếc gương. Những ký ức bắt đầu hiện ra, cuốn họ vào một thế giới khác, nơi những điều bí ẩn đang chờ đợi. Lòng anh hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ đã bắt đầu một cuộc hành trình không chỉ để tìm hiểu về quá khứ của mình, mà còn để khám phá những điều sâu thẳm hơn trong mỗi người.

Điều gì sẽ chờ đợi họ trong những ký ức bị lãng quên? Họ đã sẵn sàng đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Cuộc hành trình tìm kiếm ký ức mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn