Ký Ức Bị Lãng Quên

Chương 4: Gặp gỡ Bích Ngọc

Ngọc ngồi trên ghế, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng gió thoảng làm cho những kỷ niệm ùa về. Minh và Linh đứng cạnh nhau, ánh mắt đầy lo lắng khi chờ đợi Bích Ngọc chia sẻ về khả năng đặc biệt của cô.

“Em có thể đọc được tâm trí của người khác,” Ngọc bắt đầu, giọng nhẹ nhàng như gió. “Nhưng điều đó không đơn giản. Mỗi ký ức mà em thấy đều mang theo một gánh nặng.”

Linh lắng nghe, cảm nhận được nỗi cô đơn trong lời nói của Ngọc. “Có lẽ em không chỉ đọc được ký ức, mà còn cảm nhận được cảm xúc của họ,” Linh nhận xét. “Điều đó có thể rất khó khăn.”

Ngọc gật đầu. “Đúng vậy. Đôi khi, em cảm thấy như mình đang mang trên vai trách nhiệm bảo vệ những ký ức ấy. Nhất là những ký ức đau thương.”

“Em đã từng phải đối diện với những ký ức của bản thân chưa?” Minh hỏi, giọng điệu nghiêm túc.

“Có,” Ngọc đáp, đôi mắt cô bỗng trở nên xa xăm. “Ký ức của em cũng đầy những nỗi đau. Gia đình em đã phải trải qua nhiều mất mát. Em đã từng nghĩ rằng mình không thể chịu đựng nổi. Nhưng rồi em nhận ra, mỗi ký ức, dù đau thương, đều là một phần của chúng ta.”

Minh im lặng, trong lòng dâng lên cảm giác đồng cảm. Anh hiểu rằng, giống như Ngọc, mỗi người đều có những nỗi đau riêng, những ký ức cần được bảo vệ. “Vậy em làm thế nào để vượt qua chúng?” anh hỏi.

“Em tìm cách biến những ký ức đó thành sức mạnh,” Ngọc nói, ánh mắt bừng sáng. “Khi em hiểu được cảm xúc của người khác, em cũng hiểu được chính mình.”

Linh thở dài, “Thật không dễ dàng. Nhưng nếu chúng ta có thể giúp nhau, có lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn.”

“Chúng ta sẽ không đơn độc,” Minh khẳng định, giọng nói mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”

Ngọc mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang một nỗi buồn. “Và nếu có người đến tìm em, em sẽ không thể từ chối. Đó là trách nhiệm của em.”

“Chúng ta sẽ hỗ trợ nhau,” Linh nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ bảo vệ những ký ức của nhau.”

“Đúng vậy,” Minh đồng tình. “Nhưng trước hết, chúng ta cần phải tìm ra những ký ức bị lãng quên của chính mình.”

“Em có một nơi mà chúng ta có thể đến,” Ngọc nói, sự nghiêm túc trong giọng nói khiến cả nhóm chú ý. “Nơi đó có thể có những người khác như chúng ta. Họ có thể giúp chúng ta.”

“Chúng ta sẽ đi đâu?” Duy hỏi, ánh mắt đầy tò mò.

“Đến một khu rừng cổ xưa, nơi mà những ký ức còn sống động,” Ngọc trả lời. “Nhưng đường đến đó không dễ dàng. Sẽ có nhiều thử thách.”

“Không sao,” Minh nói, sự tự tin hiện rõ. “Chúng ta đã vượt qua nhiều khó khăn. Chúng ta có thể làm được.”

“Vậy thì bắt đầu thôi,” Linh hối thúc, nụ cười trở lại trên môi.Cả nhóm quyết định lên đường ngay lập tức. Họ rời khỏi căn phòng, lòng đầy quyết tâm và hy vọng. Ngọc dẫn đầu, ánh mắt sáng rực trong khi Minh và Linh theo sát phía sau, sẵn sàng cho những điều bất ngờ đang chờ đợi.

Khi tiến vào khu rừng, không khí trở nên nặng nề. Những tán cây cao vút như muốn che giấu những ký ức bí ẩn. Họ đi qua những lối mòn hẹp, ánh sáng le lói từ trên cao tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Minh cảm nhận được những ký ức đang ẩn mình trong không gian này.

“Cảm giác thật lạ,” Duy nói, giọng anh vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Như thể có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta.”

“Đúng vậy,” Ngọc đồng tình, ánh mắt cô rực sáng. “Chúng ta phải cẩn thận.”

Khi họ tiến sâu vào rừng, những âm thanh lạ lùng vang lên. Tiếng thì thầm như những ký ức đang gọi họ. Minh bỗng dừng lại, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo.

“Chờ đã,” anh nói, ánh mắt sắc bén quét xung quanh. “Có gì đó không ổn.”

“Gì vậy?” Linh hỏi, vẻ lo lắng hiện lên trong mắt.

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Minh đáp, giọng căng thẳng. “Hãy cẩn thận.”

Ngọc gật đầu, lòng cô dâng lên nỗi lo lắng. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai làm tổn thương những ký ức của chúng ta.”

Khi họ tiếp tục bước đi, bỗng một hình bóng lướt qua giữa những tán cây. Minh nhanh chóng quay lại, nhưng chỉ thấy bóng dáng mờ ảo biến mất.

“Có ai đó ở đây,” Minh nói, giọng đầy quyết đoán. “Chúng ta phải chuẩn bị.”

“Có thể đó là một người bạn, hoặc một kẻ thù,” Linh nói, nắm chặt tay. “Chúng ta cần phải sẵn sàng cho mọi tình huống.”

“Đúng vậy,” Ngọc khẳng định. “Nhưng trước hết, chúng ta phải tìm ra mục tiêu của mình.”

Họ tiếp tục đi, lòng đầy hồi hộp. Mỗi bước đi như đưa họ đến gần hơn với những ký ức bị lãng quên. Nhưng Minh cảm nhận được rằng, không chỉ có những ký ức, mà còn có những bí mật đang chờ đợi họ ở phía trước. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang dần hiện ra, và họ phải chuẩn bị cho tất cả.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Minh nói, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta sẽ bảo vệ những ký ức của mình.”

“Và không để bất kỳ ai lợi dụng chúng,” Linh thêm vào, ánh sáng từ bàn tay cô lấp lánh như một lời hứa.

Họ tiếp tục hành trình, lòng đầy quyết tâm. Những ký ức đang chờ đợi họ, và họ sẽ không để bất kỳ ai cản trở. Hành trình tìm kiếm ký ức bị lãng quên chỉ mới bắt đầu, nhưng một điều chắc chắn rằng, những điều kỳ diệu sẽ mở ra khi họ bước vào những vũ trụ mới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn