Ký Ức Bị Lãng Quên

Chương 10: Âm mưu của Lê Vũ

Minh đứng giữa không gian lạ lẫm, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều đang dồn nén áp lực lên vai anh. Ánh sáng từ chiếc gương vẫn còn lấp lánh trong mắt, nhưng giờ đây, bên cạnh niềm hy vọng là sự lo lắng dâng trào. Họ đã thoát khỏi những ký ức đau thương, nhưng điều gì đang chờ đợi ở phía trước?

“Chúng ta cần phải tìm hiểu nơi này,” Ngọc lên tiếng, ánh mắt cô lướt qua các chi tiết xung quanh. “Có vẻ như đây không phải là nơi quen thuộc.”

“Đúng vậy,” Duy đồng tình, “nhưng ít nhất chúng ta vẫn còn ở bên nhau.”

Linh gật đầu, nhưng tâm trí cô lại đang suy nghĩ về Lê Vũ. Hắn đang ở đâu? Âm mưu của hắn sẽ không dừng lại chỉ vì họ đã vượt qua một thử thách.

“Chúng ta phải đề phòng,” Minh nói, quyết tâm trong giọng nói. “Lê Vũ sẽ không dễ dàng từ bỏ mục tiêu của hắn.”

Chưa kịp thảo luận thêm, một tiếng động lớn vang lên, kéo sự chú ý của cả nhóm. Một bóng dáng đen tối hiện ra từ phía xa, khuôn mặt lạnh lùng của Lê Vũ đã xuất hiện. Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười đó chứa đầy sự tàn nhẫn.

“Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi,” Vũ nói, giọng điệu đầy khiêu khích. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu rồi.”

“Lê Vũ!” Minh khẽ gằn giọng, ánh mắt anh lạnh lẽo. “Ngươi không thể thoát khỏi những việc đã làm.”

“Ta không cần phải trốn chạy,” Vũ đáp, từng bước tiến gần hơn. “Các ngươi đã giúp ta tìm thấy sức mạnh của chính mình.”

Ngọc cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Ngươi đang nói gì?”

“Những ký ức mà ta đã lấy từ những người vô tội, chúng sẽ tạo nên sức mạnh vô biên,” Vũ nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Và các ngươi sẽ không thể ngăn cản ta.”

“Chúng ta sẽ không để ngươi làm vậy!” Linh quát lên, ánh sáng từ đôi tay cô bắt đầu phát ra. “Chúng ta sẽ chiến đấu!”

Lê Vũ chỉ cười khẩy. “Chiến đấu? Ngươi không hiểu rằng mỗi cuộc chiến đều có cái giá của nó. Những ký ức mà các ngươi bảo vệ chỉ là gánh nặng.”

Duy nhướng mày, không chịu đứng yên. “Ký ức không phải gánh nặng, mà là sức mạnh! Chúng ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt nó!”

“Thật đáng tiếc,” Vũ nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng ta đã có kế hoạch cho tất cả.”

Chưa dứt lời, hắn đưa tay lên, và một luồng ánh sáng tối tăm bùng lên. Minh cảm thấy như có hàng triệu ký ức đang xé toạc tâm trí mình. Anh ngã xuống, cố gắng chống lại nhưng không thể.

“Minh!” Ngọc kêu lên, chạy đến bên anh. “Hãy tập trung! Đừng để hắn thao túng!”

Ánh sáng từ Linh bùng nổ, tạo ra một lá chắn bảo vệ cho cả nhóm. “Chúng ta không thể để ký ức của mình bị lãng quên!”

“Đúng!” Duy hô, cố gắng đứng vững. “Hãy nhớ lại những gì chúng ta đã vượt qua!”

Minh hít sâu, cố gắng tìm lại sức mạnh bên trong. Những ký ức đẹp đẽ, những khoảnh khắc họ đã chia sẻ, và cả những đau thương mà họ đã cùng nhau vượt qua. Một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng anh.“Chúng ta sẽ không để ký ức bị thao túng!” Minh thét lên, lòng quyết tâm dâng trào. “Đứng lên nào!”

Cả nhóm siết chặt tay nhau, và những ánh sáng từ từng người bắt đầu hòa quyện lại, tạo thành một nguồn sức mạnh lớn lao. Minh cảm nhận được hơi ấm lan tỏa, xua tan đi những ký ức tồi tệ.

“Chúng ta là một đội!” Linh hô lớn, ánh sáng từ tay cô chiếu rọi khắp nơi. “Chúng ta sẽ bảo vệ ký ức của chính mình!”

“Đúng vậy!” Ngọc khẳng định, ánh mắt mạnh mẽ. “Ký ức là sức mạnh của chúng ta!”

Khi sức mạnh dâng trào, ánh sáng từ họ bùng lên, phản kháng lại những bóng tối mà Vũ đang tạo ra. Hắn cảm thấy sự thay đổi, và sự tự mãn trong ánh mắt hắn dần bị thay thế bằng sự tức giận.

“Không thể nào!” Vũ gầm lên, bàn tay hắn vung mạnh, cố gắng chặn lại sức mạnh của nhóm. Nhưng Minh và các bạn không lùi bước. Họ là những người bảo vệ ký ức của chính mình.

“Đừng để hắn thao túng!” Minh kêu gọi. “Hãy tập trung vào nhau!”

Ánh sáng từ họ bùng lên mãnh liệt, và trong khoảnh khắc, họ cảm thấy như mọi ký ức tốt đẹp, mọi đau thương đều hòa quyện lại, tạo thành một nguồn sức mạnh vô biên. Họ không còn đơn độc.

“Giờ thì hãy chấm dứt mọi thứ!” Minh hét lên, ánh sáng từ tay anh lan tỏa ra, tạo thành một vòng bảo vệ quanh cả nhóm.

Lê Vũ lùi lại, ánh mắt hắn đầy sự tức giận. “Ta sẽ không để điều này xảy ra!”

“Ngươi không thể kiểm soát mọi thứ!” Duy nói, giọng điệu mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không để ký ức bị lãng quên.”

Ánh sáng từ nhóm bạn ngày càng mạnh mẽ, hòa quyện thành một sức mạnh khổng lồ, phản kháng lại bóng tối của Vũ. Một cuộc chiến không chỉ giữa ánh sáng và bóng tối, mà còn giữa ký ức và quên lãng.

“Không!” Lê Vũ thét lên, nhưng ánh sáng đã bao trùm hắn. Hắn không còn sức để chống cự, và cuối cùng, hắn bị cuốn vào cơn bão ánh sáng.

Khi ánh sáng dịu lại, nhóm bạn đứng giữa một không gian mới, không còn dấu hiệu của Lê Vũ. Họ đã đánh bại hắn, nhưng một cảm giác hồi hộp vẫn đè nặng trong lòng.

“Chúng ta đã làm được,” Ngọc thở phào, nhưng ánh mắt cô không ngừng quan sát xung quanh.

“Nhưng Lê Vũ sẽ không dừng lại,” Minh nói, không giấu nổi lo lắng. “Hắn vẫn còn ở đâu đó, và âm mưu của hắn vẫn chưa kết thúc.”

“Chúng ta cần chuẩn bị,” Linh nói, ánh mắt kiên định. “Hãy tìm hiểu về những gì hắn đang âm thầm thực hiện.”

“Đúng vậy,” Duy đồng tình. “Chúng ta phải liên tục đề phòng.”

Nhóm bạn siết chặt tay nhau, quyết tâm không để ký ức bị lãng quên lần nữa. Họ đã vượt qua một thử thách, nhưng còn rất nhiều điều đang chờ đợi ở phía trước. Hành trình của họ vẫn chưa kết thúc, và những ký ức quý giá sẽ là sức mạnh dẫn đường cho họ.

“Cùng nhau,” Minh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không bao giờ lãng quên.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn