Ký Ức Băng Ghế Trường

Chương 9: Sóng Gió Đầu Tiên

Sáng sớm, hành lang khu A của Học viện Lạc Dương chưa kịp tan sương đã râm ran tiếng xì xào. Gió đầu hè, vốn nên mát lành, hôm nay lại se sắt lạ lùng. Lớp 11C bỗng chốc thành tâm bão, mọi ánh mắt như nam châm đồng loạt hướng về phía bảng thông báo. Ngay chính giữa, một tờ giấy trắng cỡ lớn dán chễm chệ, hàng chữ đánh máy thẳng thớm: “Đề nghị nhà trường điều tra hành vi gian lận của học sinh Đỗ Minh Quân lớp 11C trong bài kiểm tra Hóa học. Đính kèm bằng chứng.”

Phía dưới, ký tên: “Một học sinh quan tâm đến sự công bằng.”

Không khí đặc quánh, đặc biệt quanh bàn cuối – nơi Minh Quân vừa ôm cặp sách bước vào, còn chưa kịp hít thở đã bị một nam sinh dúi ngay tờ giấy vào tay.

– Quân, cậu… cậu tự xem đi!

Quân cúi xuống, vừa đọc vừa tái mặt, hai tay run rẩy. Hạ Lam hộc tốc lao vào lớp, bắt gặp cảnh tượng bất thường, lập tức giật lấy tờ giấy, mắt tròn xoe:

– Cái gì? Quân mà gian lận á? Xin lỗi, tôi không tin đâu nhé!

Những tiếng thì thầm vang lên như ong vỡ tổ:

– Bài kiểm tra lần trước cậu ấy làm sai câu cuối mà vẫn được điểm tuyệt đối đấy…

– Hình như bài của Quân bị sửa lại sau giờ…

– Có lẽ ai đó giúp cậu ấy…

– Hay cậu ấy tự động sửa điểm?

Mỗi câu nói như một nhát dao cứa vào lòng Quân. Cậu cúi gằm, mím môi trắng bệch, ánh mắt hoang mang trốn chạy mọi ánh nhìn.

Đúng lúc ấy, Thiên An xuất hiện, khí chất lạnh lùng, tóc đen cắt ngắn càng làm cô thêm rắn rỏi. Không nói không rằng, An chen qua đám đông, chắn trước Quân, giọng trầm tĩnh:

– Đủ rồi! Quân là người thế nào, mọi người tự biết. Đừng biến tin đồn thành sự thật.

Một nam sinh, đệ tử thân cận của Gia Huy, nhếch môi:

– An bênh bạn cũng vừa thôi. Tin đồn này được gửi thẳng lên phòng kỷ luật rồi đấy. Đợi mà xem!

Hạ Lam chống nạnh, lườm sắc lẻm:

– Bằng chứng đâu? Hay chỉ là tờ giấy ký đại, ai muốn bịa gì thì bịa?

Nam sinh hừ lạnh:

– Chờ hội đồng làm việc đi rồi biết!

Không khí trong lớp căng như dây đàn. Quân run bần bật, suýt bật khóc. An khẽ đặt tay lên vai bạn, hạ giọng:

– Đừng lo. Tớ sẽ lo hết.

Bên ngoài hành lang, Gia Huy khoanh tay, dựa lưng vào lan can, ánh mắt lạnh băng đầy toan tính. Viên tinh thể ký ức trên cổ hắn thoáng lóe sáng – dấu hiệu ngạo nghễ mỗi lần hắn bày trò.

*

Giờ giải lao, tiếng loa phát thanh cất lên, vang vọng khắp sân trường:

– Mời học sinh Đỗ Minh Quân lớp 11C lên phòng hội đồng kỷ luật để làm rõ sự việc liên quan đến bài kiểm tra Hóa học.

Cả lớp nín bặt. Quân như hóa đá, mặt xám ngoét. Hạ Lam bám chặt lấy cậu, giọng quả quyết:

– Đừng sợ, có tụi tớ đi cùng!

An chen vào, mắt ánh lên tinh quái:

– Lam, cậu ở lại dò nguồn tin đồn. Tớ sẽ hộ tống Quân. Để tớ “xử lý” phía trên, Lam xử lý phía dưới!

Hạ Lam gật đầu lia lịa, mặt hừng hực khí thế:

– Nhận lệnh! Để Lam này truy tận gốc!

An kéo Quân đi, vừa đi vừa thì thầm trấn an:

– Cứ nói thật. Còn lại để tớ lo.

*

Phòng hội đồng kỷ luật nằm ở cuối hành lang tầng ba, cửa đóng kín mít. Bên trong, ngoài thầy chủ nhiệm và cô giám thị, còn có Hiệu trưởng – cha của Gia Huy, nổi tiếng nghiêm khắc.

Quân ngồi co ro, hai tay vặn chặt. Thầy chủ nhiệm lên tiếng, giọng đều đều:

– Minh Quân, em biết tại sao mình có mặt ở đây không?

Quân lí nhí, mắt đỏ hoe:

– Dạ… em có đọc giấy thông báo, nhưng em không làm gì sai…

Cô giám thị đặt lên bàn một tập giấy – bản chụp bài kiểm tra cùng ảnh chụp màn hình tin nhắn nặc danh, tố cáo Quân sửa bài sau giờ kiểm tra.

Hiệu trưởng nhìn Quân, ánh mắt lạnh như băng:

– Nếu không trung thực, em sẽ bị đình chỉ học và hủy toàn bộ thành tích học tập liên quan.

Quân siết chặt tay, nước mắt lưng tròng:

– Em… em không làm! Em nộp bài xong là về chỗ, không ai giúp đỡ cả…

An ngồi bên cạnh, xen vào, giọng rõ ràng:

– Thầy có thể kiểm tra camera lớp được không? Nếu ai vào sửa bài, chắc chắn sẽ có bằng chứng.

Thầy chủ nhiệm cau mày:

– Em là gì của Minh Quân mà phát biểu ở đây?

An ngả người, cười nhạt:

– Em là bạn cùng bàn kiêm nhân chứng sống, chịu trách nhiệm “chống lưng” cho bạn em!

Hiệu trưởng nhướng mày, giọng nghiêm khắc:

– Nếu em cố tình bao che, cũng sẽ bị liên đới trách nhiệm.

An không hề nao núng:

– Em chỉ mong công bằng. Nếu không có bằng chứng xác thực, xin đừng kết tội bạn em.

Cô giám thị gật đầu:

– Chúng tôi sẽ kiểm tra camera. Nhưng tạm thời, Minh Quân bị đình chỉ tham gia các hoạt động ngoại khóa cho đến khi có kết quả điều tra.

Quân cúi gằm, hai vai run lên. An siết nhẹ vai bạn, thì thầm:

– Đừng khóc. Tớ sẽ kéo tên thủ phạm ra ánh sáng, kể cả phải lục tung cả trường!

Hiệu trưởng liếc An thật lâu, rồi gật đầu, kết thúc buổi họp.

*

Ra khỏi phòng, Quân đi không vững. An phải đỡ từng bước. Hạ Lam đã chờ sẵn, vừa thấy hai người liền lao tới:

– Sao rồi? Họ có bắt Quân ký giấy nhận tội không?

An lắc đầu, cười nhạt:

– Tạm đình chỉ hoạt động ngoại khóa, chờ kết quả kiểm tra camera. Lam, cậu điều tra nguồn tin đồn giúp tớ nhé!

Lam đập tay cái bốp:

– Yên tâm, Lam này đã sẵn sàng hóa thân “đặc vụ nằm vùng”!

Quân lí nhí:

– Nếu… nếu tớ bị đình chỉ thật thì sao? Mẹ tớ sẽ buồn lắm…

An giả bộ nghiêm nghị:

– Nghĩ tiêu cực là bị phạt chép 100 lần “Mình là con trai mạnh mẽ!” Cứ tin vào “siêu thám tử mặt dày” đi!

Lam nháy mắt:

– Có An thì sợ gì! Tớ sẽ điều tra từ đầu đến cuối, không để lọt một tên nào!

Quân cố nở nụ cười, nhưng nỗi lo vẫn chưa tan.

*

Buổi trưa, căn tin đông nghịt, tiếng bàn tán không ngớt. Ở giữa, Gia Huy ngồi khoanh tay, cười nửa miệng, ánh mắt khiêu khích hướng thẳng về phía nhóm An.

An kéo Lam và Quân ra góc khuất, vừa ăn vừa bàn kế hoạch:

– Lam, cậu dò xem ai là người đầu tiên tung tin. Tớ sẽ tìm cách tiếp cận phòng camera.

Lam gật đầu, miệng nhai bánh mì rôm rốp:

– Để Lam này vẫy đuôi đi hóng hớt!

Quân ủ rũ, gẩy cơm trong khay:

– Nếu không tìm ra gì thì sao?

An cười gian:

– Không có gì là không thể với “bộ ba siêu lầy” nhé! Đến khi cần, tớ sẽ “đấu võ mồm” cho thủ phạm tự khai!

Lam cười suýt sặc nước:

– An mà “ép cung” thì thủ phạm khỏi cần luật sư!

Quân cười theo, lòng nhẹ đi phần nào.

*

Tan học, An lẻn lên phòng kỹ thuật cùng Duy Minh. Minh chờ sẵn, lặng lẽ kéo tay An vào góc vắng:

– An, cậu chắc mình muốn dây vào Gia Huy chứ? Hắn không phải dạng vừa đâu.

An nhún vai:– Sợ thì đã chẳng là An mặt dày rồi! Cậu giúp tớ, tớ bao trà sữa ba ngày!

Minh khẽ cười, ánh mắt vẫn đầy lo lắng:

– Gia Huy có tay trong ở phòng kỹ thuật, cẩn thận bị phát hiện.

An gật đầu, rón rén vào phòng, vừa lục tìm vừa thì thầm:

– May quá, hồi bé từng sửa máy tính phụ anh trai, “hack” camera là chuyện nhỏ!

Cô bật màn hình, tua lại đoạn ghi hình giờ kiểm tra Hóa học. Mắt An dán vào từng khung hình. Đến lúc Quân nộp bài, mọi thứ bình thường. Nhưng chợt, có một bóng nam sinh cao lớn lén lút vào lớp, áo khoác lớp trễ vai, balo hàng hiệu – dáng điệu này không thể lẫn đi đâu được.

An chụp lại khung hình, dúi vào tay Minh:

– Nhìn đi, ai đây?

Minh cau mày, lật xem ảnh, trầm ngâm:

– Không rõ mặt, nhưng balo này… chỉ Gia Huy mới khoác kiểu đó.

An nhếch mép:

– Xong phim! Để xem ai cười cuối!

*

Tối, Hạ Lam cập nhật tin nóng:

– Tớ điều tra được rồi! Tin đồn xuất phát từ nhóm chat lớp 11B, do bạn Long – thân cận Gia Huy – tung ra, rồi hội học sinh “vô tình” phát tán khắp trường!

An đập bàn:

– Rõ ràng rồi! Long chỉ là tay sai, Gia Huy đứng sau giật dây!

Lam phồng má:

– Hội đồng sẽ họp khẩn sáng mai, có khi Quân bị kỷ luật luôn!

Quân ngồi ôm gối, mặt thất thần. An lại gần, vỗ vai bạn:

– Quân, cậu chắc chắn không giấu gì chứ?

Quân lắc đầu, nước mắt rưng rưng:

– Tớ thề! Nếu tớ gian lận, tớ tự xin nghỉ học!

Lam ôm chầm lấy Quân:

– Đừng nói bậy! Cậu bỏ cuộc là Lam này kéo cậu ra sân nhảy “con cá mập” cho tỉnh!

Quân bật cười qua nước mắt. An gật gù:

– Ngày mai, Lam giúp tớ chuẩn bị hồ sơ, Minh phối hợp. Mình phải lật ngược tình thế trước khi hội đồng quyết định!

Lam giơ tay:

– Để Lam lo phần “khuấy động dư luận”, làm gián điệp luôn!

*

Đêm, nhóm chat bí mật rộn ràng. An gửi ảnh camera, Lam cập nhật từng phút, Minh nhắn ngắn gọn: “Tin cậu. Đừng để chúng thắng.”

Nhìn màn hình điện thoại, An mỉm cười. Sóng gió là thật, nhưng tình bạn cũng là thật.

*

Sáng hôm sau, sân trường đông nghịt, không khí như sắp có lễ hội. Tin Quân sắp bị kỷ luật lan khắp nơi, ai cũng chờ đợi một “phiên tòa” học đường.

Gia Huy xuất hiện, nụ cười nửa miệng, mắt liếc về phía An. Đám bạn của hắn tản ra, bàn tán râm ran.

Hội đồng kỷ luật họp, lớp 11C được cử đại diện. An bước lên, tay cầm tập hồ sơ cùng ảnh camera. Minh ngồi phía dưới, ánh mắt đầy cổ vũ. Lam len vào ghế khán giả, lén vẫy tay.

Hiệu trưởng trịnh trọng:

– Chúng ta cần làm rõ sự việc liên quan đến Đỗ Minh Quân. Ai có ý kiến gì?

An hít sâu, đứng thẳng lưng:

– Em xin phép trình bày bằng chứng mới. Đây là hình ảnh camera lớp 11C sau giờ kiểm tra, cho thấy một người lạ mặt vào lớp khi không ai ở đó. Dáng người, balo, áo khoác trùng khớp với học sinh lớp 11B.

An lia mắt về phía Gia Huy, rồi tiếp:

– Ngoài ra, tin đồn bắt đầu từ nhóm chat do bạn Long, bạn thân Gia Huy, khởi xướng. Chúng em đề nghị kiểm tra toàn bộ dữ liệu để làm rõ động cơ, ngăn chặn vu khống, bôi nhọ danh dự học sinh khác.

Không khí lặng phắc. Gia Huy hơi biến sắc, nhưng vẫn giữ bình tĩnh:

– Em không biết gì cả, chỉ nghe tin đồn nên muốn nhà trường kiểm tra cho rõ.

An cười nhạt, không buồn tranh cãi. Lam bật dậy ở hàng ghế sau, hét toáng:

– Bằng chứng rõ ràng rồi! Đề nghị xử lý người vu khống!

Cả phòng bật cười, không khí dịu đi. Hiệu trưởng gật đầu:

– Chúng tôi sẽ kiểm tra lại toàn bộ dữ liệu. Minh Quân tạm thời được phục hồi hoạt động ngoại khóa. Nếu bị oan, nhà trường sẽ xin lỗi công khai.

Quân òa khóc, không giấu nổi xúc động. An vỗ vai bạn, nháy mắt:

– Đã nói rồi, “thám tử mặt dày” không để bạn mình chịu thiệt đâu!

Lam lao lên ôm chầm lấy Quân và An, vừa khóc vừa cười:

– Bộ ba bất bại! Ai dám chơi xấu tụi này, chỉ có nước… ăn cháo gà thôi!

Minh ngồi dưới, môi cong thành nụ cười hiếm thấy. Trong mắt cậu, tinh thể ký ức của nhóm lại lấp lánh, sáng hơn bao giờ hết.

*

Giờ tan học, hành lang lớp 11C như bùng nổ. Bạn bè kéo đến chúc mừng Quân, nhiều người rối rít xin lỗi vì đã nghi ngờ. Quân vừa xúc động vừa bối rối, liên tục cúi đầu cảm ơn.

An chống tay lên bàn, giả bộ oai phong:

– Quân, từ giờ nhớ “cúng” trà sữa hàng tuần cho “thám tử” nhé!

Lam chen vào, cười nhăn nhở:

– Còn tớ hai suất bánh mì trứng! Không thì lần sau tớ “troll” cho khỏi ngủ luôn!

Quân bật cười, nụ cười ấy sáng rỡ như nắng.

*

Chiều muộn, An ngồi dưới tán cây bàng trước sân trường, tay lật cuốn sổ ký họa. Minh lặng lẽ đến bên, ngồi xuống, không nói gì.

Một lúc sau, Minh hỏi khẽ:

– An này, cậu không sợ Gia Huy trả đũa à?

An nhún vai:

– Sợ thì đâu phải là tớ! Sóng gió trường học chỉ là “level 1” thôi!

Minh cười nhẹ, lấy viên kẹo bạc hà ra đưa An:

– Cảm ơn “siêu anh hùng”. Nếu có gì, nhớ dựa vào tớ.

An nhận kẹo, giả bộ triết lý:

– Cảm động ghê. Mai tớ cho cậu chép Văn luôn, coi như “đáp lễ”!

Minh lắc đầu:

– Chỉ được cái mặt dày!

An bĩu môi:

– Mặt dày mới sống lâu, cậu không biết à?

Cả hai cười vang, tiếng cười tan vào gió, vẽ thêm một ký ức không thể phai mờ.

*

Tối, trong phòng ký túc xá, Lam ôm gối nhảy tưng tưng:

– An ơi, mai mình tổ chức tiệc “minh oan” nhé! Tớ làm MC, Quân làm khách danh dự!

An ngáp dài:

– Được thôi, miễn không bắt tớ múa “con cá mập”.

Lam cười phá lên, rồi chợt nghiêm nghị:

– An này, cảm ơn cậu nhiều lắm. Nếu không có cậu, Quân tiêu rồi.

An xua tay:

– Bạn bè mà, sóng gió thì cùng vượt!

Ngoài hành lang, tiếng bước chân dừng trước cửa. Gia Huy xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng, môi mím lại. Hắn đứng đó, nhìn qua khe cửa, đáy mắt lóe lên tia quyết tâm.

Hắn lặng lẽ quay đi. Sóng gió đầu tiên vừa lắng xuống, nhưng những cơn sóng lớn hơn đang rình rập phía trước. Và lần này, không chỉ có Minh Quân là mục tiêu.

*

Đêm buông xuống, ánh đèn ký túc xá nhòe dần trong sương. An ngồi bên cửa sổ, vẽ nguệch ngoạc lên kính, lòng vừa nhẹ nhõm vừa bồn chồn. Ngoài kia, cơn gió mới lại nổi lên – chẳng ai biết ngày mai mang đến thử thách gì.

Bên trong phòng, viên tinh thể ký ức lấp lánh ánh sáng dịu dàng. An nắm lấy nó, thì thầm lời hứa chỉ mình nghe thấy.

Sóng gió – đã thật sự dừng lại, hay chỉ vừa bắt đầu?