Ký Ức Băng Ghế Trường

Chương 4: Lời Thách Thức

Tiết thực hành Vật lý đầu tuần, phòng thí nghiệm tầng ba sực mùi hóa chất và hồi hộp. Cả lớp 11A1 chen chúc xếp hàng, ai cũng thấp thỏm nhìn đống ống nghiệm và cân điện tử lấp lánh trên bàn như thể chúng là những cạm bẫy chực chờ nuốt chửng người sơ ý. Một số bạn nam rỉ tai nhau so kè điểm số, có đứa tranh thủ bấm máy tính, có đứa lại vừa gãi đầu vừa lẩm nhẩm công thức như niệm chú trừ tà.

Thiên An đứng lẫn giữa dòng người, dáng thảnh thơi như đang đi dạo công viên, tay xoay tròn cây bút ký họa. Mái tóc đen cắt ngắn phất phơ, ánh mắt nâu sâu thẳm lướt qua mọi thứ với vẻ nhàn nhã pha chút tinh quái. Bên cạnh, Hạ Lam sốt sắng, miệng không chịu nghỉ lấy một phút:

– An ơi, tớ nghe đồn hôm nay thí nghiệm mới, mấy lớp trước có đứa làm nổ cả cốc thủy tinh đấy! Lỡ tóc tớ thành món khoai tây chiên thì ai chịu trách nhiệm đây?

Minh Quân phía sau, mặt nghiêm trọng như sắp vào phòng thi đại học:

– Tớ ôn cả tuần, mà vẫn sợ run tay làm đổ hóa chất. Không biết thầy có trừ điểm không nữa…

Thiên An phì cười, vỗ vai cậu bạn nhỏ:

– Thí nghiệm chỉ sợ tay run, chứ não run thì vẫn còn cứu được.

Lời vừa dứt, bóng Duy Minh xuất hiện cuối hành lang. Cậu tựa vai vào tường, khoanh tay, mắt phượng lặng lẽ quét qua từng người. Khi ánh mắt dừng lại ở Thiên An, môi cậu khẽ nhếch thành một nụ cười nửa kín nửa hở:

– Đã sẵn sàng bùng nổ phòng thí nghiệm chưa, chuyên gia?

Thiên An nhướn mày, giả bộ ngạc nhiên:

– Cậu lo cho ống nghiệm hay lo cho tôi vậy?

Duy Minh điềm nhiên:

– Cả hai. Cậu mà bốc cháy thì ai vẽ ký họa cho lớp nữa?

Hạ Lam chen ngang, trợn mắt trêu:

– Cứ yên tâm, nếu An cháy thì tớ sẽ truyền kỳ ức bằng… thơ ca!

Không khí vừa kịp rộn ràng thì tiếng Gia Huy vang lên, lạnh lùng như nước đá đổ vào thau nước ấm:

– Hôm nay tổ đội “phòng 303 truyền thuyết” cũng thực hành à? Đừng làm cháy phòng là được.

Đám đông ré lên cười, có đứa hùa theo:

– Lần trước ai làm nổ bóng đèn nhỉ?

Gia Huy cau mày, đáp gọn:

– Đấy là do thiết bị hỏng, không phải lỗi tôi.

Thiên An nhún vai, cười nhạt:

– Bóng đèn cũng biết sợ người, gặp chủ tịch hội học sinh thì nổ là đúng rồi.

Không khí càng náo nhiệt. Nhưng ánh mắt Gia Huy nhìn Thiên An sắc như lưỡi dao, trong veo đến lạnh lẽo. Chuông reo. Thầy Trọng bước vào, giọng trầm đục vang khắp phòng:

– Ổn định! Lớp trưởng chia nhóm. Mỗi nhóm bốn bạn, tự chọn bàn. Ai làm sai quy trình, tôi trừ điểm trực tiếp, không thương lượng.

Gia Huy lập tức giơ tay, giọng điềm tĩnh nhưng cứng rắn:

– Thưa thầy, em xin ghép nhóm một với Lâm Thiên An, Trần Duy Minh và Đỗ Minh Quân. Để… đảm bảo chất lượng và kết quả.

Hạ Lam định lên tiếng chen vào thì Gia Huy đã nhanh chóng bổ sung:

– Bạn Hạ Lam nhóm hai với tớ nhé? Đảm bảo tóc vẫn còn nguyên sau tiết học.

Hạ Lam lườm nguýt Gia Huy, mặt hầm hầm nhưng cuối cùng cũng ngoan ngoãn kéo ghế sang nhóm khác. Nhóm một vào bàn. Gia Huy nở nụ cười bí hiểm, ánh mắt liếc nhanh qua các lọ hóa chất như thể trong đầu đã có sẵn một kịch bản dài kỳ.

Thiên An chống cằm, lơ đãng nhìn đống dụng cụ:

– Hôm nay chắc không có pháo hoa đâu nhỉ?

Duy Minh nghiêm túc:

– Chỉ cần cậu không biến phòng này thành phòng nghiên cứu vũ khí hóa học là được.

Minh Quân đã rút sổ ghi chú, cẩn thận kiểm tra từng lọ hóa chất:

– Có gì không ổn báo tớ, tớ kiểm tra lại ngay.

Gia Huy nhếch mép, giọng châm chọc:

– Chuyên gia hóa học ra tay, yên tâm ghê.

Thầy Trọng phát cho mỗi nhóm một phiếu hướng dẫn. Gia Huy cầm lấy, cười nhạt:

– Để tôi hướng dẫn cho. Thiên An, giúp tôi cân hóa chất nhé?

Thiên An liếc Gia Huy, nửa đùa nửa thật:

– Cậu tin tôi chắc chứ? Lỡ tôi cân lệch, đừng trách tôi đấy.

Gia Huy nhún vai:

– Tôi tin cậu.

Thiên An đứng dậy, đi về phía tủ hóa chất, Gia Huy đi theo sát gót. Minh Quân và Duy Minh ở lại bàn, lặng lẽ quan sát. Khi Thiên An cúi xuống cân, Gia Huy tranh thủ rút trong túi áo một lọ nhỏ, lén đổ vào chai nước cất đặt trên bàn nhóm. Động tác nhanh như chớp, sắc mặt không đổi.

Duy Minh nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ. Minh Quân liếc sang nhưng không dám nói gì, chỉ siết chặt cuốn sổ ghi chú.

Thiên An quay lại, tay cầm hai lọ hóa chất:

– 2 gam Kali Nitrat, 1,5 gam Natri Clorua – đúng như yêu cầu “tối ưu” của cậu.

Gia Huy nhận lấy, bắt đầu thao tác, bộ dạng tự tin như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay. Thầy Trọng đi quanh các bàn, thỉnh thoảng dừng lại quan sát. Đến nhóm một, ông dừng chân, nhìn kết quả các bước thực hành.

Gia Huy hào hứng:

– Bọn em làm đúng quy trình, thầy thử kiểm tra đi ạ.

Thầy Trọng lấy pipet, nhỏ dung dịch vào ống nghiệm. Đột nhiên, hỗn hợp sủi bọt mạnh, bốc khói trắng, mùi khét lẹt lan khắp phòng. Cả lớp nhốn nháo, thầy Trọng cau mày:

– Nhóm một, ai phụ trách pha hóa chất?

Gia Huy lập tức đổ hết trách nhiệm:

– Bạn Thiên An phụ trách cân hóa chất, em làm các bước còn lại.

Mọi ánh mắt dồn về phía Thiên An. Hạ Lam lo lắng, Minh Quân tái mặt, Duy Minh lặng lẽ nhìn Gia Huy, ánh mắt lạnh lùng.

Thiên An nhún vai, giọng thản nhiên:

– Tôi chỉ cân hóa chất theo chỉ dẫn của Gia Huy. Nếu thầy cần kiểm tra, đây là tờ giấy ghi công thức gốc do tôi ghi lại.

Cô đưa ra tờ giấy, nét chữ nắn nót, rõ ràng từng bước đúng như hướng dẫn. Thầy Trọng cau mày, nhìn sang Gia Huy:

– Em đề xuất công thức mới?

Gia Huy mỉm cười:

– Dạ, em có tham khảo thêm sách nâng cao, nghĩ thử nghiệm sẽ tối ưu hơn.

Thầy Trọng cầm lọ nước cất, ngửi thử, sắc mặt nghiêm lại:

– Lọ nước này có mùi lạ. Ai chuẩn bị?

Không ai lên tiếng. Duy Minh đứng lên, giọng dứt khoát:

– Em vừa kiểm tra, lọ này đã bị thay đổi. Thầy thử dùng nước cất ở bàn bên cạnh xem sao.

Thầy Trọng đổi lọ nước, làm lại thao tác. Lần này dung dịch hoàn toàn ổn định, không có hiện tượng lạ nào.

Thầy quay lại, giọng trầm xuống:

– Lọ nước này bị ai tác động?

Gia Huy giả vờ ngơ ngác:

– Em không biết, chắc ai đó lấy nhầm hóa chất thôi ạ.

Thiên An mỉm cười, nhẹ nhàng nhưng sắc sảo:

– Nếu thầy cho kiểm tra dấu vân tay, chắc sẽ biết ai là người cuối cùng cầm lọ.

Tiếng xì xào nổi lên. Gia Huy siết chặt nắm tay, ánh mắt tối lại. Thầy Trọng trầm ngâm một lúc, rồi chỉ nói:

– Lần sau làm thí nghiệm tuyệt đối tuân thủ hướng dẫn. Nhóm một, tôi trừ điểm cảnh cáo. Nếu còn tái phạm, tôi sẽ xử lý nghiêm.

Gia Huy cười gượng:

– Vâng, thưa thầy.

Tiết học còn lại trôi qua trong không khí căng thẳng. Khi chuông vang lên, Gia Huy gom sách vở, bước qua Thiên An, nói nhỏ:

– Cậu tưởng mình thông minh lắm à? Đừng tưởng lần nào cũng may mắn.

Thiên An nhếch môi:

– Tôi thích thử thách. Biết đâu một ngày, cậu lại phát sáng vì lý do đặc biệt.

Gia Huy lườm cô, bỏ đi, vai run lên vì giận dữ. Hạ Lam lao tới, ôm chầm lấy Thiên An:

– Tớ sợ muốn xỉu! May mà cậu không bị đổ tội. Gia Huy đúng là trùm drama trường mình!

Minh Quân lí nhí:

– Tớ thấy An bình tĩnh thật. Nếu là tớ chắc khóc luôn rồi…

Thiên An xoa đầu bạn, cười tủm tỉm:

– Tớ có làm gì sai đâu mà sợ.

Duy Minh lặng lẽ đi bên cạnh, bất ngờ hỏi nhỏ:

– Lúc nãy cậu biết Gia Huy giở trò à?Thiên An liếc cậu, nửa đùa nửa thật:

– Tôi mà hiền lành thì cậu đã thành đội trưởng CLB… đấm bốc rồi.

Duy Minh bật cười, ánh mắt lấp lánh:

– Cậu đúng là thú vị thật.

Cả nhóm kéo nhau về lớp. Hạ Lam vẫn chưa hết bức xúc, lải nhải không ngừng:

– Lần sau còn trò này, tớ sẽ méc hiệu trưởng luôn!

Minh Quân ngồi xuống, lật sổ ghi chú, nét chữ run run:

– Thầy Trọng mà kiểm tra kỹ, Gia Huy cũng tiêu rồi. Tớ lo cho cả lớp mình…

Thiên An vừa vẽ vừa nói:

– Yên tâm, Gia Huy không dễ gì chịu thua đâu. Trận này mới chỉ là màn dạo đầu.

Duy Minh tựa cằm lên tay, mắt nhìn ra cửa sổ, giọng bâng quơ:

– Cậu luôn bình tĩnh như vậy à? Dù bị chơi xấu cũng không nổi nóng?

Thiên An nhún vai:

– Nổi nóng chỉ tổ lộ điểm yếu. Tôi thích dùng đầu óc hơn.

Duy Minh gật gù, rồi đột ngột chuyển chủ đề:

– Hôm trước cậu bảo thích vẽ, đã từng vẽ gì về trường chưa?

Thiên An ánh mắt láu lỉnh:

– Có chứ. Nhưng không phải ai cũng được xem đâu nhé.

Hạ Lam chen vào, nũng nịu:

– Trừ tớ ra! Tớ là fan số một của tranh An!

Minh Quân cười ngượng:

– Tớ cũng muốn xem… Có vẽ tớ không?

Thiên An giả bộ nghĩ ngợi:

– Có, nhưng là lúc cậu vừa ăn vụng bánh trong giờ Toán đấy.

Minh Quân đỏ mặt, Hạ Lam cười nắc nẻ. Duy Minh cũng bật cười thành tiếng.

Bên ngoài, Gia Huy đứng dựa lan can, mắt lạnh băng nhìn vào lớp. Bàn tay hắn siết chặt viên tinh thể, ánh sáng mờ nhạt như tàn tro. Hắn lặng lẽ rời đi, bóng lưng hòa vào ánh chiều xám xịt.

Buổi chiều, trời lất phất mưa. Học viện Lạc Dương khoác lên mình lớp áo mỏng manh, những hàng cây rì rào như thì thầm bí mật. Thiên An lặng lẽ rẽ sang dãy phòng nhạc – góc trú ẩn bí mật mỗi khi cần yên tĩnh.

Cửa phòng nhạc khép hờ, bên trong vang lên tiếng đàn piano trầm ấm. Duy Minh ngồi trước cây đàn, lưng thẳng, ánh mắt xa xăm. Thiên An dựa cửa, khoanh tay, giọng lém lỉnh:

– Đội trưởng bóng rổ lại hóa nghệ sĩ rồi à? Định chiếm luôn cả giải “Idol đa năng” trường mình sao?

Duy Minh dừng tay, ngoái lại, nở nụ cười hiếm hoi:

– Tôi chơi cho bớt stress thôi. Mỗi người có một cách tự cứu mình ở nơi này.

Thiên An thong thả bước vào, ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào tường:

– Tôi thì vẽ linh tinh. Cậu chơi đàn, tôi vẽ cậu, công bằng nhé?

Duy Minh nhướng mày:

– Vẽ tôi á? Nhìn tôi có giống nhân vật chính phim truyền hình không mà vẽ?

Thiên An phì cười:

– Có chứ! Cậu nghiêm túc như nam chính phim Hàn ấy.

Duy Minh lại gảy đàn, những nốt nhạc rơi lách tách như giọt mưa ngoài hiên. Thiên An lôi sổ ký họa, chăm chú phác họa bóng lưng cậu dưới ánh đèn vàng. Không gian lặng im, chỉ còn tiếng đàn và tiếng bút sột soạt.

Một lúc sau, Duy Minh ngừng đàn, hỏi nhỏ:

– Cậu thật sự không sợ Gia Huy à? Cậu ấy… không dễ đối phó đâu.

Thiên An gấp sổ, giọng nhẹ như gió:

– Tôi không thích bị bắt nạt. Nếu ai đó nghĩ có thể dọa tôi, thì họ nhầm rồi.

Duy Minh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ lạnh lùng:

– Cậu lúc nào cũng mạnh mẽ vậy sao?

Thiên An cười, nụ cười ranh mãnh pha chút cô đơn:

– Chỉ khi cần thôi. Còn lại, tôi cũng thích ngủ nướng, ăn bánh ngọt, xem meme như ai.

Duy Minh bật cười, ánh mắt dịu lại:

– Có khi nào cậu… không phải là cậu không?

Thiên An khựng lại một thoáng, rồi lấy lại vẻ tự nhiên, lái sang chuyện khác:

– Cậu muốn xem tranh không?

Duy Minh gật đầu. Thiên An mở sổ, lật qua các bức ký họa bạn bè, dừng lại ở trang cuối: một cô gái tóc dài, mắt sâu, miệng cười nghịch ngợm. Duy Minh nhìn bức tranh thật lâu, rồi ngẩng lên, ánh mắt đầy ẩn ý:

– Ai đây?

Thiên An nhún vai:

– Một người bạn cũ. Cậu thấy giống ai không?

Duy Minh chăm chú:

– Nhìn quen lắm. Giống… chính cậu.

Thiên An phá lên cười:

– Cậu đừng suy luận như thám tử Conan chứ!

Tiếng cười vang vọng trong phòng, át cả tiếng mưa ngoài hiên.

Tối đến, phòng 303 lại rộn ràng như tổ kiến vỡ. Hạ Lam tóc ướt, ôm bịch snack, miệng không ngừng:

– An ơi, hôm nay cậu xử lý đỉnh quá! Gia Huy chắc tức nổ đầu luôn!

Minh Quân ngồi bó gối, kính tụt xuống sống mũi:

– Tớ thấy hơi lo. Nếu Gia Huy quyết tâm chơi xấu, chúng ta phải làm sao?

Thiên An nằm dài trên ghế, chân đong đưa:

– Không sao đâu. Đời học sinh mà không có đối thủ thì buồn lắm.

Duy Minh ngồi cạnh bàn, lặng lẽ quan sát Thiên An. Cậu hỏi nhỏ:

– Cậu thực sự không sợ thầy Trọng phạt à?

Thiên An mở mắt, cười:

– Có chứ, nhưng tớ còn lo cho Gia Huy hơn. Nếu bị bắt quả tang, cậu ấy mất mặt lắm.

Hạ Lam bỗng thì thào:

– Ê, Duy Minh, cậu có thấy An… hơi khác không?

Duy Minh nhướng mày:

– Khác gì?

Hạ Lam chu môi:

– Kiểu… thỉnh thoảng nhìn An, tớ thấy như đang nhìn con gái ấy. Cậu có nghĩ vậy không?

Thiên An bật dậy, giả bộ ho khan:

– Tớ mà là con gái thì các cậu thành gì?

Hạ Lam cười nắc nẻ:

– Thì tớ thành vệ sĩ của cậu chứ sao!

Minh Quân đỏ bừng mặt:

– Tớ… tớ thấy An rất nam tính mà…

Duy Minh im lặng, ánh mắt lấp lánh tia nghi hoặc. Trong đầu cậu vụt qua hàng loạt hình ảnh: những lần Thiên An giúp bạn bè, nụ cười dịu dàng rất… “không nam tính”, bức ký họa cô gái bí ẩn trong sổ vẽ. Cậu chợt cảm thấy có gì đó rất lạ ở người bạn cùng lớp này.

Đêm khuya, phòng 303 yên tĩnh lạ thường. Duy Minh ngồi bên cửa sổ, viên tinh thể trong tay phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang chờ đợi một điều gì chưa rõ ràng. Ánh mắt cậu hướng về phía xa xăm, trong lòng dấy lên một nỗi tò mò khó gọi thành tên.

Ở phòng hội học sinh, Gia Huy ngồi một mình giữa ánh đèn vàng nhạt. Hắn lấy điện thoại, nhắn tin cho một ai đó:

– Chuẩn bị kế hoạch B. Lần này, tôi muốn Lâm Thiên An phải mất điểm trước toàn trường.

Gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo mùi mưa và vị lạnh của những toan tính. Ở đâu đó trong ngôi trường cổ kính, những ký ức đang chờ được khắc sâu hơn, mạnh mẽ hơn – cho một trận thách thức mới, nơi không chỉ ánh sáng mà cả bóng tối cũng lên tiếng.

Thiên An trở mình trong mơ, lòng ngổn ngang giữa niềm vui vì có bạn bè sát cánh và linh cảm về cạm bẫy phía trước. Trong bóng tối, nét mặt cô thoáng hiện vẻ kiên quyết – dù là ai, dù chuyện gì sắp tới, cô cũng sẽ không lùi bước.

Mặt trăng lặng lẽ trôi qua ô cửa sổ, trải trên sàn nhà những vệt sáng mờ, lấp lánh như ký ức chưa gọi thành tên. Và ở đâu đó, những ánh mắt vẫn dõi theo cô, chờ ngày bí mật được hé lộ, chờ một hồi kết thật sự cho những lời thách thức đầu tiên.