Ký Ức Băng Ghế Trường

Chương 16: Sự Thật Bị Đe Dọa

Ánh sáng hội trường đã tắt từ lâu, chỉ còn vài bóng đèn vàng nhạt dọc hành lang kéo lê bóng người trên nền gạch lạnh. Sân khấu được dọn sạch sẽ, những mẩu giấy màu, dây ruy băng lăn lóc trong gió đêm. Ở góc khuất sau cánh gà, Thiên An vừa thu dọn cọ vẽ vừa lén ngắm viên tinh thể trong tay, ánh sáng xanh dịu như thở nhẹ giữa lòng bàn tay cô.

Hạ Lam xuất hiện bất thình lình, tóc buộc lệch, gương mặt tươi rói dù đã muộn, tay vung vẩy tờ giấy ghi lịch chụp ảnh:

– An ơi, tôi tính rồi, cậu nợ tôi ít nhất ba suất bún đậu mắm tôm, cộng thêm một bức ký họa chân dung lúc tôi mặc áo dài tốt nghiệp! Thỏa thuận rõ ràng nhé!

Thiên An cười nhăn, cố làm mặt nghiêm:

– Tôi ghi sổ nợ đời luôn rồi, khỏi lo. Lỡ đâu cậu lấy chồng, tôi làm luôn họa sĩ vẽ tranh cưới, miễn phí, full dịch vụ!

Hạ Lam nhún vai, giả vờ buồn:

– Thế thì tôi phải tuyển chồng nào chịu được cảnh trong phòng treo toàn tranh tôi đội nón lá với cậu mặc vest rồi!

Hai đứa bật cười, tiếng cười vang vọng vào không gian trống trải. Minh Quân lúc này đang loay hoay bên ổ điện, kính cận trễ xuống mũi, vừa gỡ dây vừa lẩm bẩm như đang đọc thần chú. Cậu ngẩng lên, ngượng nghịu cười với An:

– Cảm ơn An, hôm nay không có cậu chắc tôi hóa đá trên sân khấu mất.

An vỗ vai cậu bạn, giọng đùa cợt:

– Lần sau luyện thêm, chứ tớ mà ngã thì không ai đỡ nổi đâu!

Minh Quân đỏ mặt, gãi đầu:

– Tôi sẽ cố! Nhưng… cậu nhớ đừng bỏ tôi lại đấy nhé.

Hạ Lam chen vào, nháy mắt:

– Yên tâm, An mà đi, tôi cũng bám theo làm “bóng đèn quốc dân”, không ai được bỏ ai hết!

Chưa kịp cười thêm, tiếng bước chân dồn dập vang lên, không khí bỗng nặng nề. Phạm Gia Huy xuất hiện ở rìa ánh sáng, dáng đi ung dung, áo khoác lật tà, balo đeo lệch vai, đôi mắt lạnh như cắt.

Cậu ta dừng lại trước mặt An, không vòng vo, không khách khí, móc ra từ túi áo một chiếc USB màu đen, lắc nhẹ trước mắt cô:

– Biết cái này là gì không, Thiên An?

An liếc qua, nhướn mày:

– Ổ USB à? Hay vé số độc đắc? Tôi đoán bên trong không phải là nhạc thiếu nhi rồi.

Gia Huy nhếch môi, ánh nhìn sắc như lưỡi dao:

– Bên trong là đoạn clip cực kỳ thú vị. Cậu thông minh, chắc không cần tôi giải thích dài dòng. Nếu cậu không tự rút khỏi cuộc thi và biến khỏi trường này, tôi sẽ phát nó lên màn hình lớn đêm chung kết. Khi đó, ai cũng biết cậu là ai.

Hạ Lam bước lên, chắn trước mặt An, mắt long lanh lửa giận:

– Gia Huy, cậu hết trò rồi à? Định đe dọa bạn bè để lấy danh tiếng hả?

Gia Huy liếc Lam, mặt không đổi sắc:

– Tôi chỉ làm đúng luật. Trường này không dung túng giả mạo, dù là ai.

An nhẹ nhàng kéo Lam lại, đối diện Gia Huy, mắt ánh lên tia kiên quyết:

– Nếu cậu muốn vạch trần, tôi không ngăn. Nhưng chỉ mình tôi chịu trách nhiệm. Đừng lôi bạn tôi vào.

Gia Huy cười nhạt, ném chiếc USB vào túi:

– Cậu có hai ngày suy nghĩ. Tự rút lui, hoặc chờ làm trò cười cho cả trường. Tôi nghĩ cậu biết điều gì tốt cho mình.

Nói xong, Gia Huy quay đi, bóng lưng lạnh lẽo hòa vào bóng tối. Không gian lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió xào xạc ngoài sân.

Minh Quân nuốt nước bọt:

– An… nếu bị lộ, cậu có bị đuổi học không?

Hạ Lam giậm chân:

– Đồ Gia Huy thật đáng ghét! Tôi mà là siêu anh hùng, tôi hóa phép cho cậu ta thành… cây lau nhà cho tỉnh người ra!

An bật cười, xoa đầu hai bạn:

– Bình tĩnh, tôi chưa từng sợ bị đuổi học, chỉ sợ không được vẽ tiếp ký ức với mọi người thôi.

Minh Quân cúi mặt:

– Nhưng… cậu đi rồi, ai học nhóm với tôi đây?

An nháy mắt, kéo hai bạn lại gần, thì thầm:

– Yên tâm, tôi chưa từng thua trong “chung kết” nào đâu. Cứ chờ xem tôi lật kèo nhé!

*

Đêm đó, An nằm dài trên giường ký túc, mắt nhìn trần nhà, viên tinh thể lấp lánh đặt trên bàn. Cô lật đi lật lại những lời Gia Huy, những ánh mắt lo lắng của bạn bè. “Đúng là vai chính trong phim truyền hình dài tập, drama không cần casting mà cũng dính.”

Điện thoại rung nhẹ: “Ra sân bóng đi. Tôi chờ.” – Duy Minh.

An bật dậy, khoác áo len, lén lút như đi ăn vụng. Sân bóng chỉ có một bóng người ngồi trên khán đài, đàn piano điện trước mặt, ngón tay gõ nhẹ lên phím đàn.

An trèo lên, ngồi cạnh, thọc tay vào túi áo:

– Gọi tôi ra đây giữa đêm khuya, tính luyện “song tấu” hay là thi thử vai nhạc trưởng?

Duy Minh không cười, mắt nhìn thẳng vào cô:

– Gia Huy gửi clip cho tôi rồi. Tôi biết cậu là ai, lâu rồi.

An khựng lại. Định đùa, nhưng lời bông đùa mắc kẹt nơi cổ họng.

– Sao cậu không hỏi gì? – Cô lặng lẽ.

– Vì tôi đợi cậu tự nói ra. Nhưng giờ không còn thời gian. Tôi sẽ không để cậu một mình đâu, An.

Duy Minh đặt tay lên vai cô, ánh mắt dịu dàng như xóa hết muộn phiền.

– Nếu mọi người biết, tôi sẽ đứng về phía cậu. Còn nếu cậu đi, tôi đi cùng.

An cười, mắt cay xè:

– Cậu mà đi, ai dẫn đội bóng rổ đi giành cúp? Cậu không sợ bị ghi vào sổ đen à?

– Đội bóng thiếu tôi còn được, thiếu cậu chắc “tấu hài” chẳng ai làm nổi. Nhưng tôi mà thiếu cậu… chắc chẳng ai nhắc nhở tôi sống thật nữa.

An bật cười, tựa đầu vào vai Minh, vai rung lên. Một lúc sau, cô nói nhỏ:

– Cảm ơn cậu. Thật ra, tôi không ngờ mình lại quan trọng với cậu thế đâu.

– Cậu quan trọng với tôi hơn cậu nghĩ đấy. – Minh khẽ vuốt tóc cô, động tác tự nhiên như hơi thở.

Dưới ánh sáng yếu ớt, hai viên tinh thể chạm nhau, ánh sáng xanh dịu hòa quyện, lặng lẽ như hai dòng sông gặp nhau giữa đồng cỏ đêm.

*

Sáng hôm sau, Học viện Lạc Dương râm ran tin đồn: “Có nữ sinh giả nam đang học trong trường!”; “Đêm chung kết sẽ vạch mặt!”; “Chủ tịch hội học sinh chuẩn bị tung bằng chứng động trời!”

Hạ Lam phi thẳng vào lớp, tóc rối như tổ quạ, hét lớn:

– An ơi, lớp A truyền tin cậu là nữ đấy! Đêm thi chung kết sẽ có “plot twist” to tổ chảng!

An nhún vai, bình thản:

– Ủa, tôi tưởng họ bảo tôi là người ngoài hành tinh mới đúng gu chứ.

Minh Quân chen vào, lo lắng:

– Hay là mình tổ chức “đánh lạc hướng”? Tôi giả gái, cậu giả trai, hai đứa song kiếm hợp bích!

Hạ Lam đập bàn:

– Tôi hóa trang thành Gia Huy, đảm bảo chẳng ai nhận ra ai luôn!

An phì cười, lắc đầu:

– Đội hình này mà lên sân khấu, chắc ban giám khảo nhập viện hết vì choáng!

Tuy cười đùa, nhưng mỗi lần bước qua hành lang, An đều thấy vô số ánh mắt tò mò, bán tín bán nghi. Một vài bạn nữ lớp Văn nghệ thì thầm, nam sinh đội bóng rổ giả vờ nói chuyện nhưng mắt cứ liếc về phía cô. Có cậu còn chạy đến hỏi thẳng:– Này, cậu là nữ thật hả? Tôi cá với thằng Lâm hai suất trà sữa rồi!

An nghiêm mặt:

– Đúng rồi, tôi còn là trưởng tộc người ngoài hành tinh, tối nay lên tàu bay về sao Hỏa luôn!

Cả bọn cười phá lên, không khí dịu đi chút ít. Nhưng trong lòng An, từng ánh mắt, từng câu hỏi như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ lặng.

*

Chiều đó, An cùng Hạ Lam và Minh Quân trốn ra bãi cỏ phía sau trường. Cả ba ngồi bệt, viên tinh thể mỗi người đặt cạnh nhau, ánh sáng lấp lánh như ba ngọn đèn nhỏ.

Hạ Lam vò đầu:

– Cậu tính làm gì? Nếu Gia Huy tung clip, mọi chuyện bung bét mất.

An chống cằm, nháy mắt:

– Tôi có kế hoạch rồi. Hai cậu chỉ cần ở cạnh tôi, giữ bình tĩnh, còn lại để tôi lo.

Minh Quân mắt sáng lên:

– Kế gì? Đột nhập phòng hội học sinh, hack máy chiếu à?

– Hack gì, tôi còn chưa hack nổi wifi phòng ký túc. – An bĩu môi.

Hạ Lam lườm cô:

– Tôi mà là mẹ cậu, tôi bắt cậu ở nhà thêu khăn cho lành!

An cười hì hì, ôm cổ Lam:

– Nếu cậu là mẹ tôi, chắc tôi thành nghệ nhân thêu rồi!

Minh Quân chợt nghiêm túc:

– Dù chuyện gì xảy ra, tôi vẫn đứng về phía cậu.

An nhìn hai bạn, lòng ấm áp. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm tay hai người, cảm nhận hơi ấm tình bạn lan tỏa.

*

Ngày chung kết cận kề, cả trường như bùng nổ. Poster, tin nhắn nặc danh, meme chế lan tràn trên mạng nội bộ. Có người ghép ảnh An đội tóc giả, mặc váy, chú thích: “Nam sinh hot nhất năm hóa nữ thần!”

An lướt điện thoại, suýt sặc nước. Hạ Lam tức tối:

– Tôi mà biết ai làm meme này, tôi bắt chép phạt đề Hóa một tuần!

An nhún vai:

– Meme cũng là ký ức mà, tôi nổi tiếng quá nên phải chịu thôi!

Nhưng khi đêm xuống, cô lặng lẽ ngồi trước bàn học, ánh sáng viên tinh thể yếu dần, lòng dậy sóng: “Nếu mọi người quay lưng thì sao? Nếu cha biết, liệu ông sẽ tự hào hay thất vọng? Nếu… Duy Minh cũng rời bỏ mình?”

*

Trước đêm chung kết, An lặng lẽ lên sân thượng. Gió mạnh, trời đen thẫm. Duy Minh đã đứng đó, tựa lưng vào lan can.

– Cậu tới rồi à? – Minh hỏi, mắt nhìn xa xăm.

– Tôi tưởng cậu hóa thành nam chính ngôn tình, ngắm trăng chờ tôi cơ đấy.

Minh bật cười, giọng dịu:

– Tôi chỉ nghĩ, nếu mai này mọi chuyện bung bét, thì ký ức hôm nay là thứ duy nhất tôi muốn giữ lại.

Hai người dựa vào lan can, im lặng thật lâu. Minh hỏi khẽ:

– Cậu có hối hận không? Vì đã giả nam?

An lắc đầu:

– Không. Nếu không làm vậy, tôi chẳng có ký ức này, chẳng quen mọi người. Cuộc đời tôi sẽ nhạt như nước ốc.

– Cậu dám đối diện với tất cả, tôi cũng sẽ dám. Đừng sợ. – Minh thì thầm.

An mỉm cười, chạm nhẹ viên tinh thể, ánh sáng từ tinh thể của hai người hòa quyện, lặng lẽ như hai con đường gặp nhau ở ngã rẽ tuổi trẻ.

*

Đêm chung kết. Hội trường chật kín, không khí căng như dây đàn. Gia Huy ngồi hàng đầu, mắt sắc lạnh, tay lăm lăm chiếc USB. Trên sân khấu, ban tổ chức kiểm tra máy chiếu, màn hình lớn sáng rực.

Hạ Lam chạy đến, thì thầm:

– Kế hoạch A: Gia Huy chiếu clip, tôi giả ngất, cậu tranh thủ chuồn. Kế hoạch B: Tôi ném bóng nước, cậu giả trượt ngã. Kế hoạch C: Tôi… chưa nghĩ ra, nhưng chắc chắn “quẩy” hết mình!

An cười lăn, tay run nhẹ khi cầm bảng vẽ. Minh Quân đứng cạnh, gật đầu quả quyết:

– Tôi sẽ bấm nút tắt máy chiếu nếu có gì bất thường. Tin tôi đi!

Duy Minh xuất hiện, sơ mi trắng, mặt lạnh như tiền nhưng mắt lo lắng:

– Sẵn sàng chưa? Có chuyện gì tôi lên sân khấu luôn, tuyên bố cậu là em gái song sinh của tôi!

An ôm bụng cười, bĩu môi:

– Thế tôi gọi cậu là “ca ca” nhé? Đảm bảo cả trường sốc!

Minh vỗ vai An, mắt dịu lại:

– Đùa thôi, nhưng tôi sẽ không để cậu một mình đâu.

Tiếng nhạc vang lên, ánh đèn sân khấu rực sáng. MC cất giọng:

– Tiết mục được mong chờ nhất: màn vẽ ký ức của bạn Lâm Thiên An!

Hội trường vỡ òa tiếng vỗ tay. An hít sâu, bước lên sân khấu, tay cầm bảng vẽ run nhẹ. Ánh đèn chiếu thẳng vào mặt, nóng rực. Gia Huy cầm USB, ra hiệu cho ban tổ chức.

Màn hình lớn chuyển sang chế độ chuẩn bị phát video. Hạ Lam nín thở, Minh Quân bấu chặt tay vào ghế, Duy Minh đứng bật dậy.

An nhìn xuống, thấy mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình. Gia Huy nháy mắt với kỹ thuật viên. Chỉ một giây nữa thôi, mọi bí mật sẽ vỡ òa.

An nhắm mắt, nở nụ cười thật tươi. Trong khoảnh khắc ấy, viên tinh thể trong tay cô bừng sáng chói lòa, ánh sáng xanh lan tỏa khắp sân khấu, khiến mọi người ngẩn ngơ. Máy chiếu chớp tắt, màn hình lớn chuyển sang màu trắng xóa, không hình ảnh nào xuất hiện.

Ban tổ chức luống cuống, MC lắp bắp:

– Có chút trục trặc kỹ thuật… Mong mọi người chờ trong giây lát…

Duy Minh đã đứng chắn ngang bàn điều khiển, mỉm cười thách thức với Gia Huy, thì thầm:

– Xin lỗi nhé, hôm nay tôi làm “người hùng bàn phím” một lần!

Gia Huy nghiến răng, ánh mắt tối sầm, viên tinh thể trong tay chỉ le lói ánh sáng yếu ớt.

Trên sân khấu, An hít sâu, cầm cọ, giọng vang vọng:

– Có thể hôm nay là ngày mọi người sẽ nhớ mãi, vì tôi – Lâm Thiên An – không chỉ vẽ tranh, mà muốn kể một câu chuyện về dám sống thật và ký ức thanh xuân không hối tiếc.

Hội trường lặng đi. Ánh sáng từ viên tinh thể của An rực rỡ hơn bao giờ hết, như ngọn lửa nhỏ bùng lên giữa biển đêm. Từng nét cọ, từng lời nói của cô trở thành sức mạnh, xóa nhòa mọi định kiến, đe dọa và sợ hãi.

Gia Huy siết chặt bàn tay, ánh mắt giằng xé. Cậu đứng dậy, bước ra khỏi hội trường, bóng lưng cô độc giữa ánh sáng của ký ức mọi người.

An tiếp tục vẽ, giọng kiên định:

– Nếu một ngày, mọi bí mật bị lộ, tôi vẫn tự hào vì đã sống, đã yêu, đã dám bước lên sân khấu này cùng bạn bè, cùng ký ức của mình.

Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Duy Minh, Hạ Lam, Minh Quân chạy lên sân khấu, nắm tay An, ánh sáng từ viên tinh thể của họ hòa vào nhau, rực rỡ cả hội trường.

Ở ngoài kia, nơi hành lang tối dài, Gia Huy đứng tựa lưng vào tường. Cậu rút điện thoại, lướt qua hàng tin nhắn chúc mừng, chỉ thấy màu xám xịt lạnh lùng. Cuối hành lang, hiệu trưởng – cha của Gia Huy – xuất hiện, đặt tay lên vai con trai, không nói một lời. Chỉ có tiếng thở dài khe khẽ vang lên.

Bên trong, tiếng reo hò chưa dứt. Nhưng đâu đó, bóng tối vẫn chực chờ nuốt chửng ánh sáng vừa được thắp lên.

An, giữa vòng tay bạn bè, biết thử thách lớn nhất vẫn chưa kết thúc.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi mạnh, kéo theo những lời thì thầm chưa kịp nói hết.

Ở một góc khuất trong trường, một viên tinh thể lại vừa bắt đầu phát sáng.