Tiếng chuông báo thức vừa vang, Lâm Thiên An còn đang mê man thì ngoài cửa phòng đã vang lên tiếng la hét quen thuộc của Hạ Lam, sắc bén như còi báo động cứu hỏa.
– An ơi! Mau dậy! Xong đời rồi! Xuống căn-tin ngay, có biến!
Thiên An vội bật dậy, tóc tai bù xù, chưa kịp nhét bàn chải vào miệng đã bị Hạ Lam kéo xềnh xệch xuống cầu thang. Dưới sảnh, không khí náo loạn. Học sinh chen chúc quanh bảng thông báo điện tử, mắt dán chặt vào dòng tiêu đề đỏ như máu: “Ký ức tinh thể – Ai là kẻ giấu mặt?”
Một bức ký họa hiện lên trên màn hình lớn: thiếu nữ tóc dài, ánh mắt dịu dàng. Phía góc ảnh, chữ ký “Lâm Thiên An” nổi bật như đang cười vào mặt chủ nhân. Cả sảnh rộ lên:
– An vẽ con gái à?
– Cậu ấy có gu thật, hay là thích con gái luôn?
– Đỉnh, nam sinh trường mình có vị “đa hệ” xuất sắc!
Hạ Lam tròn mắt, khều sát tai An:
– Đừng lo, tôi sẽ tung tin cậu mê idol nữ. Nhưng… thật không, cậu có crush bí mật hả?
An nén cười, nhún vai, đút hai tay vào túi quần, lạnh nhạt lách qua đám đông. Ở góc xa, Gia Huy đứng khoanh tay, ánh mắt sắc như dao cạo, khoé môi cong lên đầy thách thức.
Vào lớp, không khí như đặc lại. Minh Quân liếc An, thì thào:
– Cậu… ổn chứ?
An ngả người ra ghế, chân gác lên bàn, cười nhạt:
– Ổn chứ sao không. Được nổi tiếng miễn phí, tôi còn tính mở dịch vụ vẽ chân dung theo yêu cầu. Đặt trước giảm giá, ưu tiên học sinh nghèo.
Minh Quân phì cười, Hạ Lam trề môi:
– Cần mẫu, vẽ tôi nhé! Làm “nàng thơ” miễn phí cho cậu luôn!
Cả đám cười ồ, không khí bớt căng thẳng. Nhưng chỉ mình An nhận ra, Gia Huy ngồi đầu bàn, tay gõ nhịp, mắt lạnh lùng không rời khỏi mình.
Tiết đầu tiên, Gia Huy đứng dậy, giọng vang:
– Thưa thầy, em đề xuất tổ chức tranh luận tự do cho lớp mình. Chủ đề: “Bí mật – nên giữ kín hay công khai?”
Thầy chủ nhiệm hào hứng gật đầu. Gia Huy chỉ thẳng vào An:
– An, cậu làm trưởng nhóm bên “không nên giữ kín”. Tôi bên “nên giữ kín”. Được không?
An nhún vai:
– Được thôi. Tôi thích “vạch áo cho người xem lưng” lắm.
Hạ Lam giơ tay xin vào nhóm An, lôi theo Minh Quân. Duy Minh cũng im lặng đứng lên, ánh mắt kiên định, về phía An.
Trận tranh luận trên bục giảng bùng nổ. Gia Huy ném từng câu hỏi như dao găm:
– Nếu trong lớp có người mang bí mật động trời, cậu dám đảm bảo nó không ảnh hưởng tới ai không?
An chống cằm, mắt lấp lánh:
– Bí mật cũng như q**n l*t. Ai lại đi khoe cho cả trường xem? Nhưng nếu cởi ra mà không ngại lạnh, tôi xin phục sát đất.
Cả lớp cười ngả nghiêng. Gia Huy không hề nao núng:
– Nếu bí mật ấy ảnh hưởng tới tập thể, cậu dám chịu trách nhiệm một mình không?
An nhìn thẳng, giọng trầm:
– Nếu là của tôi, tôi tự chịu. Không để ai gánh thay.
Hai ánh mắt đối đầu, như hai lưỡi kiếm chạm nhau, không ai nhường ai.
Tan học, Gia Huy chặn An ở hành lang, nụ cười bí hiểm:
– Cậu giỏi lắm, Lâm Thiên An. Nhưng tôi muốn xem cậu giỏi tới đâu.
An khoanh tay, nhướn mày:
– Cậu định chơi gì, “đố ai lộ mặt nạ” phiên bản mới à?
Gia Huy ghé sát, giọng như rắn trườn:
– Đêm hội ký ức tới, tôi có trò nhỏ. Nếu cậu thắng, tôi im lặng. Nếu thua, cậu tự công khai trước toàn trường.
An cười khẩy:
– Chơi gì? Đấu vật, đấu trí, hay đấu… mặt dày?
– “Ký ức thật”. Kể ký ức sâu kín nhất. Nếu tinh thể không sáng, tôi hỏi lại: cậu còn giấu gì?
An bóp chặt nắm tay, mắt ánh lên quyết tâm:
– Được. Tôi chơi.
Hạ Lam nghe lỏm, chạy tới:
– An, chắc không? Nhỡ tinh thể không sáng thì sao?
An nhún vai:
– Yên tâm, tôi có kho ký ức lầy lội. Cùng lắm kể chuyện hồi bé trượt mông trên vũng nước.
Nhưng sâu trong mắt cô vẫn thoáng nét lo âu.
Chiều, sân trường tấp nập chuẩn bị cho đêm hội. Ánh đèn thử sáng nhấp nháy. Minh Quân ghi chép, Hạ Lam loay hoay với đống đạo cụ. Duy Minh đứng xa, mắt dõi theo An. Cô ngồi lặng trên ghế đá. Minh tiến lại, đặt tay lên vai:
– Có chuyện gì à? Cậu trông không giống mọi ngày.
An cười trêu:
– Lớp trưởng cũng biết lo cho người khác cơ à? Tôi tưởng cậu chỉ biết lo cho bóng rổ với đàn piano thôi.
Minh ngồi cạnh, mắt xa xăm:
– Nếu có ngày cậu không còn là An nữa, tôi vẫn sẽ đứng về phía cậu. Nếu mệt, dựa vào tôi, bảo hành trọn đời.
An bật cười, đấm vai Minh:
– Đừng sến, tôi chưa đủ tuổi chịu ngọt đâu.
Minh cười dịu dàng, nắng chiều rơi trên mái tóc. Nhưng phía sau, Gia Huy nấp sau cột đèn, ánh mắt lạnh lẽo theo dõi.
Tối, hòm thư trường nhận email nặc danh: “Sự thật về Lâm Thiên An – chuẩn bị cho đêm hội”. Đính kèm là video An ôm Minh trên sân bóng, ánh mắt dịu dàng khác thường, zoom cận móng tay thon dài, trắng trẻo.
Trường lại sôi lên. Đám nam sinh xì xào:
– An không giống con trai tụi mình thật.
– Nhưng cậu ấy giỏi thế, quan tâm làm gì!
– Hay An là người ngoài hành tinh?
Hạ Lam lao vào phòng An, hét:
– Video lan rồi! Lớp bên còn cá cược cậu là nam hay nữ!
An nhún vai, mở laptop, cười nhạt:
– Thời đại “soi móng tay lên tầm vũ trụ”. Mai tôi đi học làm nail cho chắc ăn.
Hạ Lam vỗ vai:
– Cậu mà chuyển nghề, tôi là khách ruột. Tôi sẽ làm chim mồi, cậu cứ bình tĩnh!
An nhìn Lam, mắt ánh cảm kích rồi quay đi, cười tự trào:
– Yên tâm, mặt tôi dày lắm. Đến lớp trưởng còn chê tôi lì, mấy lời đồn vặt vãnh ăn thua gì.
Sáng hôm sau, tiết thể dục, Gia Huy lại bày trò: đề xuất “thử thách tâm lý”. Mỗi đội chọn thành viên “dễ tổn thương” vào phòng kín, trả lời câu hỏi. Nếu không thật, tinh thể không sáng.
Dĩ nhiên, Gia Huy chỉ đích danh An:– Tôi đề cử An. Cậu ấy là “người bí ẩn” nhất lớp.
Cả lớp hò reo. An nhún vai, bước vào phòng kín, bên trong chỉ có chiếc ghế và viên tinh thể ghi âm xanh lấp lánh.
Gia Huy ngồi đối diện, lạnh tanh:
– Ký ức sâu kín nhất của cậu là gì?
An dựa ghế, cười lầy:
– Hồi nhỏ tôi từng ăn trộm bánh bao, rồi đổ thừa cho chó nhà hàng xóm.
Gia Huy không cười, mắt dán tinh thể. Ánh sáng chỉ nhấp nháy yếu ớt.
– Cậu không thành thật. Ký ức thật không giấu được tinh thể.
An khoanh tay:
– Cậu muốn tôi khóc lóc kể chuyện đời tư à? Tôi chỉ kể điều tôi muốn nhớ, không phải để ai vừa lòng.
Gia Huy nhích ghế, giọng dồn dập:
– Cậu là ai thật sự, An? Cậu giỏi giấu mình, nhưng tôi giỏi lột mặt nạ. Cậu sợ gì?
An cười nhạt, ánh mắt lạnh như băng:
– Tôi chỉ sợ không được sống đúng với mình.
Viên tinh thể sáng rực, ánh sáng dịu ngọt lan khắp phòng. Gia Huy khựng lại, ánh mắt dao động.
– Được, tôi tin cậu lần này. Nhưng đêm hội còn dài. Tôi muốn xem cậu chịu áp lực tới đâu.
An đứng dậy, ngẩng đầu:
– Tôi chờ.
Ra khỏi phòng, Minh Quân và Hạ Lam chờ sẵn. Quân hỏi nhỏ:
– Cậu không sao chứ?
An xoa đầu Quân:
– Không sao, chỉ là trò “thẩm vấn” nhẹ. Tôi diễn sâu lắm, ai lừa được tôi chắc chưa sinh ra.
Hạ Lam bĩu môi:
– Có tôi ở đây, ai bắt nạt cậu tôi cắn hết!
Cả ba bật cười, không khí dịu đi.
Tối, An ngồi phòng ký túc, mở sổ ký họa, vẽ cánh cửa mở toang, phía sau là bầu trời đầy tinh thể ký ức. Điện thoại rung. Tin nhắn từ Minh: “Nếu mệt, dựa vào tôi một lúc cũng được.”
An nhắn lại: “Tôi mà dựa, cậu sập lưng.”
Minh: “Chịu, dù gãy xương.”
An phì cười, cảm giác ấm áp len vào tim.
Ngày hội ký ức cận kề, Gia Huy tung thêm chiêu: gửi phiếu bình chọn ẩn danh toàn trường – “Bạn nghĩ Lâm Thiên An là ai?” Các lựa chọn: “Nam sinh xuất sắc”, “Nữ sinh giả nam”, “Người ngoài hành tinh”, “Trùm drama học đường”.
Bảng bình chọn cập nhật ngoài hành lang, học sinh tụ lại xem như xem gameshow. Hạ Lam chạy xóa phiếu, dán ảnh chế An làm “siêu anh hùng mặt dày”, Minh Quân âm thầm thu thập chứng cứ, tìm cách ngăn Gia Huy phát tán tin đồn.
Duy Minh chọn bảo vệ kiểu riêng: gửi An bức thư tay, chỉ vỏn vẹn: “Cậu là An, thế là đủ.”
Tối, Gia Huy xuất hiện ở phòng vẽ, nơi An luyện ký họa. Cậu ta khoanh tay, tựa vào cửa, mắt sắc như dao:
– Tôi biết cậu là ai rồi, An. Nhưng tôi muốn nghe chính miệng cậu nói.
An không quay lại, tay vẫn vẽ:
– Cậu muốn nghe gì? Sự thật hay lời dối trá cho dễ nuốt?
Gia Huy bước gần, giọng trầm:
– Nếu nói thật, tôi sẽ giữ bí mật đến hết năm. Nếu tiếp tục giấu, tôi để cả trường phán xét.
An ngẩng lên, mắt sáng rực, cười nửa miệng:
– Tôi không sợ bị phán xét. Tôi chỉ sợ không dám bước ra ánh sáng. Nhưng chưa tới lúc, cậu không cướp quyền tự quyết của tôi đâu.
Gia Huy sững lại, rồi bật cười:
– Cứng đầu. Nhưng tôi thích. Đêm hội, cậu chuẩn bị tinh thần đi.
Gia Huy đi khuất, An thở dài, dựa ghế. Cô biết, mọi thứ sắp tới đỉnh điểm.
Ở hành lang, Minh Quân và Hạ Lam nghe hết. Quân gật đầu, thì thầm:
– Dù thế nào, chúng tôi cũng ở đây.
Hạ Lam nắm tay An, cười rạng rỡ:
– Đến đâu thì đến, tôi với cậu thành “cặp đôi mặt dày” luôn!
An nhìn hai bạn, ấm áp trào dâng. Ký ức đẹp nhất, là có họ bên cạnh.
Đêm hội ký ức tới.
Sân trường lung linh, tinh thể ký ức phát sáng khắp lối, như đèn lồng rực rỡ. Học sinh xếp hàng chờ lên sân khấu, ai nấy đều hồi hộp cầm tinh thể.
Gia Huy trong bộ vest trắng, đứng giữa sân khấu, mắt quét đám đông, nụ cười bí hiểm. Đến lượt An, tiếng xì xào vang lên.
Duy Minh đứng cạnh, thì thầm:
– Nếu sợ, tôi lên cùng.
An lắc đầu, mỉm cười:
– Không. Tôi muốn tự mình bước lên. Nhưng nếu tôi ngã, nhớ đỡ tôi nhé.
Minh gật đầu, ánh mắt kiên định. Hạ Lam ở dưới, giơ bảng “An number one”, mặt dán sticker “siêu mặt dày”.
An hít sâu, bước lên sân khấu. Gia Huy cầm micro, giọng vang:
– Đã đến phần “Ký ức thật”. Kể ký ức sâu kín, nếu tinh thể phát sáng, ký ức ấy là thật. Nếu không, hãy tự hỏi: còn điều gì chưa dám nói?
Cả sân trường im phăng phắc. An cầm tinh thể, ánh sáng xanh lấp lánh. Cô nhìn thẳng Gia Huy, rồi hướng về toàn trường:
– Ký ức sâu kín nhất của tôi là ngày tôi quyết định bước vào Học viện Lạc Dương, dù biết mình sẽ phải sống với thân phận khác. Tôi không sợ bị phát hiện, chỉ sợ không còn là chính mình.
Viên tinh thể trong tay cô bỗng sáng rực, ánh tím lan tỏa khắp sân khấu. Đám đông ngỡ ngàng.
Gia Huy khựng lại, mắt dán chặt vào An. Cậu siết micro, giọng đanh lại:
– Nhưng cậu vẫn chưa trả lời: cậu là ai?
An mỉm cười, bước lên phía trước, ánh mắt kiên định:
– Tôi là Lâm Thiên An. Một người mang nhiều ký ức, cả vui lẫn buồn, thật lẫn giả. Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã sống hết mình cho ký ức ấy.
Trong khoảnh khắc đó, tinh thể của An bừng sáng, ánh sáng rọi lên mái vòm sân trường, lan sang những viên tinh thể khác, như ngọn lửa lan rộng.
Gia Huy lần đầu lộ nét nao núng. Cả trường im lặng, rồi vỗ tay vang dội.
Ở dưới, Minh Quân, Hạ Lam, Duy Minh bật khóc, reo hò tên An.
Nhưng ngay khi tiếng vỗ tay chưa dứt, Gia Huy giơ tay ra hiệu. Màn hình lớn phía sau sân khấu chuẩn bị phát đoạn video ghi lại những khoảnh khắc “khác lạ” của An.
Cả sân trường nín thở. Đèn sân khấu vụt tắt, chỉ còn ánh sáng ma mị của tinh thể ký ức từ tay An.
Khoảnh khắc quyết định đang tới, mọi ánh mắt dõi về phía An. Liệu bí mật sẽ bị phơi bày, hay một ký ức mới sẽ bùng nổ rực rỡ?
Sân trường lặng ngắt, chỉ nghe tiếng tim đập rộn rã. Phía sau, Gia Huy siết chặt tay, ánh mắt lóe lên quyết tâm cuối cùng.
Đêm hội ký ức – hồi kết thực sự mới chỉ bắt đầu.