Bảy giờ sáng, sân trường Lạc Dương còn đẫm hơi sương. Trên băng ghế gỗ dưới gốc phượng già, Trần Duy Minh đã ngồi chễm chệ, chân vắt chữ ngũ, gương mặt nghiêm túc như vừa nhận chức đội trưởng cảnh sát hình sự. Mắt cậu đảo quanh một vòng, như thể đang kiểm tra xem ai lén lút “rình mò” tinh thể của mình. Thật ra, điều duy nhất có thể bị “bắt cóc” lúc này là trái tim ai đó – nhất là khi đôi mắt phượng sắc ấy vô tình bắt gặp tia nắng đầu ngày.
Lâm Thiên An xuất hiện sau, tóc tai chỉnh tề, áo đồng phục phẳng phiu, gương mặt tỉnh bơ như thể chẳng có ai tối qua vừa “đánh úp” bằng tin nhắn thả thính. Cô nhảy phốc lên băng ghế, vung chiếc bút chì như kiếm sĩ sẵn sàng giao đấu.
– Đội trưởng Minh hôm nay dậy sớm thế, sợ chim sớm bắt mất sâu à? – An trêu, khóe môi cong cong.
– Chim sớm thì bắt được sâu, còn tớ ngồi đây là để bắt cậu. – Duy Minh nhướng mày, nhếch miệng cười khiêu khích.
– Ối dào, tớ là đặc sản vùng này, ai mà bắt nổi! – An bật cười, mắt lóe lên tia nghịch ngợm.
Hai đứa đùa qua lại, không gian sáng bừng bởi tiếng cười trong trẻo. Minh bỗng trầm ngâm, mắt liếc viên “Ký Ức Tinh Thể” trên ngực áo An – ánh sáng dịu dàng lan tỏa, cứ như viên pha lê nhỏ ấy hiểu được cả những điều chưa kịp nói thành lời.
– An này… – Minh ngập ngừng, giọng nhỏ đi.
– Ừ? – An nghiêng đầu, ánh mắt nâu sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu.
– Nếu cậu được chọn, cậu muốn sống một cuộc đời khác không? Ý tớ là… không phải là học sinh giỏi, không phải là con nhà giàu, cũng chẳng cần làm đội trưởng này nọ.
An lặng người. Cô cắn môi, nhớ lại vô số lần từng tự hỏi mình câu ấy. Nếu không phải là “Lâm Thiên An giả trai”, liệu cô có dám sống thật, dám theo đuổi điều mình muốn?
– Tớ từng nghĩ rồi. – An gãi đầu, làm bộ tỉnh rụi. – Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải học bài, vẫn phải nộp bài kiểm tra thôi. Đổi giao diện cũng đâu tránh được kiểm tra miệng!
Minh bật cười, gục đầu lên vai An, bất chấp cái danh “lạnh lùng” vẫn được đồn đại khắp trường. Cử chỉ thân thiết ấy khiến An suýt bật ngửa, may mà vẫn giữ được thần thái “nam sinh số một”.
– Thật ra… tớ không thích bóng rổ lắm đâu. – Minh thở dài, mắt nhìn xa xăm. – Tớ thích chơi piano. Nhưng nhà tớ… bố mẹ luôn nghĩ con trai phải mạnh mẽ, phải tỏa sáng, phải làm rạng danh gia đình. Nhiều lúc, tớ thấy mình chỉ như con robot mặc đồng phục, diễn vai đội trưởng, chứ chẳng phải mình thật.
An im lặng, ánh mắt dịu lại. Hóa ra, phía sau dáng vẻ hoàn hảo ấy cũng là một chàng trai cô đơn, phải gồng mình lớn lên. Cũng như cô, chỉ khác là cậu giấu đi tiếng đàn, còn cô giấu mái tóc dài.
– Tớ cũng vậy mà. – An bặm môi, cười nhạt. – Có lúc tớ chỉ muốn xé áo đồng phục, hét thật to “Tôi là con gái!” rồi chạy quanh sân trường. Nhưng… chắc bố tớ trên trời sẽ buồn lắm.
Minh lặng thinh, rồi bất chợt nắm lấy tay An. Cái nắm tay ấy, giữa hai “nam sinh” dưới tán cây phượng, ấm hơn cả nắng mai. Viên tinh thể trên ngực An khẽ sáng lên, ánh sáng lan sang viên tinh thể của Minh, như một dải cầu vồng chỉ hai người nhìn thấy.
– Cậu có sợ bị phát hiện không? – Minh hỏi nhỏ.
– Có chứ! – An cười toe. – Nhưng tớ mặt dày số một trường này, sợ xong lại quên. Vả lại, có cậu ở đây, tớ nghĩ… mình sẽ ổn thôi.
Minh siết tay An chặt hơn, mắt hướng về phía xa. Cậu nhớ lần đầu nhìn thấy An ngồi ký họa dưới gốc cây, ánh mắt tập trung, mái tóc ngắn rối nhẹ vì gió. Từ khoảnh khắc ấy, cậu đã biết mình muốn bảo vệ ký ức này, bảo vệ người đang ngồi cạnh.
– Tớ muốn kể cho cậu nghe một bí mật. – Minh nói, giọng bỗng chốc nghiêm lại.
– Gì cơ, nói trước là tớ không chịu trách nhiệm nếu cậu bị “cảm nắng” đâu nhé! – An chọc, tay lật bút, mặt tỉnh bơ.
– Thật ra, tớ không hoàn hảo đâu. Có lần tớ trượt giải toán quốc gia, bố tớ không nói chuyện với tớ suốt một tuần. Đêm đó, tớ lẻn vào phòng nhạc, đàn cả đêm, khóc luôn mà chẳng ai biết. – Minh cố cười, mắt hơi đỏ. – Đến lúc gặp cậu, tớ mới nhận ra, hóa ra chẳng cần gồng mình mạnh mẽ. Chỉ cần có một người hiểu, thế là đủ.
An bóp tay Minh, ánh mắt long lanh. – Cậu cứ là cậu thôi. Ai dám nói cậu yếu đuối, tớ sẽ vẽ mặt họ lên bảng điểm luôn!
Minh bật cười, nước mắt lưng tròng mà vẫn cố tỏ ra ngầu: – Nếu vậy, bảng điểm của Gia Huy chắc thành bảo tàng tranh biếm họa mất!
Tiếng cười lan rộng trên sân trường vắng. Minh rút trong túi ra một viên tinh thể nhỏ, hình giọt nước trong suốt.
– Cậu biết không, mỗi lần ký ức đặc biệt xuất hiện, tinh thể lại phát sáng theo cách riêng. – Minh giơ viên tinh thể lên, ánh nắng xuyên qua tạo vệt sáng lấp lánh.
An ghé sát, mắt lấp lánh tò mò.
– Thế của cậu, nó phát sáng lúc nào?
Minh nhếch mép: – Gặp cậu, nó sáng suốt một tuần, đến mức tớ tưởng bị… sốt.
An phì cười, suýt sặc. – Đội trưởng bóng rổ cũng biết “thả thính” ghê thật!
Minh cười, rồi nghiêm mặt:
– Cậu muốn thử không? Hai viên tinh thể nếu cùng phát sáng, sẽ lưu lại ký ức chung. Nhưng phải thật lòng đấy, không được “lừa tình” đâu.
An nheo mắt: – Nếu tớ thành thật quá thì cậu có bị “cháy bóng đèn” không?
– Cứ thử xem ai cháy trước! – Minh đặt viên tinh thể của An cạnh viên của mình.
Hai viên tinh thể, một xanh nhạt, một trắng trong, chạm nhẹ vào nhau. Đột nhiên, cả hai sáng rực, ánh sáng hòa quyện, như ôm trọn hai bàn tay đang nắm lấy nhau. Trên mặt ghế, vệt sáng hằn rõ hình hai bàn tay đan vào – một ký ức nhỏ chỉ hai người biết.
An lặng đi, mắt mở to, còn Minh thì cười mãn nguyện.
– Tớ nói rồi mà. Ký ức đẹp đều có cách phát sáng riêng, chỉ cần cậu ở đây, tớ chẳng sợ gì.
An đỏ mặt, vội lảng sang chuyện khác:
– Cậu từng hứa điều gì quan trọng với ai chưa?
Minh nghĩ ngợi. – Có, nhưng chưa từng nghiêm túc như bây giờ. An này, tớ muốn hứa với cậu – tớ sẽ giữ bí mật, bảo vệ ký ức của cậu, dù có chuyện gì cũng không để ai làm tổn thương cậu. Tớ cũng mong cậu giữ ký ức của tớ, đừng để nó mờ đi vì áp lực hay nỗi sợ.
An siết chặt viên tinh thể, ánh sáng rực rỡ hơn.
– Tớ hứa. Dù sau này có chuyện gì, dù cậu có “xí trai” cỡ nào, tớ vẫn giữ ký ức của cậu. Ai động vào bí mật của chúng ta, tớ sẽ vẽ mặt họ thành củ khoai tây lên bảng tin trường!
Minh phá ra cười, mắt lấp lánh, rồi kéo An lại gần, thì thầm: – Cẩn thận, lời hứa này có giá trị suốt đời đấy.
An giả vờ rùng mình: – Tớ chỉ sợ cậu “lật kèo”! Mà tinh thể hai đứa sáng thế này, lỡ Gia Huy nhìn thấy thì có khi lại nghi ngờ!
Minh nhún vai: – Để tớ lo. Nếu Gia Huy hỏi, tớ bảo do ăn sáng nhiều vitamin D quá nên tinh thể bị “dư năng lượng”.
– Vitamin D gì mà lan sang tận hai người? – An trợn mắt.
– Thì vitamin Duy Minh! – Minh nháy mắt, mặt tỉnh như không.
An suýt lăn khỏi ghế, cười đến không thở được. – Được rồi, vitamin này “xịn” thật!
Đúng lúc ấy, từ xa, Hạ Lam xuất hiện, tóc bay phấp phới, tay giơ điện thoại:– Hai ông thần kia! Định trốn kể chuyện cười à? Nhanh lên, bọn lớp đang tụ tập rồi!
An và Minh nhìn nhau, đồng loạt bật dậy, mỗi người đá vào băng ghế như hoàn thành nghi thức bí mật.
Trên hành lang, Minh Quân đã đứng chờ, ôm sách dày cộp, mắt sáng rực:
– An, Minh, hôm nay hai cậu kể chuyện cười nhé, tớ mang giấy ghi chú rồi!
An làm bộ nghiêm túc: – Được thôi! “Có một cậu bạn tên Minh Quân, mỗi ngày đều ôm sách ngủ, mơ thấy mình nhận giải Nobel Hóa học!” Cả bọn cười rần rần, Quân đỏ mặt nhưng vẫn cười tít mắt.
Khi mọi người còn đang huyên náo, Gia Huy xuất hiện, khoanh tay trước cửa lớp, ánh mắt sắc như dao. Viên tinh thể trên ngực hắn le lói ánh xanh nhạt, đầy ngờ vực.
– Chà, nhóm “tinh thể sáng nhất trường” lại tụ tập nhỉ? – Gia Huy châm chọc, mắt quét qua An và Minh. – Hai người thân thiết quá, cẩn thận không lại có “tai mắt” gửi báo cáo lên hội học sinh.
Minh nhún vai: – Có gì đâu mà sợ, bọn tớ đang luyện kể chuyện cười, cậu nghe không?
Gia Huy không đáp, liếc viên tinh thể của An – ánh sáng vẫn chưa tắt. Hắn nhếch môi, quay đi, nhưng trước khi rời cửa, hắn dừng lại, giọng trầm:
– Lâm Thiên An, cậu nghĩ mình giấu mãi được à? Sớm muộn gì cũng có ngày sự thật lộ ra thôi.
An nhìn thẳng vào mắt Gia Huy, nụ cười không đổi:
– Nếu ngày đó đến, tớ sẽ tự mình bước lên, không cần ai “vạch trần” đâu.
Gia Huy khựng lại, ánh mắt tối sầm, rồi bỏ đi. Minh nhìn theo, nhíu mày, tay vẫn siết chặt viên tinh thể, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho An.
Tiết học trôi qua trong không khí rộn ràng. An ngồi cạnh cửa sổ, tay vẽ, đầu óc vẫn lơ lửng ở băng ghế sáng nay. Nhìn sang Minh, cô lại thấy viên tinh thể của cậu nhấp nháy, nhắc nhở về lời hứa vừa trao.
Giờ ra chơi, Minh lén nhét vào ngăn bàn An một tờ giấy nhỏ: “Cậu thích ăn kem vị gì? Trưa nay ra cầu thang sau dãy C, tớ đãi.” An đọc xong, cười tủm tỉm, vờ như không biết gì, trong lòng sóng thần cấp tám nổi lên.
Đúng giờ hẹn, An lỉnh ra cầu thang sau dãy C – nơi vắng người, chỉ nghe tiếng giày thể thao vọng lại từ sân bóng xa. Minh đã đứng chờ, tay cầm hai cây kem: một vani, một socola.
– Chọn đi, tớ không biết cậu thích ngọt hay đắng.
An liếc hai cây kem, giật lấy cả hai, cười toe: – Tớ thích cả hai! “Cái gì cũng muốn”, phong cách sống của tớ!
Minh lắc đầu, cười bất lực: – Tham như hũ mắm.
An nhai kem, lim dim tận hưởng. – Cậu rủ tớ ra đây chỉ để ăn kem à?
– Không. – Minh ngồi xuống bậc thang, vỗ tay lên chỗ bên cạnh. – Tớ muốn nói chuyện nghiêm túc lần nữa.
An ngồi xuống, vẫn cầm kem, mắt nhìn viên tinh thể trên ngực Minh – hôm nay nó sáng hơn thường ngày, ánh sáng như dòng nước chảy qua từng ngón tay cậu.
– An, tớ nghĩ rất nhiều. Nếu sau này có chuyện gì, tớ muốn cậu biết… tớ luôn đứng về phía cậu. Dù là bí mật, hay là tình cảm. Tớ muốn ký ức của mình luôn có cậu.
An nghẹn lời, tim đập loạn xạ. Cô gật đầu, rồi chìa viên tinh thể của mình, đặt cạnh viên của Minh trên bậc cầu thang.
– Vậy thì… chúng ta hứa nhé. Hứa bảo vệ bí mật của nhau, bảo vệ ký ức này, không để ai chia cắt.
Minh nắm lấy tay An, hai viên tinh thể lại sáng rực, ánh sáng tràn trên những bậc thang cũ, như thắp ngọn đèn dẫn lối tuổi trẻ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi áp lực, lo lắng đều tan biến, chỉ còn lại hai người và lời hứa không thể phá vỡ.
Đột nhiên, tiếng bước chân vọng xuống từ đầu cầu thang. An và Minh vội buông tay, nhét tinh thể vào áo, giả bộ bàn bài tập.
Một bóng người xuất hiện, giọng nói quen thuộc vang lên:
– Hai ông làm gì ngồi đây lén lút thế? – Hạ Lam nhảy xuống mấy bậc, mặt nghiêm như giáo viên chủ nhiệm. – Không phải lại bày trò “troll” ai chứ?
An cười giả lả: – Có đâu! Bọn tớ đang bàn về khả năng ăn hết hai cây kem trong ba phút!
Lam lườm dài, nhưng rồi cũng ngồi xuống, lôi ra túi kẹo, chia cho mỗi người một viên.
– Hội kem kẹo này phải giữ bí mật tuyệt đối, ai tiết lộ sẽ bị phạt kể chuyện cười trước hội đồng trường!
Cả ba phá lên cười, tiếng cười vang vọng trên cầu thang, hòa vào tiếng ve đầu hạ. Minh Quân đi ngang, thấy bọn họ cười khúc khích, lắc đầu: – Đúng là “lầy” không ai bì kịp!
Buổi chiều, An ngồi một mình trên sân trường, gió thổi nhẹ, trời xanh ngắt. Cô lấy sổ ký họa, vẽ lại cảnh hai viên tinh thể phát sáng trên bậc cầu thang, dưới chân ghi dòng chữ: “Lời hứa của chúng ta – mãi mãi là bí mật.”
Tiếng bước chân phía sau, An ngoảnh lại, bắt gặp Minh đứng đó, tay cầm tập nhạc, mắt nhìn cô trìu mến.
– Cậu biết không, tớ vừa nghĩ ra một bản nhạc mới. Tên là “Ký Ức Cầu Thang”. Nhưng… tớ chưa biết nên viết nốt đầu tiên thế nào.
An mỉm cười, khép sổ vẽ, bước tới cạnh Minh, thì thầm:
– Cứ viết từ nơi hai viên tinh thể chạm nhau ấy. Đó là nơi mọi ký ức bắt đầu.
Minh gật đầu, ánh mắt rạng rỡ. – Tớ muốn ký ức này không bao giờ phai nhạt.
– Nếu nó phai, tớ sẽ vẽ lại cho cậu, mỗi ngày một lần, cho đến khi cậu thuộc lòng cả màu sắc của nó.
Hai đứa lại cười, tay lồng vào nhau tự nhiên, chẳng cần che giấu hay e dè. Những khoảnh khắc nhỏ ấy lặng lẽ khắc sâu vào “Ký Ức Tinh Thể”, sáng rực rỡ hơn cả ánh mặt trời cuối ngày.
Ở tầng cao nhất của trường, Gia Huy đứng bên cửa sổ, mắt dõi theo cầu thang nơi Minh và An vừa rời đi. Hắn nắm chặt điện thoại, mắt lóe lên tia nguy hiểm.
Một tin nhắn mới xuất hiện: “Kế hoạch Tinh Thể Bóng Tối – giai đoạn hai. Đã thu thập được dấu hiệu bất thường từ tinh thể của An và Minh. Chờ lệnh tiếp theo.”
Gia Huy nhếch môi, gõ một dòng phản hồi: “Tiếp tục theo dõi. Đừng để lộ dấu vết. Thời khắc thích hợp sẽ đến.”
Dưới sân trường, An và Minh nắm tay nhau, sải bước trên lối đi rợp bóng cây. Tiếng ve râm ran, gió mát lạnh, viên tinh thể trong áo mỗi người khẽ rung – ánh sáng nhảy múa, hứa hẹn những ngày rực rỡ, cũng như thử thách chưa gọi tên.
Lúc này, tất cả chỉ còn lại lời hứa, nụ cười, và ánh mắt không muốn rời nhau.
Trên băng ghế trường, ánh sáng từ viên tinh thể của An vẫn chưa tắt. Ở một góc khuất, một chiếc máy ghi hình tí hon lặng lẽ nhấp nháy ánh đỏ, ghi lại mọi khoảnh khắc tưởng chừng chỉ thuộc về riêng hai người.
Sóng gió đã bắt đầu len lỏi, nhưng Thiên An chưa hề hay biết. Cô chỉ biết, trong lòng mình, ký ức hôm nay – lời hứa bên cầu thang ấy – sẽ không bao giờ phai nhạt.