Ký Ức Băng Ghế Trường

Chương 1: Ngày Khai Giảng Ký Ức

Sau

Lâm Thiên An đứng trước cổng Học viện Lạc Dương, hít một hơi thật sâu. Đứng giữa biển người ồn ào, cô cảm giác như mình vừa nhảy thẳng vào nồi lẩu thanh xuân sôi sùng sục. Đồng phục nam sinh phẳng phiu, tóc cắt ngắn, quai balo siết chặt trong tay, cô bật cười thầm: “Lâm thiếu gia, vào vai cho tốt nhé, hậu trường chỉ có mình thôi đấy.”

Bước chân qua cánh cổng sắt đen bóng, một luồng khí mát lạnh lan dọc sống lưng, viên “Ký Ức Tinh Thể” nhỏ xíu trong ngực áo bỗng phát sáng mờ nhạt. Làn sáng ấy tựa như một nụ cười tinh nghịch, chỉ mình cô cảm nhận được. Cảm giác này, dù chỉ chớp nhoáng, cũng khiến tim cô đập loạn nhịp. Đời người mấy khi có phút giây bắt đầu lại trọn vẹn đến thế?

Tiếng trống khai giảng vang lên dồn dập. Sân trường đông nghẹt, từng tốp nam sinh cười nói ầm ĩ, thi nhau khoe đồng phục mới, ai nấy đều toát lên vẻ háo hức lẫn căng thẳng. Không khí đặc quánh mùi giấy vở, nước hoa học sinh, cùng chút mùi “mồ hôi đàn ông” rất đặc trưng của trường toàn nam. Trên cao, băng rôn đỏ chạy dài: “Chào mừng năm học mới – Mỗi ký ức là một lần tỏa sáng!” Lâm Thiên An suýt phì cười: “Không biết có ai tỏa sáng quá hóa… ngất không nhỉ?”

Giữa lúc cô còn mải quan sát, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai. “Cậu… cũng là tân sinh đúng không?” Giọng nói nhỏ xíu, run rẩy như chú gà con gặp mưa. Quay lại, Thiên An thấy một nam sinh nhỏ nhắn, kính dày cộp, tóc cắt gọn, mặt mày ngơ ngác như vừa lạc khỏi chuồng gà. Chồng sách trên tay cậu ta lắc lư như sắp đổ.

“Đỗ Minh Quân, lớp 10A1. Cậu… tên gì?” Cậu ta loay hoay chỉnh lại balo, suýt nữa thì làm rơi cả đống sách.

“Lâm Thiên An. Cùng lớp. Đừng lo, tôi cũng mới tinh, còn chưa phân biệt nổi nhà vệ sinh nam nữ ở đâu.” Thiên An nở nụ cười tự tin, cố ý hạ giọng trầm nam tính nhất có thể, rồi đưa tay đỡ giúp Minh Quân mấy cuốn sách sắp rơi. Tự nhủ: “Vai diễn bắt đầu từ đây.”

Minh Quân thở phào, mắt sáng rỡ: “May quá, tôi tưởng mình là đứa duy nhất lạc lõng. Cậu thấy trường này… áp lực quá không?”

“Áp lực thì có, nhưng mình áp lực hơn. Cậu nhìn mấy ông mặt lạnh đằng kia xem, ai cũng như sắp vào trận chung kết quốc gia.” Thiên An liếc quanh, đâu đâu cũng thấy những gương mặt lạnh như tiền, ngực ưỡn, lưng thẳng, khí thế như sắp lên bục vinh danh. Cô bật cười: “Chỉ mong không bị bắt làm gương ngày đầu.”

Minh Quân cười khổ, ôm sách sát ngực: “Tôi nghe đồn lớp mình có chủ tịch hội học sinh, dữ lắm. Thôi, mau lên lớp, kẻo bị điểm danh trừ điểm thanh xuân.”

Hai người đang lò dò tìm đường thì một bóng người xuất hiện trước mặt. Một nữ sinh tóc dài buộc cao, băng đô sắc màu rực rỡ, mắt to tròn, nụ cười như nắng tháng ba. “Hai cậu! Tân sinh đúng không? Tôi là Hạ Lam, trợ lý đoàn trường. Theo tôi xếp hàng, ai lộn xộn tôi ghi tên!” Giọng nói lanh lảnh như chuông bạc.

Thiên An suýt nữa buột miệng gọi “chị ơi”, may kịp ngậm miệng lại. “Trường này cho nữ sinh à?” Cô nhướn mày, cố giấu vẻ ngạc nhiên.

Hạ Lam vỗ vai cả hai: “Tôi là trường hợp ngoại lệ. Đừng hỏi nhiều, nhanh lên! Vào hàng, chuẩn bị nghe hiệu trưởng diễn thuyết!” Cô nàng vừa đi vừa thao thao bất tuyệt về nội quy, truyền thuyết trường, chuyện ma nhà vệ sinh tầng ba – khiến Minh Quân mặt tái mét, bám sát sau lưng Thiên An như sợ bị kéo vào cõi âm.

Cả đoàn tân sinh viên xếp hàng ngay ngắn dưới sân trường. Trên bục, hiệu trưởng tóc hoa râm, dáng cao lớn, mắt nghiêm nghị cầm micro: “Các em, hôm nay các em bắt đầu viết nên câu chuyện của chính mình. Ở Lạc Dương, không ai được phép sống mờ nhạt, cũng không ai được phép chà đạp lên ký ức của người khác. Các em hãy tỏa sáng bằng chính thanh xuân của mình.”

Sau lưng hiệu trưởng, một nam sinh cao lớn, áo sơ mi trắng chỉn chu, tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, đồng hồ cổ điển lấp lánh nơi cổ tay, đứng khoanh tay nhìn xuống. Đôi mắt phượng sắc sảo ấy lia qua từng hàng người, dừng lại đúng lúc chạm ánh nhìn của Thiên An. Cô thoáng giật mình, cảm giác như bị quét qua bằng máy soi hình sự. “Đội trưởng bóng rổ Trần Duy Minh. Huyền thoại sống, lạnh lùng như kem bơ để ngăn đông,” Minh Quân thì thào, ngón tay chỉ trộm về phía trước.

Thiên An gật đầu, liếc Duy Minh, khóe môi cong nhẹ: “Đẹp trai thì có, lạnh lùng cũng tạm, nhưng tôi cá chưa chắc giỏi hơn tôi đâu.”

Hạ Lam bên cạnh lườm một cái: “Đội trưởng Duy Minh là hình mẫu lý tưởng của nửa trường này đấy. Đừng có mà mơ!”

Thiên An giả bộ ho khan: “Tôi chỉ thấy trời nắng, hoa mắt thôi mà.”

Tiếng trống kết thúc buổi lễ vang lên. Học sinh tản về lớp, hành lang nườm nượp tiếng bước chân, tiếng cười đùa. Hạ Lam tranh thủ khoe thành tích: “Tôi là chủ nhiệm CLB Văn nghệ. Ai thích hát hò, múa may hay làm thơ, vẽ vời thì đăng ký nhé. Lớp mình năm nay có một bạn trúng tuyển thẳng nhờ giải hội họa quốc gia luôn đó.”

Thiên An suýt sặc nước bọt: “Ai mà lợi hại vậy?”

Hạ Lam nheo mắt: “Nghe nói tên Lâm Thiên An, có phải cậu không?”

Thiên An bày ra gương mặt ngây thơ vô số tội: “Gì cơ? Tôi chỉ biết vẽ… người que thôi.”

Minh Quân khúc khích, Hạ Lam bĩu môi: “Giả nai còn non lắm.”

Cả ba vừa đi vừa trêu chọc nhau, không khí dần bớt căng thẳng. Thiên An khẽ chạm vào viên “Ký Ức Tinh Thể” trong ngực áo. Ánh sáng dịu đi nhưng vẫn còn âm ỉ như một ngọn lửa nhỏ. Cô tự nhủ: “Chỉ là bắt đầu thôi. Còn ai cản được mình nữa?”

Lớp 10A1 nằm trên tầng hai, cửa sổ hướng ra sân bóng rổ. Bước vào lớp, không khí căng như dây đàn. Bảng phân công nhiệm vụ dán chặt tường, tên ai cũng có kèm theo điểm số năm trước, như một bảng xếp hạng vô hình. Đứng giữa lớp, một nam sinh cao lớn, tóc đen nhánh, khuôn mặt góc cạnh, áo khoác lớp sành điệu, cầm danh sách điểm danh. “Tôi là Phạm Gia Huy, chủ tịch hội học sinh, lớp trưởng 10A1. Ở đây, ai không tuân thủ quy tắc thì tự chuẩn bị dọn đồ về quê.” Giọng nói sắc lạnh, đôi mắt lướt qua từng người như thể đang soi kính hiển vi tìm vi khuẩn lạ.

Hạ Lam thầm thì: “Gia Huy, con trai hiệu trưởng, đừng gây thù với cậu ta, kẻo bị đì nguyên năm.”

Thiên An thản nhiên, khoanh tay, ánh mắt lướt qua Gia Huy: “Cũng ra dáng đại ca phết, nhưng kiểu gì cũng có điểm yếu. Để xem.”

Minh Quân run run kéo ghế ngồi sát: “Cho tôi ngồi cạnh với… tôi sợ bị gọi tên.”

Thiên An vỗ vai bạn: “Yên tâm, có tôi thì không ai bắt nạt được đâu.”

Gia Huy liếc sang, nở nụ cười nhạt: “Tân sinh à? Nhìn mặt non choẹt, chắc cũng chỉ đến cho đủ quân số.”

Thiên An không ngần ngại, cười toe: “Có người mặt già mà vẫn trẻ con, cũng đâu phải chuyện hiếm.”

Cả lớp ồ lên. Gia Huy nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng Siberia, tiến lại gần bàn Thiên An: “Tên gì?”

“Lâm Thiên An. Gọi tắt là An, hoặc thiếu gia cũng được.” Cô đáp tỉnh bơ, khóe môi cong lên khiêu khích.

Gia Huy nhướn mày, cười khẩy: “Hy vọng cậu không làm tôi thất vọng.”

Tiếng chuông báo hiệu vang lên. Thầy chủ nhiệm – một người đàn ông trẻ tuổi, dáng cao gầy, mắt sáng, bước vào lớp. “Tôi là thầy Phúc. Năm nay, lớp ta có nhiều gương mặt mới. Hy vọng mọi người đoàn kết, học tốt. Có vấn đề gì cứ nói với tôi, kể cả… ký ức.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua lớp.

Cả lớp xôn xao, thầy Phúc vỗ tay dứt khoát: “Ký Ức Tinh Thể không chỉ là vật trang trí. Ở Lạc Dương, các em không cần giấu cảm xúc, nhưng cũng không được phơi bày hết mọi thứ. Tôn trọng ký ức của mình và người khác, các em sẽ tỏa sáng. Đừng để ký ức bị phai nhạt chỉ vì sợ hãi.”

Thiên An ngồi lặng, cảm giác lời thầy như nói thẳng vào tim. Cô liếc ra cửa sổ, bắt gặp bóng Duy Minh đi ngang qua sân, áo sơ mi trắng nổi bật, bước chân vững vàng. Lạ thay, viên tinh thể trong ngực lại nhói lên một nhịp, như muốn nhắc nhở: “Đây mới chỉ là màn khởi động.”

Giờ ra chơi, Hạ Lam kéo cả bọn xuống sân trường: “Đi ăn chè không? Quán chè gần trường ngon lắm, tôi mời!”Minh Quân lí nhí: “Tôi… tôi còn chưa làm quen hết lớp…”

Thiên An vỗ vai: “Ăn chè xong mới có sức giao lưu chứ. Đi, Lâm thiếu gia bao.”

Bốn người kéo nhau ra quán chè nhỏ bên góc phố. Hạ Lam thao thao kể chuyện trường, chuyện cũ, chuyện ma, chuyện crush, chuyện thầy cô và cả chuyện… chó mèo trong ký túc xá. Minh Quân nghe mà mặt biến sắc liên tục, còn Thiên An vừa ăn vừa tranh thủ ký họa bạn bè lên tờ giấy ăn. Được dịp “trổ tài vẽ người que thần tốc”, cô vừa vẽ vừa nhận xét: “Đây là Minh Quân phiên bản ‘siêu nhân học bổng’, còn đây là Hạ Lam phiên bản ‘băng đô vạn năng’.”

Đang vui thì một tốp nam sinh đi ngang, dẫn đầu là Gia Huy. Hắn liếc qua, cười nhạt: “Tân sinh cũng biết tụ tập vui vẻ nhỉ. Cẩn thận không lại đau bụng ngày đầu.”

Thiên An ngước lên, tươi cười: “Anh lớp trưởng muốn thử không? Tôi nhường anh nửa chén chè, tặng kèm nửa câu chuyện ma.”

Gia Huy liếc cô, ánh mắt lóe lên tia tò mò khó giấu, rồi lướt qua không đáp. Đám bạn phía sau xì xào: “Lâm thiếu gia dám cà khịa lớp trưởng, gan thật!” “Không biết cậu ta có gì mà tự tin vậy.”

Hạ Lam khoanh tay: “Ở đây, ai dám đối đầu Gia Huy đều là anh hùng. Nhưng cậu đừng liều quá, không thì bị cho ra đảo sớm.”

Thiên An nhún vai: “Sợ gì, thanh xuân mà, ai lại sợ bóng gió.”

Minh Quân bật cười: “Cậu lầy thật.”

Buổi chiều, lớp được chia nhóm hoạt động ngoại khóa. Thiên An bị xếp vào nhóm thể thao cùng Duy Minh, Gia Huy, Minh Quân và vài nam sinh khác. Trò chơi đầu tiên: kéo co.

Duy Minh cầm đầu dây thừng, ánh mắt lướt qua Thiên An: “Cậu biết chơi không?”

Thiên An nhếch môi: “Có dây là tôi kéo được, khỏi lo.”

Gia Huy đứng phía đối diện, cười nửa miệng: “Đội nào thua phải dọn vệ sinh sân bóng một tuần. Cá không?”

Thiên An không ngần ngại: “Chơi luôn. Nhưng nếu tôi thắng, anh phải gọi tôi là ‘đại ca’ một tuần.”

Cả nhóm ồ lên. Duy Minh nhướng mày, khóe môi cong nhẹ: “Cậu gan thật.”

Kéo co bắt đầu. Thiên An ra hiệu cho Minh Quân: “Cậu chỉ cần giữ chắc, để tôi lo.” Cô nghiến răng, chân bám chặt đất, ánh mắt sáng rực. Duy Minh ở phía sau, trầm giọng: “Hợp lực đi. Đừng để bị kéo bay ra khỏi sân.”

Dây thừng căng như dây đàn, hai bên rướn người, mồ hôi vã ra. Đúng lúc tưởng sắp thua, Thiên An hô lớn: “Minh Quân, bám chắc vào tôi!” Minh Quân liều lĩnh ôm chặt eo cô, cả nhóm bật cười. Duy Minh nhân cơ hội, kéo mạnh một cú, đội Gia Huy mất đà ngã dúi dụi.

Tiếng cười vang khắp sân. Gia Huy đứng dậy, phủi áo, liếc Thiên An: “Giỏi lắm. Gà mới mà biết gáy.”

Thiên An chìa tay: “‘Đại ca’ đang chờ nghe tiếng gọi.”

Gia Huy nghiến răng, lầm bầm: “Đại ca…”

Cả nhóm cười bò. Duy Minh nhìn Thiên An, ánh mắt lóe lên thích thú: “Cậu không giống mấy nam sinh khác.”

Thiên An vờ lạnh lùng: “Thế à? Tôi chỉ thích làm theo ý mình thôi.”

Duy Minh im lặng, khóe môi khẽ cong: “Tôi thích người như cậu.”

Thiên An suýt sặc nước, nhưng giữ được nét mặt bình thản: “Cảm ơn. Tôi cũng thích tôi.”

Trời nhá nhem, các nhóm tản về lớp. Minh Quân ríu rít: “Hôm nay vui thật. Tôi chưa bao giờ được thắng trong trò chơi nào!”

Thiên An vỗ vai: “Cứ đi với tôi, không gì là không thể.”

Hạ Lam chạy đến, chìa tờ giấy: “Tối nay có cuộc thi tranh luận tân sinh. Ai tham gia không? Chủ đề: ‘Bình đẳng trong học đường’. Nghe đâu Gia Huy cũng đăng ký.”

Minh Quân lắc đầu quầy quậy, Hạ Lam liếc Thiên An: “Cậu thì sao? Hay thử sức đi!”

Thiên An nhướn mày, ánh mắt ánh lên ý cười: “Bình đẳng à? Thú vị đấy. Đăng ký cho tôi.”

Minh Quân hoảng: “Cậu điên à? Ngày đầu mà đã đấu với chủ tịch hội học sinh?”

Thiên An nháy mắt: “Chơi lớn mới có ký ức để đời.”

Trước khi về phòng, cô đứng lặng trước sân trường, ánh hoàng hôn đổ dài trên dãy ghế đá. Viên “Ký Ức Tinh Thể” trong ngực lại phát sáng, lần này rõ ràng hơn, ấm áp và mạnh mẽ. Từng tiếng cười, ánh mắt, lời nói, tất cả như ngấm vào viên tinh thể ấy, khắc ghi từng khoảnh khắc đầu đời.

Tối hôm đó, ký túc xá rộn ràng. Minh Quân run rẩy ôn lại bài tranh luận, Hạ Lam chạy đi chạy lại cổ vũ, còn Thiên An ngồi vẽ ký họa Duy Minh chơi piano trong phòng nhạc – nét mặt trầm tư, đôi mắt xa xăm, bàn tay lướt nhẹ trên phím đàn. Cô vừa vẽ vừa nghĩ: “Người này, sau này chắc chắn sẽ là dấu chấm than trong ký ức của mình.”

Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên. Một mảnh giấy được nhét qua khe cửa, trên đó chỉ vỏn vẹn một câu: “Cẩn thận, không phải ai cũng muốn cậu tỏa sáng đâu – G.H.”

Thiên An nheo mắt, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. Cô mỉm cười, gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo, thì thầm: “Đến đây đi, Lạc Dương – ký ức của tôi sẽ không bao giờ mờ nhạt.”

Ngoài cửa sổ, ánh đèn sân trường le lói, bóng hình Duy Minh lướt qua, viên tinh thể trong ngực lại khẽ rực sáng. Đêm đầu tiên ở Lạc Dương, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.

Sau