Kỳ Tích Từ Đất

Chương 3: Những vụ việc kỳ lạ

Khôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong vườn, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu rọi qua tán lá cây, tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh. Anh đang suy nghĩ về buổi họp hôm qua, trong lòng vẫn không nguôi lo lắng về những điều kỳ lạ đang xảy ra trong làng. Những cây cối, vốn luôn hiền hòa, giờ đây lại có những biểu hiện lạ lùng. Khôi nhớ lại tiếng động vang lên giữa buổi họp, những cây như đang phản ứng với điều gì đó không hay.

Hà bước vào vườn, trên tay cầm chiếc giỏ đầy bánh ngọt. "Khôi, cậu nghĩ có nên tổ chức một cuộc khảo sát không? Những cây này đang làm gì vậy? Chúng ta cần tìm hiểu."

Khôi gật đầu. "Phải, chúng ta cần phải theo dõi. Có điều gì đó không ổn. Có thể những người đã làm hại cây cối đang gặp rắc rối."

Hà nhíu mày. "Cậu có nghĩ rằng cây cối có thể 'trả thù' không? Nghe có vẻ như trong truyện cổ tích."

Khôi cười nhẹ, nhưng trong lòng anh không cảm thấy vui. "Đó không phải chuyện đùa. Nếu thật sự như vậy, chúng ta cần phải hành động trước khi quá muộn."

Cả hai quyết định sẽ đi khắp làng, hỏi thăm những người dân khác xem có ai đã từng gặp phải tình huống tương tự. Họ bắt đầu từ nhà Hải, người hàng xóm. Hải đang ngồi dưới gốc cây xoài, nhâm nhi ly trà.

"Ôi, Khôi! Lại có chuyện gì vậy? Cậu có vẻ căng thẳng quá." Hải hỏi, miệng nhai nhồm nhoàm.

Khôi không giấu nổi sự lo lắng. "Hải, cậu có thấy cây cối có biểu hiện lạ lùng không? Chúng như đang nổi loạn."

"Thật à? Mấy cây bưởi nhà tôi thì vừa rồi tự dưng rụng hết trái, mà không rõ lý do." Hải nhún vai. "Có lẽ chúng đang trong thời kỳ 'khủng hoảng'."

Khôi và Hà nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi ngại. "Có thể cây cối đang phản ứng với những người làm hại chúng," Khôi nói, giọng trầm xuống. "Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn."

Hải gật đầu, ánh mắt bắt đầu có sự quan tâm. "Cậu nên hỏi Hưng. Hắn có vẻ biết nhiều về cây cối. Nhưng mà hắn cũng là kẻ ghen ghét cậu, nên cẩn thận nhé."

Khôi cảm ơn Hải rồi cùng Hà đi tìm Hưng. Hưng đang đứng trong vườn, tay cầm chiếc cuốc, vẻ mặt có phần nhăn nhó.

"Hưng, có chuyện gì xảy ra với cây cối trong làng không?" Khôi hỏi thẳng.

Hưng nhướng mày, không giấu nổi sự ngạc nhiên. "Tại sao tôi phải biết? Tôi chỉ chăm sóc cây của mình thôi."

"Nhưng cây cối đang có những hành động kỳ lạ, có thể chúng đang 'trả thù' những kẻ làm hại chúng," Hà chen vào, giọng lo lắng.

Hưng cười khẩy. "Cây cối không có não để trả thù. Có thể các cậu đã làm gì đó không đúng."Khôi không muốn tranh cãi thêm, nhưng một cảm giác bực bội dâng lên. "Nếu cậu không giúp đỡ, chúng ta sẽ tự tìm hiểu."

Hưng chỉ lắc đầu, rồi quay đi. Khôi và Hà rời khỏi đó, lòng nặng trĩu. Họ cần tìm ra nguyên nhân trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Trở về nhà, Khôi cảm thấy như có một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình. Anh quyết định phải tìm hiểu sâu hơn về những cây cối, có thể sẽ cần sự giúp đỡ từ những người có kinh nghiệm hơn. Anh nhớ đến những người già trong làng, những người luôn có kiến thức phong phú về cây cối và đất đai.

Hà đề xuất: "Chúng ta có thể hỏi bà ngoại Lệ. Bà ấy biết nhiều về những phong tục tập quán và cũng rất thông thái."

Khôi đồng ý, hai người lập tức lên đường. Khi đến nhà Lệ, bà ngoại đang ngồi trên hiên, tay cầm chiếc khăn tay thêu hoa. Bà chào đón họ với nụ cười hiền hậu. "Hai đứa đến tìm bà có việc gì?"

Khôi giải thích ngắn gọn về tình hình. Bà ngoại Lệ lắng nghe, ánh mắt trở nên nghiêm túc. "Có thể cây cối đang phản ứng với sự tổn thương. Nếu chúng bị chặt phá hay bị xâm hại, chúng sẽ không tha thứ."

Hà hỏi: "Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể giúp chúng?"

"Phải tôn trọng chúng. Cây cối cũng có linh hồn, chúng cần được chăm sóc và bảo vệ." Bà ngoại Lệ nói, giọng đầy sức nặng. "Nếu không, chúng sẽ không ngừng 'trả thù'."

Khôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?"

Bà ngoại Lệ chậm rãi nói: "Trước hết, hãy tìm những người đã làm tổn thương cây cối và yêu cầu họ sửa chữa lỗi lầm. Chỉ có như vậy, hòa bình mới trở lại."

Khôi và Hà cảm ơn bà rồi nhanh chóng rời đi. Trên đường về, Khôi không khỏi suy nghĩ về những người đã từng phá hoại cây cối. Họ cần tìm cách giải quyết vấn đề này trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Khi về đến nhà, Khôi quyết định sẽ triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Anh muốn tất cả những người dân trong làng cùng nhau thảo luận về cách bảo vệ cây cối và ngăn chặn những hành động xâm hại.

"Đúng rồi, chúng ta cần một kế hoạch cụ thể để bảo vệ những cây cối và đất đai của mình," Hà nói, ánh mắt rực sáng.

Cuộc họp được tổ chức ngay trong tối hôm đó, mọi người trong làng đã đến đông đủ. Khôi đứng giữa, cảm thấy trách nhiệm nặng nề. "Chúng ta cần phải bảo vệ cây cối. Nếu không, chúng sẽ không ngừng 'trả thù' và gây ra những vụ việc kỳ lạ."

Mọi người gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn còn nghi ngờ. Khôi biết rằng nhiệm vụ của mình không dễ dàng. Anh sẽ phải chứng minh rằng những cây cối này không phải là những kẻ thù mà là những người bạn đồng hành trong cuộc sống.

Khi cuộc họp kết thúc, Khôi cảm thấy một sự hồi hộp đang len lỏi trong lòng. Liệu những kế hoạch của anh có thành công? Và liệu những âm mưu của Đạt có sớm bị lật tẩy? Trước mắt anh, một cuộc chiến không chỉ vì cây cối mà còn vì tương lai của Làng Hạnh Phúc đang chờ đợi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn