Kỳ Tích Từ Đất

Chương 13: Bước ngoặt lớn

Hà và Hòa lùi lại, ánh mắt chờ đợi từ Khôi. Những dấu chân dẫn họ đến một góc khuất của khu vườn, nơi mà ít ai để ý. Khôi cúi xuống, nhìn kỹ từng dấu vết, lòng dâng lên sự lo lắng. “Có thể là Đạt,” anh nói nhỏ, “hoặc một ai đó trong nhóm của hắn.”

“Chúng ta cần theo dõi,” Hòa đề nghị. “Nếu có thể phát hiện ra kẻ đứng sau, chúng ta sẽ có cơ hội.”

Hà bỗng nhiên nói: “Nhưng nếu chúng ta lộ diện thì sao? Họ sẽ biết ngay rằng chúng ta đang điều tra.”

“Chúng ta sẽ phải khéo léo,” Khôi đáp. “Hãy để ý xem có ai theo dõi không.”

Nhóm bạn quyết định chia ra, Hòa và Hà sẽ đi theo dấu chân, trong khi Khôi sẽ quay lại khu trưng bày để tìm thêm manh mối. Anh cảm thấy nỗi lo lắng chồng chất. Không chỉ vì sản phẩm của mình, mà còn vì danh dự của cả nhóm. Họ đã làm việc không ngừng nghỉ để chuẩn bị cho buổi trưng bày, và giờ đây, mọi thứ có thể sụp đổ trong chớp mắt.

Trở lại khu trưng bày, Khôi nhìn thấy nhiều người đang bàn tán, ánh mắt họ đầy sự nghi ngờ. “Chắc chắn có điều gì đó không ổn,” anh thầm nghĩ. “Mình phải làm gì đó.”

Đúng lúc đó, Đạt xuất hiện, với vẻ mặt không thể nào bình tĩnh hơn. “Chào Khôi! Không biết anh có cần giúp gì không?” Hắn hỏi với giọng điệu giả tạo.

Khôi cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không cần sự giúp đỡ từ anh,” anh lạnh lùng đáp.

“Đừng quá căng thẳng, Khôi. Mọi người đều đang theo dõi anh đấy,” Đạt cười nhạt, ánh mắt lén lút quan sát xung quanh.

Khôi cảm thấy sự thách thức từ Đạt, nhưng anh không muốn rơi vào cái bẫy của hắn. “Tôi sẽ chứng minh được sự chân thành của mình,” anh nghĩ, quyết tâm hơn bao giờ hết.

Quay trở lại với Hà và Hòa, họ theo dấu chân dẫn đến một kho chứa nông sản cũ kỹ. “Có lẽ họ đã giấu những sản phẩm hỏng ở đây,” Hòa nói, ánh mắt lấp lánh hy vọng.

“Chúng ta phải vào xem,” Hà nói, sự hồi hộp lộ rõ trên gương mặt.

Cả hai đẩy cửa kho ra, không khí bên trong ẩm ướt và nặng nề. Họ nhìn quanh, tìm kiếm những manh mối có thể. Bỗng, một âm thanh lạ vang lên, khiến cả hai giật mình. “Ai đó ở đây không?” Hà kêu lên, giọng run run.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hòa thì thầm, ánh mắt sắc bén.

Cả hai tiến vào sâu hơn, bỗng nhiên họ thấy một thùng hàng đã bị mở, bên trong là những sản phẩm hư hỏng. “Đúng là có người đã cố tình làm hỏng chúng,” Hòa xác nhận, lòng đầy phẫn nộ.“Chúng ta phải đưa bằng chứng này cho Khôi,” Hà nói, trong khi ánh mắt cô sáng lên một cách quyết tâm.

Quay trở lại với Khôi, anh cảm thấy lo lắng khi không thấy Hà và Hòa trở về. “Mình phải tìm họ,” anh nghĩ và quyết định ra ngoài.

Khi bước ra khỏi khu trưng bày, Khôi cảm nhận được một cái nhìn sắc bén từ Đạt. Hắn đang đứng đó, khoanh tay, như thể đang chờ đợi một điều gì đó. “Có vẻ như bạn của anh gặp rắc rối,” Đạt nói với giọng điệu chế nhạo.

“Im đi!” Khôi quát, cảm thấy tức giận. “Tôi sẽ không để anh phá hoại mọi thứ nữa.”

“Chúng ta hãy xem ai là người thực sự chiến thắng trong cuộc thi này,” Đạt nói, và Khôi cảm nhận được một sự đe dọa từ lời nói của hắn.

Khôi quay lưng bước đi, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để mọi thứ rơi vào tay Đạt. Trong lúc này, một ý nghĩ nảy ra trong đầu. “Liệu mình có nên sử dụng mưu kế để đánh bại hắn không?” Anh tự hỏi, nhưng cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng. Anh luôn tin vào sự chân thành, nhưng giờ đây, có lẽ cần phải thay đổi chiến thuật.

Khi anh quay lại, Hà và Hòa đã xuất hiện, gương mặt họ đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt rạng rỡ. “Khôi, chúng ta đã tìm thấy điều gì đó quan trọng!” Hòa kêu lên.

“Điều gì?” Khôi hỏi, lòng hồi hộp.

“Chúng ta đã phát hiện ra những sản phẩm hư hỏng trong kho chứa. Có người cố tình làm hỏng chúng!” Hà nói, giọng đầy quyết tâm.

“Đó là bằng chứng quan trọng,” Khôi thở phào. “Chúng ta có thể sử dụng nó để chứng minh sự thật.”

Nhưng bên trong anh, một cảm giác lo âu dâng lên. “Liệu có nên dùng mưu kế không?” Anh tự hỏi. “Nếu không, có thể mọi thứ sẽ rơi vào tay Đạt.”

Cuộc chiến không chỉ đơn thuần là về nông sản, mà còn là về danh dự và lòng tự trọng. Khôi biết rằng quyết định này sẽ định hình tương lai của cả nhóm. “Chúng ta sẽ phải tính toán kỹ lưỡng,” anh nói với bạn bè, “nhưng không thể để Đạt chiến thắng.”

Tâm trạng họ nặng nề nhưng đầy quyết tâm. Khôi cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể một cơn bão đang chuẩn bị nổi lên. “Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho cuộc chiến này,” Khôi nói, ánh mắt sáng lên.

Hà và Hòa gật đầu, sự đoàn kết và lòng tin giữa họ càng thêm mạnh mẽ. Mọi thứ đang dần dần đi vào thế khó khăn hơn, nhưng Khôi biết rằng họ không thể lùi bước. Cuộc chiến vì danh dự và sự thật chỉ mới bắt đầu, và quyết định của Khôi sẽ là bước ngoặt lớn nhất trong hành trình của họ.

“Đi nào, chúng ta phải lập kế hoạch,” Khôi nói, lòng đầy quyết tâm. Mọi thứ đang chờ đợi phía trước, và họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn