Ký Sự Nguyệt Hoè Thụ - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 56

Các nhân viên bán hàng trong cửa hàng bách hóa tổng hợp luôn là đối tượng khiến người ta phải ghen tị. Nơi này đối với mọi người mà nói chẳng khác nào thiên đường, thứ gì cũng có. Người lớn dẫn trẻ con đến, sờ chỗ này, hỏi chỗ kia, nếu mua được món gì mang về thì bảo đảm là mặt mày hớn hở, vui như trẩy hội.

Hồi nhỏ, Nam Bắc nhìn những nhân viên ở hợp tác xã cung tiêu mà ngưỡng mộ không thôi, chỉ cần được kéo cái cánh cửa tủ kính kia một cái là đã thấy thần kỳ lắm, hạnh phúc lắm rồi. Giờ đây cô đã là người từng trải, đã thấy qua thế giới rộng lớn ngoài kia nên cửa hàng bách hóa này chẳng còn là gì trong mắt cô nữa. Chương Vọng Sinh đi cùng cô, cô muốn mua gì là mua, chẳng thèm hỏi giá, vung tay cực kỳ rộng rãi.

Hai người cũng không nói chuyện với nhau nhiều. Đến buổi trưa, ăn cơm xong ở bên ngoài, họ quay về nhà khách thu dọn đồ đạc.

Nam Bắc lấy chiếc lược, chải ngược mái tóc xoăn lên rồi dùng một chiếc kẹp tóc lớn cố định lại. Cô mặc chiếc áo len cashmere màu đen, để lộ đường cong cơ thể thanh mảnh, quyến rũ. Chương Vọng Sinh cảm thấy nhìn chằm chằm vào cô là không lịch sự, bèn nói: “Anh về trước đây, em có việc gì cần giúp đỡ thì cứ liên lạc với anh.” Anh viết cho cô một mẩu giấy nhỏ, trên đó có địa chỉ nhà và số điện thoại cơ quan.

Nam Bắc cất mẩu giấy vào túi xách, nói: “Em sắp kết hôn với Phùng Trường Canh rồi.”

Chương Vọng Sinh chẳng biết nói gì hơn, anh cúi đầu: “Kết hôn là chuyện lớn, nếu em đã suy nghĩ kỹ rồi thì cứ kết hôn thôi.”

Nam Bắc hỏi: “Còn anh thì sao?”

Chương Vọng Sinh đáp: “Vẫn như cũ thôi.”

Căn phòng lại chìm vào im lặng một hồi. Nam Bắc mặc áo khoác vào, tiếng vải cọ xát nghe sột soạt.

“Em cũng sắp ba mươi rồi, Trường Canh bấy lâu nay vẫn đối xử với em rất tốt, lại là người quen cũ, kết hôn với cậu ta có lẽ là lựa chọn tốt nhất đối với em.”

Chương Vọng Sinh không thốt nên lời, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt. Đến nước này rồi, nhắc lại chuyện xưa cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Anh không hỏi năm đó tại sao cô lại ra đi không lời từ biệt, cũng không hỏi chuyện hai người nảy sinh quan hệ rốt cuộc là thế nào, đương nhiên cô cũng không nhắc tới, đó là một sự ăn ý thầm lặng giữa hai người. Cô sắp có chốn đi về rồi. Thực ra anh từng nghĩ, có lẽ cô đã lấy chồng ở nước ngoài từ lâu, lẽ ra nên lập gia đình rồi mới phải, con gái một mình bôn ba nơi xứ người quá cô độc, quá quạnh quẽ, những lúc đau đầu nhức óc mà bên cạnh không có ai thì không được. Đây là chuyện tốt, anh thấy Phùng Trường Canh cũng không tệ, là sinh viên ưu tú, lại quen nhau từ nhỏ… Chương Vọng Sinh không thể nghĩ tiếp được nữa. Cô vẫn bằng lòng nói với anh, chứng tỏ không coi anh là người ngoài, nhưng anh thấy trái tim mình vừa ngột ngạt vừa đau đớn. Đây là chuyện tốt, mà sao lại khiến người ta đau khổ đến nhường này? Từ nhỏ cô đã đòi gả cho anh, đòi suốt bao nhiêu năm trời, cuối cùng anh lại lấy người khác. Anh vẫn nhớ mãi ngọn lửa năm ấy, gương mặt cô cách một làn lửa đỏ rực trở nên vặn vẹo, chập chờn, cô hận anh đến thấu xương thấu tủy, một mồi lửa thiêu rụi tất cả. Thế nhưng có những thứ không bao giờ bị thiêu chết được, trong lòng anh xót xa giăng đầy sương mù, chẳng còn nhìn rõ được gì nữa.

Nam Bắc vẫn luôn nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng. Cô thầm nghĩ, đàn ông quả nhiên đều tàn nhẫn hơn cả, anh không thể nào thấu cảm được tâm trạng của cô. Bởi vì anh vốn dĩ chẳng hề yêu cô, anh vẫn luôn như thế, vậy thì đến đây làm gì? Cô muốn nhìn thấy sự đau đớn trong đôi mắt anh, để xem nó có nhiều như bản thân cô năm đó không. Nhưng không, Chương Vọng Sinh trông có vẻ khá bình thản, lại vẫn cái giọng điệu của một người anh trai, thật khiến người ta buồn nôn. Nghĩ đoạn, lời nói của cô trở nên chẳng còn nể nang gì nữa: “Mấy ngày nay chi phí hết bao nhiêu? Tôi trả tiền.”

Từ ngăn kéo của chiếc túi da cá sấu tinh xảo, cô rút ra hai tờ đô la Mỹ chưa đổi, ném tới trước mặt anh: “Chắc là đủ rồi nhỉ, tôi không thích nợ ân tình của ai cả. Ở Mỹ, ngay cả bạn trai bạn gái cũng phải tính toán sòng phẳng, thế này mới tốt, tránh việc sau này lôi thôi kéo dài.”

Chương Vọng Sinh hơi ngỡ ngàng nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Chẳng tiêu tốn mấy đồng đâu, ở đây cũng không phải là Mỹ, không cần dùng cái bộ quy tắc đó của Mỹ.”

Nam Bắc cười lạnh: “Không tiêu mấy đồng sao? Lương tháng của anh có nổi một trăm tệ không? Việc gì phải cố đấm ăn xôi như thế?” Cô liếc nhìn chiếc áo khoác cũ kỹ trên người anh, vẻ mặt đầy khinh miệt.

Chương Vọng Sinh không hề tỏ ra lúng túng, anh cũng không biện bạch: “Là anh tự nguyện đến, tiền cũng là anh tự nguyện tiêu.”

Nam Bắc cười nhạo: “Ai bắt anh đến chứ? Chúng ta có quan hệ gì? Đây là chuyện gia đình tôi, dù có cãi vã hay đánh nhau long trời lở đất thì cũng chẳng đến lượt một người ngoài như anh phải bận tâm. Anh họ Chương, tôi họ Lê, chẳng có dây mơ rễ má gì hết. Nghe anh nói kìa, cứ như anh vĩ đại lắm không bằng, anh nhiều chuyện làm cái gì không biết? Tôi dù có bị anh ruột đánh chết thì cũng chẳng liên quan gì đến Chương Vọng Sinh nhà anh.”

Cô càng nói càng giận, trông cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Chương Vọng Sinh không thể phản bác nổi một lời nào. Cô nói đúng, anh là người ngoài, anh không có tư cách quản chuyện nhà họ Lê. Trước khi đến anh đã hiểu rõ điều đó, nhưng cuối cùng vẫn cứ đến. Hễ cứ gặp chuyện liên quan tới cô là anh lại như bị ma xui quỷ khiến như vậy.

“Anh nhất định phải cầm lấy tiền, tôi không muốn nợ nần ai cả, đặc biệt là anh. Tôi không bao giờ muốn có bất kỳ dây dưa gì với anh nữa. Tôi kết hôn anh cũng đừng có đến, anh tuyệt đối đừng có tự mình đa tình mà đến đưa tiền mừng gì đó. Một gã độc thân như anh thì tốt nhất nên lo xem làm sao để kiếm nổi một mụ vợ đi, đừng có tới đây làm tôi chướng mắt.” Gương mặt cô lộ rõ vẻ độc địa, ánh mắt hung dữ, lồng ngực phập phồng không ngớt.

Chương Vọng Sinh bị cô làm cho rất khó chịu, anh nhặt tiền lên, bỏ vào túi chiếc áo khoác quân đội.

“Em yên tâm, khi em kết hôn anh sẽ không đến đâu.”

Nam Bắc gần như tuyệt vọng, cô ngẩng mặt hỏi: “Tôi sắp kết hôn với người ta rồi, anh không có lời nào muốn nói sao? Sao anh không hỏi tôi xem có hiểu rõ Phùng Trường Canh hay không, có yêu Phùng Trường Canh hay không? Hạng người như anh quả là giả tạo nhất, tôi biết ngay mà, anh chưa bao giờ thực sự quan tâm đến tôi cả. Nếu anh quan tâm đến tôi thì đã không để tôi đi đến bước đường này. Tôi thực sự không hiểu anh suốt ngày đóng vai cao thượng thì có ý nghĩa gì, lặn lội một chuyến tới đây là để thỏa mãn cái tâm lý muốn làm người cao thượng của anh đấy à?”

Cô vẫn cảm thấy quá đỗi bất công. Anh kết hôn, linh hồn cô chết theo. Còn anh bây giờ thì sao? Anh đút túi hai trăm đô la Mỹ cô đưa, lại còn lãi nữa, cứ thế mà đi về, đúng là một món hời nhỉ.

Chương Vọng Sinh cụp mắt: “Anh là người ngoài, không tiện hỏi han những chuyện này của em. Nếu em sẵn lòng nói thì qnh nghe, còn nếu em không muốn thì anh cũng không thể cưỡng cầu em điều gì. Chỉ cần em sống tốt là anh mãn nguyện rồi.”

Nam Bắc gật đầu lia lịa: “Đó là lẽ đương nhiên, tôi chắc chắn sẽ sống tốt. Tôi ở Mỹ phát tài lắm, không giống anh cả đời chỉ quanh quẩn với mấy mẫu đất khô cằn, hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà đến một mụ vợ cũng chẳng cưới nổi. Anh chắc chắn không biết người tôi sắp lấy tốt đến nhường nào đâu. Đám cưới tôi sẽ không mời anh, nhưng anh nên nhìn xem Phùng Trường Canh bây giờ trông thế nào. Một tuần sau anh đến nhà tôi đi, địa chỉ nhà tôi anh biết rồi chứ?”

Cô hất hàm nhìn anh: “Anh nhất định phải đến, tôi đợi anh.”

Chương Vọng Sinh cảm thấy cô gần như sắp sụp đổ, tinh thần đang ở trạng thái hưng phấn cực độ, không biết điều gì đang chống đỡ cho cô. Anh xót xa vô cùng, nhưng từ nay về sau anh cũng chẳng còn tư cách để xót xa cho cô nữa rồi. Tại sao con người ta lại phải lớn lên chứ? Nếu không lớn lên, anh sẽ cùng cô mãi mãi ở lại Nguyệt Hòe Thụ, anh mãi mãi là chàng thiếu niên mười mấy tuổi, còn cô mãi mãi là một đứa trẻ, anh cõng cô, ôm cô, nương tựa vào nhau mà sống, không ai có thể chen vào giữa hai người. Anh là của cô, cô cũng là của anh, mãi mãi là như thế.

Hồi nhỏ cô cứ bám lấy anh bắt kể truyện chí quái. Trong truyền thuyết có một loài nữ thụ, lúc bình minh nó sinh ra một đứa bé, đứa bé này đợi khi mặt trời mọc là biết đi, đến trưa thì thành người trưởng thành, đến hoàng hôn thì già đi và chết khi mặt trời lặn. Ngày hôm sau lại lặp lại chu kỳ đó, thật khiến người ta ngưỡng mộ, ngày ngày đều có được tuổi thanh xuân. Anh chẳng biết sao lại nghĩ đến câu chuyện này, rồi lại nhớ đến cuốn Chiến tranh và Hòa bình năm xưa hai người cùng đọc. Hồi đó, cuốn sách trong tay Lưu Phương Phương là bản thiếu, không có quyển thứ tư, không có đoạn kết. Nhiều năm sau, anh đã đọc được đoạn kết của cuốn sách, Natasha không còn yêu Andrei nữa, cô bỏ trốn cùng một kẻ ăn chơi trác táng, và cuối cùng kết hôn với Pierre, người bạn thanh mai trúc mã của mình.

Nam Bắc đã trưởng thành giống như Natasha, cô không còn là một thiếu nữ nữa, cô cũng giống như Natasha, chọn lấy một Pierre phù hợp với cô, yêu cô và là người mà cô tin tưởng. Trong cuộc đời cô, anh chỉ là một cảnh đẹp lướt qua, mà cảnh đẹp này lại hoang tàn, nghèo xơ xác, không thể nuôi dưỡng được cô.

Lòng Chương Vọng Sinh thắt lại như bị ai dày xéo, anh nói mình nhất định sẽ đến, rồi xách chiếc túi cũ có in chữ Ủy ban Nông học bước ra khỏi nhà khách.

Chiếc túi này là quà tặng năm đi Bắc Kinh, anh đã dùng nó suốt bao nhiêu năm nay.

Anh vừa đi xuống dưới lầu, Nam Bắc vẫn chưa hả giận, cảm thấy mình nói còn thiếu điều gì đó, liền lập tức lao ra cửa sổ, nhoài người ra ngoài hét lớn: “Có phải ngày nào đó chồng tôi chết đi, tôi bụng mang dạ chửa, anh lại muốn ra vẻ vĩ đại đến nuôi con cho người ta không? Thế thì anh nên sang Mỹ đi, bên đó nhiều bà mẹ đơn thân lắm, nước Mỹ là nơi thỏa mãn nhất với cái sở thích nuôi con hộ người khác của hạng người như anh đấy!”

Chương Vọng Sinh ngẩng đầu lên, cô đã đóng sập cửa sổ lại rầm một cái, suýt chút nữa làm vỡ cả kính.

Nam Bắc ngồi một mình trong nhà khách rất lâu. Cô chậm chạp bước ra ngoài, đường phố xám xịt khiến người ta nản lòng. Mặt trời tròn vành vạnh lặn xuống sau những cành cây khô khốc, nó mang một sắc cam đỏ lạnh lẽo, trông cứ như bị bụi bặm mùa đông làm cho bẩn thỉu.

Cô gặp Phùng Trường Canh. Cậu ta ăn vận rất chỉn chu, từ khi sang Mỹ cậu ta lúc nào cũng chú trọng vẻ ngoài, áo sơ mi phải là ủi, quần dài cũng phải là ủi, mỗi tối cởi ra nhất định phải dùng cằm kẹp chặt gấu quần, gấp theo ly quần rồi mới treo lên. Ai có thể ngờ rằng trước kia cậu ta từng mặc bộ đồ đầy mảnh vá, mùa đông lạnh giá thì nước mũi chảy ròng ròng cơ chứ?

Hai người cùng đi ăn cơm, Phùng Trường Canh nói vài lời an ủi, cô không có tinh thần nên chỉ ậm ừ qua loa vài câu.

Phùng Trường Canh hỏi: “Có phải  ậu định ở lại đây một thời gian không? Để ở bên bác gái?”

Nam Bắc nhìn những chiếc lá khô xoay tròn đập vào cửa sổ phía ngoài, vẻ mặt đầy mịt mờ: “Tôi cũng không biết nữa, thấy hơi mệt.”

Phùng Trường Canh đưa tay qua, thấy cô không phản đối, cậu ta nhẹ nhàng đặt tay lên tay Nam Bắc: “Để tôi ở bên cậu nhé? Đợi khi nào xong việc thì chúng ta cùng quay về Mỹ.”

Cậu ta có vẻ chắc chắn rằng cô nhất định sẽ quay về.

Nam Bắc nói: “Không làm lỡ việc của cậu chứ?”

Phùng Trường Canh đáp: “Không sao, tôi đã xin nghỉ phép rồi.”

Nam Bắc nói: “Thời gian là vàng là bạc, thế này coi như làm lỡ của cậu không ít tiền bạc rồi.”

Phùng Trường Canh cảm thấy lời cô nói có ẩn ý: “Nam Bắc, chúng ta cũng quen nhau bao nhiêu năm rồi, cậu là người thông minh nhất, tôi hy vọng cậu có thể cho tôi một cơ hội. Con người cậu lúc nào trông cũng như chẳng bận tâm điều gì, nhưng đã là con người thì ai cũng có lúc yếu lòng, có lúc cần đến người khác.”

Nam Bắc gật đầu: “Cậu nói đúng. Có phải cậu vẫn luôn yêu tôi không?”

Phùng Trường Canh bị sự thẳng thắn của cô làm cho sững sờ, nhưng rồi cũng thừa nhận: “Phải, từ nhỏ tôi đã thấy cậu rất đặc biệt, không giống những người khác. Nhưng chúng ta lúc nào trông cũng có vẻ không hợp nhau cho lắm, tôi cũng chẳng biết tại sao nữa.”

Nam Bắc dường như chẳng hề quan tâm cậu ta nói gì, cô hỏi tiếp: “Cậu yêu tôi bao nhiêu? Lấy cái gì để yêu tôi?”

Phùng Trường Canh khá bình thản: “Yêu không phải là lời nói suông, tôi cũng không giỏi nói những lời như thế. Tôi nghĩ rằng hai chúng ta cùng nhau phấn đấu ở Mỹ thì cuộc sống chắc chắn sẽ không thua kém ai, tôi sẽ đối tốt với cậu.”

Nam Bắc dường như khẽ cười một cái, nụ cười thật nhạt nhòa: “Bây giờ cậu sống không tốt bằng tôi. Tuy nhiên, chớ khinh thiếu niên nghèo, biết đâu sau này cậu lại phất lên thì sao.”

Phùng Trường Canh nói: “Tôi không thông minh bằng cậu, nhưng tôi chắc chắn có đầu óc hơn hàng tá người.”

Nam Bắc lắc đầu: “Cậu chỉ là một người bình thường thôi. Tôi biết nói thế này cậu sẽ giận, nhưng sự thật là như vậy.”

Trong lòng Phùng Trường Canh tất nhiên là không phục, cậu ta cố giữ phong thái: “Trên thế giới này vốn dĩ người bình thường chiếm đa số, tôi cũng đâu có bảo mình không bình thường.”

Nam Bắc vốn nghĩ rằng, dựa vào một chút tình yêu ít ỏi đó có lẽ cũng có thể sống tiếp được. Dù sao Phùng Trường Canh cũng có ý với cô, từ thời thiếu nữ cô đã nhạy bén nhận ra điều đó, cậu ta lúc nào cũng muốn thu hút sự chú ý của cô nhưng toàn nói năng không đâu vào đâu. Tìm được một người đã thấy dáng vẻ của bạn từ rất lâu về trước, lại còn rất thích bạn, thật chẳng dễ dàng gì. 

Cô thực sự đã từng nghĩ đến việc thử một lần với Phùng Trường Canh. Mấy thứ tình với nghĩa, yêu với đương gì đó, có lẽ khi thực sự về sống chung rồi cũng sẽ nhanh chóng bị mài mòn hết thôi. Tôi chán anh, anh ngán tôi, thế thì đã làm sao? Giường cũng đã leo lên rồi, con cũng đã sinh rồi, tìm ai sống thì cũng vẫn là cái quy trình đó thôi, sống tạm bợ đi. Trăm năm sau, anh chết, tôi cũng chết, người ta khua chiêng gõ trống tiễn đưa các người, chưa đầy một tiếng đồng hồ sau là họ đã ngồi vào mâm cỗ ăn uống linh đình, đời người ai chẳng sống qua như thế? Đàn ông ở Nguyệt Hòe Thụ đánh vợ, vợ đánh con, chẳng phải vẫn sống đến lúc con cái lớn lên rồi lại sinh con đẻ cái đó sao? Ở thành phố, thành phố thì đã làm sao? Đàn ông đàn bà cũng vẫn chỉ có bấy nhiêu tâm tư đó thôi, có kẻ cãi vã, có người ngoại tình. Ở Mỹ lại càng khỏi phải nói, hợp rồi tan, yêu đương chẳng biết bao nhiêu bận, kết hôn được thì cũng ly hôn được, sau đó lại tái hôn, cứ vui vẻ là được. Chị dâu bỏ anh hai vẫn cứ sống tiếp đó thôi. Từ nhỏ cô đã hiểu rõ điều này, hà tất gì phải khư khư cố chấp như vậy?

Nhưng mà kiểu tóc của Phùng Trường Canh sao trông lạ lùng thế nhỉ?

Nam Bắc nhìn cậu ta, càng nhìn càng thấy lạ, thấy chướng mắt. Cái giọng điệu, tư thế nói chuyện của cậu ta đều trở nên kỳ quặc, chướng mắt vô cùng.

Đặc biệt là khi cậu ta đang nói những lời trái lòng, cái vẻ tự đắc cho rằng mình khác biệt từ tận xương tủy với đám đông kia bị cô nhìn thấu trong nháy mắt. Cô nhìn chằm chằm vào lớp keo xịt tóc trên đầu cậu ta: “chậc”, cô không nhịn được mà cười rộ lên, cười ha hả, vô cùng bất lịch sự: “Tóc cậu bị bò l**m đấy à?”

Phùng Trường Canh cảm thấy cô quá phô trương. Tính cô vẫn vậy, cứ ngoác miệng ra mà cười nhạo người khác, hồi nhỏ tính nết thế nào thì giờ vẫn như vậy, nhưng vì cô quá đỗi xinh đẹp nên dù cô có cười thế nào người ta cũng không nỡ trách mắng. Thế nhưng cậu ta thấy hơi khó chịu và ngượng ngùng: “Có gì mà cười chứ?”

Phải rồi, có gì mà cười, nhưng mà cứ muốn cười đấy. Cười xong, Nam Bắc lại tiếp tục câu chuyện dang dở: “Cái bình thường mà tôi nói là chỉ con người cậu chẳng cao thượng cũng chẳng đê tiện, cậu có những điểm yếu mà ai cũng có, chẳng có gì đặc biệt cả. Loại người này trên đời nhiều lắm, cậu đừng giận, tôi cũng đang tự nói chính mình đấy thôi. Chẳng hạn như cậu nghĩ rằng cậu yêu tôi, nhưng cậu vẫn cứ yêu đương với người khác. Bây giờ tôi đang lúc không được như ý, cậu thấy đây chắc chắn là một cơ hội tốt. Đương nhiên, có lẽ còn một điểm nữa mà cậu không muốn thừa nhận, đó là hiện giờ tôi giỏi hơn cậu, con người ai chẳng ngưỡng mộ kẻ mạnh. Tôi có thể giúp cậu ở Mỹ, cậu cũng muốn làm nhân viên giao dịch, tôi biết mà. Có một chút tình cảm, có một chút lợi ích thực tế, mọi thứ tạp nham cộng lại khiến cậu cảm thấy nếu có thể kết hôn với tôi thì cũng khá ổn. Cậu chẳng vĩ đại đến mức nếu tôi nghèo rớt mồng tơi hoặc mù chữ mà vẫn yêu tôi chết đi sống lại, cũng chẳng phải chỉ vì tôi biết kiếm tiền biết dắt mối cho cậu mà cậu cưới tôi, nhưng tiền bạc đối với cậu cực kỳ quan trọng, đó là minh chứng tốt nhất trên đời để hầu hết mọi người chứng minh mình khác biệt và thượng đẳng hơn người khác.”

Chiếc cốc nước Phùng Trường Canh vừa bưng lên không tài nào uống nổi nữa. Đã nói toạc móng heo ra hết thế này thì còn ý nghĩa gì chứ? Cậu ta cảm thấy Nam Bắc chỉ muốn làm cậu ta mất mặt, chuyện này cô hoàn toàn làm được.

“Cậu mới là người không bình thường đấy, nói ra được những lời như vậy thì cậu không bình thường chút nào rồi.”

Nam Bắc nói: “Tôi là người phàm mà thôi, đừng tâng bốc tôi. Tôi sống hơn hai mươi năm trời, từ nông thôn lên Bắc Kinh, rồi sang Mỹ, người thực sự phi phàm thì tôi mới chỉ gặp duy nhất một người.”

Phùng Trường Canh rốt cuộc cũng bật cười: “Cậu không phải đang nói đến anh ba Chương đấy chứ?” Cậu ta thực sự cảm thấy rất buồn cười, sao mà nực cười thế nhỉ? Cậu ta cũng muốn cười ha hả một trận, nhưng phải chú ý hoàn cảnh, chú ý hình tượng.

Nam Bắc nhìn Trường Canh cười, cô cũng cười: “Nếu chúng ta kết hôn, giả sử cậu chết đi, tôi đang mang thai con của cậu, anh ba chắc chắn sẽ thay cậu nuôi vợ con cậu đấy. Ngược lại, cậu có làm được không?”

Phùng Trường Canh không cười nữa, chuyện này sao mà cười cho nổi? Cậu ta không thể làm loại thánh nhân đó, cậu ta không có cái bệnh đi nuôi vợ con cho kẻ khác.

Chuyện giữa Chương Vọng Sinh và Hình Mộng Ngư, khi về Nguyệt Hòe Thụ cậu ta đã nghe xã viên bàn tán từ lâu. Cậu ta thấy chuyện đó thật hoang đường, Chương Vọng Sinh cứ như đầu óc không bình thường vậy. Cậu ta là người bình thường, không so bì được.

Cậu ta không đời nào chịu thừa nhận rằng chỉ vì điểm này mà mình không bằng Chương Vọng Sinh, rồi trở thành hạng người bình thường.

Nói cho cùng, Nam Bắc cũng không nói là đồng ý với cậu ta điều gì, nhưng cũng không từ chối, cứ mập mờ như vậy. Cô nói mình còn phải xử lý một số chuyện của cha, bảo cậu ta chủ nhật hãy đến nhà chơi.

Mùa đông phương bắc lúc nào cũng lạnh đến đáng sợ. Chiều muộn ngày cuối năm, những bông tuyết tinh khôi bắt đầu rơi, tuyết bị gió thổi bay xiêu vẹo, nghiêng ngả, những hạt tuyết trắng xóa cuộn tròn bay khắp tứ phía. Trên phố chỉ có ánh đèn đường, chẳng thấy bóng người qua lại.

Chương Vọng Sinh đến vào buổi chiều. Lúc đó, trong nhà Nam Bắc đã ngồi chật kín người: vợ chồng anh cả, vợ chồng chị hai, Phùng Trường Canh, và cả mẹ cô là bà Trần Sính Đình.

Nhà cô bài trí rất sạch sẽ, cổ kính, nhìn qua là biết gia đình có học thức. Mọi người đều ngồi trên ghế sofa, còn Phùng Trường Canh thì đứng bên cạnh cây đàn piano. Chương Vọng Sinh là người đến muộn nhất, tuyết bám đầy mũ, anh đứng ở ngoài phủi sạch tuyết hồi lâu mới bước vào nhà.

Trong nhà ấm áp vô cùng. Nam Bắc chỉ mặc một chiếc áo len cao cổ màu đen, bên dưới là chân váy dạ kẻ ca rô. Cô dường như chẳng hề cảm thấy cái lạnh, đã lo liệu xong xuôi hậu sự cho Lê Quân Hồng, không còn đường quay lại nữa, nên đương nhiên là lại cãi vã. Họ đinh ninh cô đã nuốt riêng gia sản.

Ở đây Chương Vọng Sinh và Phùng Trường Canh đều là người ngoài, không có tư cách lên tiếng.

Nam Bắc vỗ vỗ tay mẹ, ý bảo bà đừng giận.

“Tôi không lấy một xu nào cả, các người chắc chắn không tin, nhưng chuyện của cha hôm nay tôi chỉ giải quyết đến đây thôi. Các người có quậy phá cũng vô dụng. Ngày cúng thất đầu của cha, các người đã mắng tôi, đánh tôi rồi, vẫn còn chưa thấy đủ sao?”

Chị dâu cô tức giận gào lên: “Mẹ, mẹ nhìn nó xem, nhìn nó kìa sắp trèo lên đầu lên cổ người ta rồi. Nếu nó không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho mọi người thì đừng hòng quay về Mỹ!”

Nam Bắc cảm thấy chị dâu mình trông thật xấu xí, sao mà chị ta lại xấu đến thế nhỉ? Lông mày nhạt thếch, đầu mũi to tướng, hễ nói chuyện là hai lỗ mũi cứ phập phồng như mũi heo. Nam Bắc đột nhiên cười rộ lên: “Chị gào thét cái gì với tôi chứ?” Cô nhìn những người thân của mình: “Các người lẽ ra nên nịnh bợ tôi mới đúng chứ, nịnh bợ tôi, tôi chỉ cần hở kẽ tay ra một chút là đủ cho các người ăn uống không xuể rồi. Các người thật là ngu xuẩn, chẳng có chút đầu óc nào cả.”

Lê Dữ Tĩnh lạnh lùng nói: “Ai thèm mấy đồng tiền hôi hám của mày chứ? Tiền hôi hám của chủ nghĩa tư bản chẳng ai thèm đâu.”

Nam Bắc cười ha hả: “Thế sao? Tiền hôi hám à?” Cô mở chiếc vali trên bàn trà ra, rút ra một xấp đô la Mỹ, hít một hơi thật sâu: “Toàn tiền mới thôi đấy, chỉ có mùi mực in thôi mà, hôi ở đâu? Hôi chỗ nào?”

Chẳng ai nghĩ trong cái vali đó lại là đô la Mỹ, lúc vào phòng đã nhìn thấy rồi nhưng không biết là cái gì.

Ánh mắt của mọi người đều bị chiếc vali thu hút, chỉ duy nhất có Chương Vọng Sinh, từ lúc anh ngồi xuống đến giờ, mắt anh chỉ dán chặt vào gương mặt Nam Bắc, anh nhìn cô đầy nhập tâm.

Nam Bắc nói: “Cả đời các người cũng chẳng kiếm nổi số tiền tôi kiếm được trong một năm ở Mỹ đâu. Bây giờ tôi cho các người cơ hội, ai nịnh bợ tôi, tôi sẽ tặng xấp tiền này cho người đó.” Cô nói xong, căn phòng liền im phăng phắc. Chị dâu cô đột nhiên lại gào lên: “Mày bớt nhìn người khác bằng nửa con mắt đi!”

Nam Bắc cười: “Một xấp không đủ phải không? Để tôi đoán xem, bao nhiêu tiền thì đủ nhé. Hai xấp, ba xấp? Mười nghìn đô la? Mười nghìn đô la, chị dâu có lấy không? Chị xin lỗi tôi một câu, nói: ‘cô tổ tông ơi, tôi sai rồi’, mười nghìn đô la này sẽ là của chị.”

Chị dâu không nói gì nữa, ánh mắt đảo liên hồi, hết nhìn Lê Dữ Tường, lại nhìn Lê Dữ Tĩnh. Mọi người đều im lặng.

Nam Bắc cười vang dội, cười đến mức nước mắt sắp trào ra, cười đến gập cả người: “Có phải tôi ra giá hơi cao ngay từ đầu không, lẽ ra nên báo từ năm nghìn, năm nghìn một chứ? Năm nghìn đô la, tám phần mười là có thể mua được một mạng người rồi đấy, các người có tin không…” Cô cười đến mức không chịu nổi, phải xoa bụng: “Nếu tôi đưa ra một trăm nghìn đô la, đừng nói là gọi tôi bằng cô tổ tông, gọi tôi bằng mẹ ruột, gọi bằng tổ tiên, bắt quỳ xuống l**m chân tôi chắc cũng làm được hết!” Ánh mắt cô dừng lại trên người vợ chồng chị hai: “Một trăm nghìn đô la đủ để mua cả nhà các người không?” Lại hỏi vợ chồng chị cả: “Đủ để mua cả nhà các người không? Một trăm nghìn đô la đủ mua cả hai nhà các người đấy! Già trẻ gái trai cộng lại, xếp thành hàng ở đây làm mặt cười với tôi có đủ không? Có đủ không hả? Làm chút mặt cười đi, số tiền này sẽ là của các người hết, có lấy không?! Tôi lại là em gái tốt của các người rồi, cô em gái tốt từ Mỹ trở về! Lê Dữ Tĩnh, chị còn dám nói tiền là hôi hám không? Hôi không?”

Tiếng cười của cô quá phóng túng, cười như muốn làm nổ tung cả mái nhà, cô cứ cười mãi, cười mãi, thực sự đã cười ra nước mắt, trong mắt toàn là ánh lệ. Mọi người trong phòng đều nhìn cô cười, không một ai lên tiếng.

“Mẹ, mẹ nhìn Dữ Thời kìa, dù sao cũng là người một nhà, còn có người ngoài ở đây nữa, để người ta nhìn thấy lại cười cho, có chuyện gì thì cả nhà mình nên ngồi xuống bàn bạc kỹ lưỡng.” Chị dâu nói với Trần Sính Đình. Trong mắt Trần Sính Đình cũng đã ngấn lệ, bà nhìn về phía Nam Bắc.

Nam Bắc hất cằm: “Người nhà của các người là đô la Mỹ.” Cô đột nhiên ngừng cười, bước tới trước mặt Phùng Trường Canh mượn chiếc bật lửa, cầm xấp đô la Mỹ đó lên châm lửa đốt. Cả căn phòng đồng thanh kêu lên kinh hãi.

Phùng Trường Canh cũng giữ lấy tay cô: “Cậu làm cái gì thế?”

Bọn họ đều cuống quýt ngăn cản cô, mồm năm miệng mười bảo có gì thì từ từ nói. Nam Bắc lại cười rộ lên: “Nói là các người sai rồi đi?”

Thế là họ liên tục xin lỗi, muốn cô ngồi xuống bàn bạc, bàn thế nào cũng được. Họ gọi cô là em út, vô cùng ân cần, vô cùng vội vã. Cùng lúc đó, họ nghĩ tới việc cô ở Mỹ không biết đã kiếm được bao nhiêu tiền, sau này còn kiếm thêm được nữa, không thể nào đong đếm được.

Xấp đô la đó cuối cùng cũng bị đốt cháy loang lổ trong tay cô. Họ xót xa vô cùng, nhao nhao hỏi nhau không biết mang ra ngân hàng có đổi được không.

Nam Bắc lại từ từ ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào Phùng Trường Canh: “Một trăm nghìn đô la có thể mua được tình thân, bây giờ tôi muốn xem xem bao nhiêu đô la thì mua được tình yêu. Phùng Trường Canh, cậu yêu tôi có phải không?”

Trước mặt bao nhiêu người, chuyện này thật khó xử, Phùng Trường Canh cảm thấy bồn chồn không yên, cậu ta chỉ biết gật đầu.

“Được, nếu cậu thực sự yêu tôi…” Cô đột ngột đứng phắt dậy, bước tới bên cửa sổ: “Cậu nhảy từ đây xuống đi. Nhảy xuống thì tôi sẽ tin là cậu yêu tôi. Cậu không chỉ cưới được tôi mà tôi còn lấy một trăm nghìn đô la làm của hồi môn, tất cả đều thuộc về cậu.”

Phùng Trường Canh sửng sốt nhìn cô. Đôi mắt Nam Bắc rực cháy như lửa, ngọn lửa ấy chưa bao giờ chịu tắt mà cứ thế bùng cháy.

“Dù chỉ vì một trăm vạn đô la, cậu cũng nên nhảy xuống mới phải, Phùng Trường Canh ạ. Tầng ba không chết được người đâu, cậu nhìn kìa, dưới đất còn đang có tuyết rơi nữa, tuyết dày thế kia sẽ đỡ được cậu, cũng đỡ được một trăm nghìn đô la đó đấy.”

Nam Bắc nói xong lại cười ha hả. Mí mắt Phùng Trường Canh giật liên hồi, cô điên rồi, cô đúng là một kẻ điên. Nhưng kẻ điên này có một trăm nghìn đô la, cậu ta biết cô nói được làm được. Một trăm nghìn đô la, tầng ba, chuyện này thực sự quá hấp dẫn. Nếu không phải cô yêu cầu đó là tình yêu thì đám người nhà này chắc cũng mở cửa sổ mà nhảy xuống rồi.

Phùng Trường Canh đứng đó hồi lâu, căn phòng lại chìm vào yên lặng, ai nấy đều đợi cậu ta. Trên trán cậu ta bắt đầu lấm tấm mồ hôi, dẫu đang là mùa đông.

Bên ngoài, màn đêm đang buông xuống đậm đặc, những bông tuyết vẫn bay lả tả.

Cậu ta như hóa đá, nửa ngày trời không nhúc nhích. Nam Bắc một lần nữa cười lớn đầy phóng túng: “Không động lòng sao? Phùng Trường Canh, cậu động lòng rồi chứ gì, nhưng lại không đủ can đảm. Cậu đi đi, đi cùng bọn họ đi!”

Cô mạnh tay đẩy cửa sổ ra, tuyết theo gió ùa vào mãnh liệt, luồng khí lạnh buốt khiến ai nấy đều phải rùng mình, nghẹt thở. Nam Bắc lấy hết số đô la trong vali ra, không chút do dự tung hết ra ngoài cửa sổ giải phóng chúng. Tiền lập tức nương theo gió, nương theo tuyết, bay múa tung trời về khắp bốn phương tám hướng.

Trong phòng vang lên những tiếng kêu kinh ngạc, mọi người đều nháo nhào chạy ra ngoài nhanh như cắt. Nam Bắc quay đầu nhìn Phùng Trường Canh, đôi mắt cô vằn tia máu, đỏ rực như hoa đỗ quyên: “Cậu cũng đi đi, cậu muốn đi mà, nhiều đô la thế kia, đi đuổi theo đi!”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt Phùng Trường Canh, cậu ta nhìn cô trân trân một lúc: “Cậu điên rồi, đúng là điên thật rồi!” Cậu ta vội vàng quơ lấy áo khoác, chạy xuống lầu. Chạy xuống đến dưới lầu cậu ta vẫn không quên ngẩng lên hét: “Tôi sẽ nhặt tiền về cho cậu!”

Nam Bắc nhìn họ giống như những con chó hoang đang đuổi theo những tờ đô la, cô cười không dứt, thấy thật thú vị, quá đỗi thú vị. Cô chưa bao giờ được xem một vở kịch đặc sắc đến thế, chưa bao giờ được thao túng linh hồn con người như thế này.

Cô giống như đang trêu mèo chọc chó, đuổi tất cả mọi người, đuổi cả thế giới ra ngoài hết. Những thứ của Trung Quốc, của Mỹ, mới, cũ, tốt, xấu, tất cả đều tan biến theo gió tuyết.

Cô hét lên với Phùng Trường Canh: “Tặng cậu hết đấy, mang chúng về Mỹ đi, tiếp tục thực hiện giấc mơ Mỹ của cậu đi!” Cô thậm chí còn nói với cậu ta một câu: “Chúc cậu thuận lợi!”

Gió tuyết mịt mù tạt vào mặt, vào người. Nam Bắc nhìn vào màn đêm mênh mông, rộng lớn vô hạn, tự do vô hạn. Bộ quần áo đen của cô tương phản với màu trắng của tuyết, mái tóc bị gió thổi tung bay loạn xạ. Cô đột nhiên cảm thấy đất trời trở nên bao la, cô muốn bước vào cái thế giới bao la ấy, để tìm thấy sự tự do vĩnh cửu, hạnh phúc vĩnh cửu.

Cơ thể cô không tự chủ được mà nghiêng ra phía ngoài. Ngay khi cô chưa kịp ý thức được mình muốn nhảy xuống, Chương Vọng Sinh đã nhận ra, anh lao tới, ôm ngang lưng giữ Nam Bắc lại.

Cô vùng vẫy một chút, Chương Vọng Sinh ôm chặt lấy cô. Trần Sính Đình vội vàng chạy tới đóng cửa sổ lại, nước mắt lã chã rơi.

Nam Bắc dường như lúc này mới nhìn rõ là anh, cô nhẹ nhàng chạm vào mặt anh: “Anh ba, em điên rồi sao? Em là kẻ điên phải không anh?” Cô nói xong, đầu tiên là cười lớn, ngay sau đó là khóc nức nở. 

Chương Vọng Sinh ôm cô vào lòng, anh không ngừng vuốt tóc cô: “Không sao đâu, có anh ba ở đây, có anh ba ở đây rồi.” Anh giống như đang ôm lấy người con gái của anh, em gái của anh, người phụ nữ của anh.