Đêm ấy coi như bỏ, không ngủ nghê gì được nữa. Sao chẳng ngủ, gió lạnh chẳng ngủ, Nam Bắc bị những ý kiến hừng hực như lửa đốt thiêu cháy, cô bé cũng chẳng tài nào chợp mắt nổi. Cô nhảy xuống giường, xỏ đại đôi dép, lục lọi cặp sách của mình.
Chương Vọng Sinh nói một câu: “Màn thầu ở trên xửng hấp đấy, đói thì dậy mà ăn.”
Nam Bắc coi như không nghe thấy. Cô bé không phải hạng người chỉ cần ăn một cái màn thầu hay chút tương đậu là có thể nguôi giận. Nhưng Chương Vọng Sinh không hiểu, anh chỉ biết đi làm chuyện ph*ng đ*ng với góa phụ, Nam Bắc hằn học nghĩ. Cô bé bây giờ đã khác xưa rồi, những trò bắt ve, ăn trứng chim sống, hay thi xem ai tiểu xa hơn… cô đều chẳng còn thiết tha nữa. Duy chỉ có một điều không đổi, đó là tình yêu và lòng thù hận trong cô vẫn đến một cách mãnh liệt và nồng đậm như thế.
Chương Vọng Sinh thấy cô bé lấy giấy bút, chạy thoăn thoắt về lại gian phòng phía đông. Anh nhìn theo hướng đó, ngẩn người ra một lúc rồi lại cúi đầu đọc sách tiếp.
Anh hoàn toàn không hay biết trong thế giới của một thiếu nữ đang nảy sinh những mầm mống gì.
“Em muốn cái đèn này.” Nam Bắc lại chạy ra nói. Chương Vọng Sinh mỉm cười nhìn cô bé: “Em muốn làm gì? Thắp thêm một cái đèn nữa lãng phí lắm, lại đây ngồi cùng anh này.”
Nam Bắc nói: “Không phải anh có nhiều mỡ lửng lắm sao? Lấy mỡ lửng mà thắp đèn ấy, đưa cái đèn này cho em.”
Chương Vọng Sinh nghe giọng điệu mỉa mai của cô bé, không muốn cãi nhau, bèn nói: “Mang tới phòng phía đông đi.”
Nam Bắc không chút do dự bưng đèn đi luôn. Trên chiếc bàn bát tiên chìm vào bóng tối, Chương Vọng Sinh ngồi trong bóng đêm cũng chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì. Một lát sau, dường như sực nhớ ra việc gì đó, anh ra khỏi gian nhà chính, đi đến bên cửa sổ gian phòng phía đông nói: “Anh sang nhà chú Sáu có chút việc, em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi.”
Chắc chắn là lén lút chạy đi hẹn hò với chị Tuyết Liên rồi, nhất định là vậy! Lòng Nam Bắc như bị gió bấc thổi xuyên thấu. Một mình cô bé ngồi thẫn thờ, nghe tiếng bước chân xa dần, tiếng cài cổng từ bên ngoài vang lên từng hồi đáng sợ. Cô bé có chút hoảng loạn, cảm giác như bị bỏ rơi. Khi anh hai mất, cô bé chỉ thấy đau lòng, khi chị dâu rời đi, cô bé cũng thấy hụt hẫng, nhưng tất cả đều không bằng khoảnh khắc này. Trong nhà im ắng đến đáng sợ, cái sự tĩnh lặng khiến người ta nghẹt thở. Nam Bắc xách đèn bão ra sân nhìn con nhạn bị thương. Cánh nhạn đã được cắt bớt lông để tiện bôi thuốc và dưỡng thương, nó lặng lẽ nằm đó như thể chẳng có chút phiền muộn nào.
Nam Bắc quay lại phòng, đứng lặng một hồi. Đột nhiên cô bé cởi hết quần áo ra, l*t s*ch sành sanh. Người cô bé run bần bật vì lạnh, da gà nổi lên đầy mình. Cô bé giơ cao đèn bão, ngắm nghía b** ng*c non nớt, hai cánh tay và đôi chân gầy guộc của mình. Cô bé vẫn còn cách chuyện trở thành một người phụ nữ hãy còn xa lắm. Cứ nghĩ đến dáng vẻ của chị Tuyết Liên, cô bé lại ghen tị đến phát điên. Một ngày, không, một giây cô bé cũng không đợi nổi, cô muốn lập tức lớn phổng lên thành một người phụ nữ.
Trong phòng chỉ còn lại mình cô bé, Nam Bắc mặc lại từng món đồ, tay hơi run. Cô bé dùng cây bút máy anh hai để lại, bắt đầu viết thư tố cáo. Bức thư được viết cực kỳ chi tiết, nào là ôm nhau, nào là hôn hít… Cô bé tưởng tượng được chuyện ph*ng đ*ng đến mức nào thì viết đến mức ấy, cứ như thể chính mắt mình nhìn thấy, sống động như thật.
Vì tâm trạng kích động, chữ viết cực to và dùng lực mạnh đến nỗi suýt rạch rách cả giấy. Sau khi viết xong một mạch, Nam Bắc lại cẩn thận đọc lại một lần xem có chữ nào viết sai không. Nếu có lỗi chính tả thì thật là có lỗi với một bức thư tố cáo như thế này.
Kiểm tra xong, Nam Bắc cẩn thận cất thư đi. Nhưng Chương Vọng Sinh vẫn chưa về, điều này càng khiến cô bé phẫn nộ hơn. Anh thậm chí còn không muốn về nhà nữa rồi, anh sẽ đi đâu chứ? Đống rơm? Sườn núi? Tóm lại là chỗ nào không có người thì tới chỗ đó. Nam Bắc bị sự tưởng tượng hành hạ đến kiệt sức, cô bé đau đớn quá, nằm trên giường lăn qua lộn lại, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chỉ biết khi sáng ra, trong nồi đã có cơm nóng, màn thầu nóng, Chương Vọng Sinh cũng đã giặt xong quần áo, phơi đầy cả một dây. Cô bé nấp sau cửa sổ nhìn ra ngoài mấy cái, Chương Vọng Sinh vừa hay quay đầu lại nhìn, cười hỏi: “Đói rồi phải không?”
Cộp một tiếng, Nam Bắc đóng sập cửa sổ lại. Anh trông có vẻ vui lắm!
Rốt cuộc là vui chuyện gì chứ? Là niềm vui mà người phụ nữ đó cho anh chứ không phải cô bé. Anh sẽ sớm vì niềm vui này mà quên mất sự tồn tại của cô. Phùng Trường Canh nói đúng, cô bé vốn dĩ không mang họ Chương. Phùng Trường Canh cũng đáng ghét, ai cũng đáng ghét cả! Sáng sớm ra Nam Bắc đã muốn khóc. Cô bé chẳng biết mình họ gì tên gì, dù có chết cũng chỉ là hồn ma cô độc, ngày ngày vất vưởng trong đám cỏ dại giữa cánh đồng hoang, chẳng ai nhận mặt.
Đêm qua khi Chương Vọng Sinh quay về thì Nam Bắc đã ngủ say như chết. Hình như cô bé đã khóc, trên lông mi vẫn còn vương nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Chương Vọng Sinh nhìn cô bé hồi lâu, nghĩ thầm vì chuyện của chị Tuyết Liên mà khiến cô bé đau lòng thế này thật không đáng. Nhưng anh cũng không rõ tại sao cô bé lại nổi trận lôi đình như thế, nói lý lẽ cô cũng chẳng nghe, tính tình thì càng ngày càng xấu đi. Anh thậm chí còn ước ao giá mà cô bé cứ mãi dừng lại ở cái tuổi sáu, bảy như trước thì tốt biết mấy.
Anh ngồi bên mép giường, cúi người xuống thơm nhẹ lên má cô bé. Cô bé này mới là của anh, một cảm giác rất đỗi tự nhiên, cảm giác này khiến anh bình tâm, tâm hồn cũng được xoa dịu. Chương Vọng Sinh ngồi canh bên cô bé hồi lâu, dầu đèn hao gần cạn. Anh suy nghĩ cách để hòa giải với cô bé, bảo cô đừng nổi nóng vô cớ nữa, cứ như ngày xưa chẳng phải tốt hơn sao.
Nhưng rõ ràng Nam Bắc là một con lừa bướng bỉnh. Chương Vọng Sinh nhìn cánh cửa sổ đóng chặt đầy bất lực. Anh nói một câu: “Anh tới đội trước đây,” rồi đợi một lát, thấy không có động tĩnh gì bèn bước về phía cổng.
Các xã viên ngồi xổm bên bờ ruộng canh đài radio đợi dự báo thời tiết. Ai đó nói một câu: “Bà Lý mấy ngày nay chẳng ăn uống gì, cứ nằm bẹp trên giường.” Mọi người đối với chuyện này chỉ bàn ra tán vào vài câu rồi thôi, chẳng ai để tâm. Ai sống ai chết đều không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng nhất vẫn là mùa màng.
Buổi trưa, có người phát hiện ra báo chữ to dán ngoài sân bãi. Tiến lên nhìn thử nhưng không hiểu viết gì, bèn gọi người đến xem. Xem một hồi, cả làng nhanh chóng biết rõ có chuyện gì xảy ra.
Chuyện này quả là không vừa. Lý Đại Thành nhìn mà bật cười, thú vị đấy, mẹ nó, thật là thú vị quá đi mất.
Mã Lan vội vàng chạy đi tìm Chương Vọng Sinh. Anh đang tính toán số lượng hạt giống và tiền nong. Mã Lan thấy anh ngồi đó ngay ngắn, chuyện gì cũng chưa hay biết, sốt ruột giật lấy cây bút trong tay anh: “Chương Vọng Sinh, cậu đúng là ngồi vững được đấy! Cậu bị em gái mình tố cáo rồi kia kìa!”
Chương Vọng Sinh ngẩng mặt lên, vẫn chưa kịp phản ứng.
Sắc mặt Mã Lan rất khó coi: “Chuyện của cậu với Tuyết Liên giờ mọi người đều biết hết rồi, cậu mau ra xem đi!”
Ngoài sân bãi chật ních người. Chương Vọng Sinh vừa đến, ai nấy đều nhìn anh bằng ánh mắt đầy hứng thú, tiếng bàn tán nhỏ dần. Anh lách qua đám đông, vai chạm vai, khó khăn lắm mới vào được bên trong. Anh nhìn nội dung trên tờ báo chữ to, nhận ra nét chữ, nhưng không tài nào liên hệ nổi nó với Nam Bắc.
Chương Vọng Sinh đọc đi đọc lại tờ đại tự báo mấy lần, trong lòng vô cùng hoang mang. Là Nam Bắc sao? Thật sự là cô bé sao? Nhưng tại sao cô bé lại làm chuyện này chứ?
Mã Lan ở bên cạnh hỏi anh mấy câu, anh chẳng nghe lọt tai lời nào. Mã Lan tức giận xô anh mấy cái, bảo anh nói gì đi, nhưng Chương Vọng Sinh vẫn im lặng. Mọi người đều nhìn chằm chằm vào anh. Anh quay về văn phòng, ngồi xuống tiếp tục tính toán sổ sách.
Chuyện lan đi rất nhanh, Chương Vọng Sinh làm chuyện tằng tịu với góa phụ Tuyết Liên, hơn nữa chuyện này lại do chính người nhà của Chương Vọng Sinh đại nghĩa diệt thân tự tay tố cáo nên chắc chắn không thể là giả. Học sinh trường trung học công xã nghe tin, lập tức kéo đến tìm Nam Bắc, bảo cô bé đem một bản báo chữ to dán thêm ở trường nữa.
Nam Bắc được mấy cậu thiếu niên vây quanh, ai nấy đều khen ngợi cô bé, bảo cô không hổ danh là xuất thân bần nông, giác ngộ tư tưởng thật cao. Nam Bắc là dân lưu lạc đến, là kẻ ăn xin, nên ai cũng mặc định cô bé xuất thân bần nông, gốc gác cách mạng tốt. Thành tích này của cô bé cần phải được tuyên truyền, biểu dương và kêu gọi mọi người học tập.
Tiếng người ồn ào, lần đầu tiên Nam Bắc bị làn sóng âm thanh này lay động và cuốn đi. Cô bé trào lên một nỗi phấn khích kỳ lạ, cứ như thể mình thực sự đã trở thành anh hùng. Một nhóm người chạy đến trường học dán báo chữ to, học sinh reo hò cổ vũ. Tất cả mọi người đều đang ở trong một trạng thái cuồng nhiệt như phát điên. Kẻ tình nhân của ả lẳng lơ Tuyết Liên vốn luôn là mục tiêu của mọi người, bây giờ thì hay rồi, kẻ đó đã lộ diện, chính là kế toán Chương Vọng Sinh.
Phê đấu ả lẳng lơ, phê đấu kẻ vụng trộm bỗng chốc trở thành sự kiện được mong đợi nhất của cả công xã Nguyệt Hòe Thụ. Người ta quên đi nỗi đau và sự sợ hãi của những năm đói kém, lòng dạ trở nên hớn hở.
Buổi tối khi Chương Vọng Sinh vừa về đến nhà, ngay sau đó người của đội dân binh đã kéo tới. Thấy anh, họ nói một cách không chút khách sáo: “Chương Vọng Sinh, trên đội gọi cậu sang hỏi chuyện, nhanh chân lên.”
“Hỏi chuyện?” Anh trông như thể chẳng hay biết gì.
Người kia cười khẩy: “Chương Vọng Sinh, cậu còn vờ vịt cái gì nữa, mau đi thôi. Nếu không đi thì đừng trách chúng tôi không khách khí!”
Chương Vọng Sinh không nói thêm gì, lẳng lặng đi theo. Cán bộ công xã đều có mặt, còn có thêm vài người nữa. Anh nhìn lướt qua một lượt, ánh đèn mờ mờ nên nhìn không rõ lắm, mãi đến khi thấy Nam Bắc, ánh mắt của Chương Vọng Sinh mới dừng lại.
Anh nhìn cô bé bằng một ánh mắt rất hỗn độn và bàng hoàng. Nam Bắc mắt sáng quắc, chỉ tay vào anh: “Thưa bí thư Mã, những điều cháu nói đều là sự thật. Chính mắt cháu thấy anh ấy và Tuyết Liên ôm nhau hôn hít, chính là cái ngày mà chú Sáu tìm anh ấy lo hậu sự cho Ngô Hữu Cúc đấy. Đúng ngày đó, cháu vừa về nhà là thấy ngay!”
“Nam Bắc!” Tuyết Liên kêu lên. Cô cũng ở đó, hóa ra cô cũng ở đó. Chương Vọng Sinh nhìn Tuyết Liên, cô ấy tức đến mức mắt như muốn tóe lửa: “Mày… mày còn nhỏ tuổi nhưng sao lại xấu xa đến thế!” Cô nhào tới định đánh Nam Bắc. Lý Đại Thành giữ chặt lấy cánh tay cô: “Ấy ấy ấy, sao thế, định đánh nhân chứng à?” Anh ta hất mạnh một cái khiến Tuyết Liên ngã văng ra xa, Tuyết Liên khóc nấc lên, nước mũi chảy ròng ròng.
Bí thư Mã cau mày, rõ ràng là vô cùng thất vọng về Chương Vọng Sinh. Ông hỏi: “Chương Vọng Sinh, em gái cậu đã tận mắt nhìn thấy rồi, cậu nói sao đây?”
Chương Vọng Sinh như không nghe thấy, anh im lặng nhìn Nam Bắc, cứ như thể lần đầu tiên nhìn thấy một con người như vậy. Nam Bắc ngẩng cao đầu, ánh mắt quật cường, trong lòng dâng lên một kh*** c*m trả thù mãnh liệt. Cho anh dám không quan tâm đến em, cho anh dám đi làm chuyện ph*ng đ*ng với người ta, cô bé nghĩ thầm với vẻ hả hê.
“Chương Vọng Sinh, nói đi! Là cậu quyến rũ Tuyết Liên trước hay là Tuyết Liên quyến rũ cậu? Hai người tằng tịu với nhau từ bao giờ? Tổng cộng đã làm bao nhiêu lần rồi? Làm ở những đâu!” Lý Đại Thành đặt câu hỏi dồn dập như bắn pháo: “Bí thư Mã, đêm nay không thể để hai người này về được, phải nhốt bọn họ lại, bắt viết tường trình nhận tội!”
Bí thư Mã thấy lời đó có lý, bèn sai người canh giữ bọn họ, bắt buộc phải viết bản tường trình nhận tội.
Còn Nam Bắc, cô bé có thể về nhà trước.
Ánh trăng sáng quá, lạnh lẽo chiếu xuống xóm làng, chiếu xuống vùng đồng bằng hoang vu. Nam Bắc giẫm lên cái bóng của mình đi về nhà, cô bé cài then cửa, bỗng cảm thấy hơi sợ. Ngọn lửa ban ngày đã tắt, cô bé lại thấy hơi lạnh, chưa bao giờ cô ở một mình như thế này, hóa ra ban đêm lại dài đến vậy.
Cô bé không biết Chương Vọng Sinh nghĩ gì về mình, nhìn nhận mình thế nào, cô chỉ muốn làm cho anh phải hối hận.
Đêm đó, Chương Vọng Sinh đương nhiên không nhận tội, anh không viết lấy một chữ. Dân binh bèn xông vào đánh anh, đánh đến mức miệng anh chảy máu, mắt sưng húp. Lớp da chưa kịp phục hồi sau vết bỏng lại nhanh chóng trở nên thối rữa.
Chú sáu Mã định ngăn lại, Lý Đại Thành lập tức hỏi có phải chú cùng hội cùng thuyền với phần tử phản động không, chú sáu Mã đành im lặng.
Cứ thế đến ngày thứ hai, Tuyết Liên cũng bị trói lại. Lý Đại Thành đích thân trói, một ả lẳng lơ thì đương nhiên phải trói chặt một chút. Cái bờ eo thon thả, cái cặp mông nảy nở của cô, cứ thắt chặt thêm một phân là lại lộ rõ thêm một phân. Anh ta cố ý thắt như thế để thiên hạ thấy rõ bộ dạng lăng loàn của cô.
Tuyết Liên vừa khóc vừa gào, vùng vẫy dữ dội. Sau rồi cũng hết hơi sức, chỉ còn lại một khuôn mặt đẫm lệ.
Một bà hội trưởng hội phụ nữ đến, cắt phăng mái tóc của Tuyết Liên, cắt lởm chởm như chó gặm.
Lý Đại Thành lại đích thân dán hai cái mũ cao nhọn, một cái đội lên đầu Chương Vọng Sinh, một cái đội lên đầu Tuyết Liên. Mặt hai người bị bôi đầy sơn vẽ, bị kéo ra sân bãi. Bí thư Mã thông báo cho các xã viên đến họp.
Dân binh cầm thương gắn tua đỏ áp giải hai người lên đài. Mũi thương th*c m*nh vào khoeo chân, cả hai quỳ xuống cộp cộp. Trên cổ Chương Vọng Sinh treo tấm bảng ghi mấy chữ “Kẻ vụng trộm Chương Vọng Sinh”, Tuyết Liên treo bảng “Kẻ lẳng lơ Tuyết Liên”. Hai người đã có phần tê liệt rồi, họ không được ngủ, không được ăn. Lúc đầu họ còn phẫn nộ, kháng cự, nhưng cuối cùng đành buông xuôi. Cơ thể quá đau đớn, đành mặc cho người ta giày xéo.
Đám đông đen kịt bỗng chốc xôn xao hẳn lên.
Lý Đại Thành nói: “Bà con lối xóm, chúng ta có thể để hai thứ súc sinh quan hệ nam nữ bừa bãi này làm hỏng danh tiếng của Nguyệt Hòe Thụ không? Mọi người có đồng ý không?”
Các xã viên hô vang: “Một nghìn lần không đồng ý! Mười nghìn lần không đồng ý!”
Nam Bắc cũng có mặt. Cô bé nhìn chằm chằm vào Chương Vọng Sinh. Anh gục đầu trên đài, mới chỉ qua một ngày một đêm mà cô bé đã không còn nhận ra anh nữa. Cô bé vừa đi theo đám đông hô khẩu hiệu, vừa rơi nước mắt, chẳng rõ là vì chuyện gì. Cô bé hô đến khản cả cổ, cho đến khi mọi người thôi không hô nữa, giọng của cô vẫn cất lên, lặp đi lặp lại: “Một nghìn lần không đồng ý, mười nghìn lần không đồng ý.”
Trên đài, lúc này Chương Vọng Sinh mới từ từ ngẩng mặt lên. Khuôn mặt anh đầy vết thương do bị đánh, mí mắt sưng húp chỉ còn một khe hở. Anh nhìn về phía Nam Bắc. Giữa bao nhiêu người, anh lập tức tìm thấy cô bé, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì kích động và đôi mắt sáng rực của cô. Hai người cứ thế nhìn nhau một lát, rồi Chương Vọng Sinh lại gục đầu xuống, giống hệt như con nhạn bị thương kia.
——
Giải thích một chút về phê đấu: phê đấu là những màn phê phán và đấu tố theo kiểu bạo lực ở Trung Quốc thời đại Mao Trạch Đông nhằm đưa những đối tượng bị gắn cái mác kẻ thù giai cấp để người thân của mình làm nhục, tố cáo, đánh đập và tra tấn công khai. Thường được tiến hành tại nơi làm việc, lớp học và khán phòng. Mục đích là truyền bá tinh thần vận động kịch liệt trong đám đông dân chúng nhằm thúc đẩy cải cách tư tưởng Mao Trạch Đông. Những cuộc mít tinh này diễn ra phổ biến nhất trong các phong trào quần chúng nhân dân ngay trước và sau khi thành lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa.