Hôm ấy, Chương Vọng Sinh sang nhà Lang Hài để lợp lại mái nhân tiện trời đang khô ráo. Mẹ Lang Hài thấy cậu càng lớn càng trổ mã chỉn chu, tháo vát thì lại chạnh lòng nhớ đến con trai mình. Giá mà Lang Hài còn ở nhà thì họ đã chẳng phải phiền đến người ngoài.
“Vọng Sinh này, uống hụm nước đã rồi hẵng làm cháu.”
“Vọng Sinh, ăn quả mơ đi, chú cháu vừa mới hái trên núi xuống đấy.”
Mẹ Lang Hài ngắm nghía Chương Vọng Sinh, thấy cậu thật khôi ngô nên cứ đon đả mời mọc suốt. Gương mặt trắng trẻo của Chương Vọng Sinh giờ đã bị nắng nhuộm đỏ bừng. Trong bếp, Tuyết Liên đang cán sợi mì, nhà cô còn chút bột mì trắng loại ngon, vốn chỉ để dành đến lễ Tết mới dám mang ra dùng. Cạnh giếng nước là rổ rau kinh giới và cà chua đã rửa sạch, chờ để làm món mì lạnh trộn.
“Mẹ ơi, mẹ sang nhà Vọng Sinh gọi cái Nam Bắc sang đây luôn đi ạ.” Tuyết Liên vừa lau hai bàn tay vào tạp dề vừa nói với mẹ chồng.
Thế là bà gọi Nam Bắc sang, cả nhà cùng quây quần ăn mì trộn.
Ai nấy ăn xong cũng mướt mải mồ hôi. Nam Bắc vui lắm, cô bé muốn ăn thêm bát nữa nhưng lại hơi ngượng vì dù sao đây cũng không phải nhà mình. Tuyết Liên thấy vậy liền đỡ lấy bát của cô bé, múc đầy rồi bảo: “Nào, muốn ăn bao nhiêu cứ ăn tự nhiên nhé.”
Mồ hôi lấm tấm khiến làn da Tuyết Liên càng thêm trắng và hồng hào, tựa như đóa hoa đào mùa xuân, tôn lên làn tóc mai đen nhánh bóng mượt. Chị đẹp cực kỳ, Nam Bắc vừa xì xụp húp mì vừa len lén ngắm chị.
“Vọng Sinh, em ăn thêm bát nữa nhé?” Tuyết Liên hỏi. Cậu không còn là đứa trẻ nên chẳng thể ăn uống tự nhiên mãi được, bèn lên tiếng từ chối. Tuyết Liên mỉm cười, khẽ dùng sức đoạt lấy cái bát: “Tầm tuổi này của em là lúc ăn khỏe nhất, phải ăn no thì mới có sức mà làm việc chứ.”
Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào tay cậu, hơi thở của cô lúc gần lúc xa. Rõ ràng chỉ là chuyện trong chớp mắt, nhưng chẳng hiểu sao lòng Chương Vọng Sinh lại run rẩy. Chị Tuyết Liên là hoa đào, mà cũng giống như một trái đào đã chín mọng, cô hiện hữu thực tế hơn cả những gì trong giấc mơ của cậu. Cô hay cười, nồng hậu, giọng nói khi trò chuyện với cậu và Nam Bắc rất đỗi dịu dàng. Cô có nét giống chị dâu, nhưng lại có gì đó rất khác.
Cả nhà Lang Hài ai nấy đều đón tiếp Chương Vọng Sinh vô cùng nhiệt tình. Với những gia đình nề nếp, chuyện nhờ vả và đãi khách luôn được thực hiện chu đáo, chẳng hề qua loa.
Cái chạm tay nhẹ nhàng ấy dường như vẫn còn vương vấn mãi cho đến khi Chương Vọng Sinh về tới nhà. Nam Bắc nói gì cậu cũng cứ để tâm trí treo ngược cành cây.
“Anh ba!” Nam Bắc hét toáng lên ngay sát tai cậu.
Chương Vọng Sinh giật mình, cười mắng: “Sao thế? Anh có điếc đâu.”
“Mì chị Tuyết Liên cán ngon thật đấy, em ăn căng cả bụng, thế mà anh cứ làm bộ làm tịch.” Nam Bắc trêu chọc. Chương Vọng Sinh đáp: “Không phải làm bộ, nhà ai cũng chẳng dư dả gì, ăn cho sướng bụng người ta thì không hay.”
Nam Bắc chẳng buồn để tâm: “Thì anh có giúp việc cho nhà người ta mà, lần trước thầy Ngô còn mời anh ăn thịt thủ heo đấy thôi.”
Chương Vọng Sinh lảng sang chuyện khác: “Hôm nào tới cửa hàng cung ứng mua vải nhé. Còn nữa, chỗ chị Lưu Phương Phương anh đã nhờ Lý Kỳ mượn giúp rồi, mượn sách người ta thì cũng không nên mượn không…”
Đang nói chuyện thì chú sáu Mã ngoài cổng gọi cửa. Chiếc lốp ngoài của chiếc máy kéo thuộc đội sản xuất vừa mượn bị hỏng, chú sáu Mã bảo Chương Vọng Sinh đạp chiếc xe đạp duy nhất của đội lên công xã Đại Vĩnh tìm thợ về sửa. Thợ đến rồi, phải trả tiền cho người ta, Chương Vọng Sinh đứng bên cạnh quan sát người thợ vá lốp cao su.
Bí thư cũng đứng đó xem, bảo hay là cho Vọng Sinh theo thợ mà học lấy cái nghề, sau này có hỏng hóc gì thì khỏi phải đi tìm người xa xôi. Học nghề thì không thể học không, hoặc phải đưa đồ hoặc phải đưa tiền. Ý của Bí thư là đội sản xuất sẽ chi khoản này, vì trong mắt ông, Chương Vọng Sinh là một thanh niên cực kỳ thông minh.
Chú sáu Mã đứng bên cạnh nói vun vào. Chương Vọng Sinh không bài trừ việc học lấy một cái nghề, nhưng trên công xã đang đồn đại ầm lên chuyện cậu với Mã Lan. Người ta nói Bí thư Mã đã nhắm cậu làm con rể, toàn là người ngoài đồn, còn người trong cuộc thì chẳng ai lên tiếng rõ ràng. Mã Lan dạo này dường như cũng cố ý tránh mặt cậu, không còn sang nhà nữa, điều này khiến cậu cảm thấy khó xử và chẳng mấy vui vẻ, vì thế cậu vẫn đang lưỡng lự chưa quyết định có nhận lời hay không.
Trời mỗi lúc một nóng, thi thoảng lại có những cơn mưa rào sấm chớp. Cứ mỗi khi mưa xuống là Lưu Phương Phương lại diện chiếc váy liền thân. Chiếc váy này là của chị gái cô, nền váy in họa tiết hoa nhí, thắt eo, vốn rất thịnh hành vào những năm năm mươi nhưng ở vùng nông thôn này thì hiếm thấy vô cùng. Ngày thường đi làm chẳng mặc được, chỉ có những ngày mưa rỗi rãi cô mới mang ra diện. Lưu Phương Phương mặc chiếc váy liền thân, ôm cuốn tiểu thuyết trên tay, trông đúng chất một nữ trí thức trẻ. Sân nhà thanh niên tri thức hay bị đọng nước mưa, Chương Vọng Sinh bèn đẩy mấy xe đá vụn sang giúp họ lát đường.
“Kế toán Chương, phiền cậu quá!” Lý Kỳ đã quen thân với cậu, ngày nào cũng gọi kế toán Chương này nọ để trêu đùa.
“Kế toán Chương này, tôi muốn hỏi xem có thể mượn máy khâu ở đâu được nhỉ?” Lưu Phương Phương mặc chiếc váy liền thân, dáng người thanh mảnh, toát lên khí chất rõ rệt của một cô gái thành thị.
Chương Vọng Sinh thấy chiếc váy đó thật đẹp, liền đáp: “Nhà chị Tuyết Liên có đấy.”
Lưu Phương Phương hỏi: “Có phải người phụ nữ có đôi mắt rất to không?”
Chương Vọng Sinh gật đầu. Vẻ mặt Lưu Phương Phương bỗng trở nên kỳ lạ: “Lúc đi làm, tôi nghe mấy người phụ nữ bàn tán về cô ấy, bảo cô ấy là giày rách. Thế nào là giày rách?” Cô thật sự không hiểu từ này vì chưa từng nghe qua.
*Từ này dùng để chỉ người phụ nữ bị cho là lăng nhăng, lẳng lơ, quan hệ bừa bãi, ngoại tình hoặc không đứng đắn.
Tim Chương Vọng Sinh thắt lại một cái, cậu nói: “Chị Tuyết Liên không phải hạng người như thế đâu.”
Lưu Phương Phương cũng chỉ tiện miệng hỏi xem nghĩa của từ đó là gì chứ chẳng có tâm trí đâu mà đào sâu. Lý Kỳ nghe thấy hai người nói chuyện bèn xen vào: “Thật là nhảm nhí hết sức, không thể chỉ vì đồng chí Tuyết Liên vá hộ Vương Nguy cái áo một lần mà lại đi tung tin đồn nhảm như thế được.”
Vương Nguy mà anh nhắc tới là một thanh niên tri thức nam khác. Lần trước đi làm, cái đ*ng q**n anh ta bị rách toác khiến chàng trai trẻ lúng túng đến phát khóc, thật là mất mặt quá thể. Chính Tuyết Liên đã bảo anh ta cởi ra để cô khâu lại giúp cho y như mới. Đám thanh niên trai tráng trong công xã đứng bên cạnh nhìn mà ghen ăn tức ở, họ bảo Tuyết Liên chắc chắn là mê trai thành phố rồi, nếu không thì sao chẳng thấy cô vá đ*ng q**n hộ người khác bao giờ?
Lời ra tiếng vào, rồi họ lại xét lại cung cách hằng ngày của cô, thấy cô nói chuyện với đàn ông chẳng biết kiêng dè gì cả, thế thì đích thị là giày rách rồi. Những người đàn bà khi bàn về chuyện này lại nhớ đến Phượng Chi, bảo Tuyết Liên chẳng được nết na như Phượng Chi. Cứ so sánh như thế, tự dưng Phượng Chi lại trở thành người phụ nữ đức hạnh.
Chương Vọng Sinh thấy chán ghét những chuyện thị phi này nên không nói gì thêm. Lý Kỳ nhân cơ hội cậu đang giúp việc, bèn nói với Lưu Phương Phương rằng Vọng Sinh muốn mượn một cuốn sách để đọc. Nhờ vậy, cậu đã mượn được cuốn Chiến tranh và Hòa bình.
Có sách trong tay, cậu như trở thành một con người khác. Cậu không còn phải nghĩ ngợi về bất cứ điều gì nữa, không đau thương, không thống khổ, không phiền muộn, cũng chẳng thấy đói khát hay mệt mỏi… Cậu hoàn toàn có thể sống một cuộc đời tinh thần trong những trang sách, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Ăn vội bữa tối, Chương Vọng Sinh gọi Nam Bắc lại, hai anh em cùng nhau đọc sách. Nam Bắc sốt sắng lắm, cô bé lật dở cuốn sách chỉ để tìm câu: Em yêu anh. Cô bé tin rằng câu nói mà chị Phương Phương nhắc đến nhất định phải nằm ở đâu đó trong tập sách này, cô bé khao khát muốn biết rốt cuộc ‘Em yêu anh’ là như thế nào.
Thấy cô bé lật trang loạn xạ, Chương Vọng Sinh bảo: “Đọc từ đầu đi, em làm gì thế?”
Cuốn sách rất dày, bìa in hình một ông lão râu dài, chắc hẳn là Tolstoy. Nam Bắc thở dài một tiếng: “Vâng, thế thì đọc từ đầu vậy.”
Mới xem được một lúc, Nam Bắc đã nhỏ giọng phàn nàn: “Nhiều người quá anh ơi, tên họ cứ lạ lẫm thế nào ấy, em chẳng nhớ nổi.”
Chương Vọng Sinh xoa mái tóc mềm mại của cô bé, bảo: “Đừng sợ, anh em mình làm mấy cái thẻ, ghi tên từng nhân vật xuất hiện ra, họ tên là gì, là người như thế nào, dần dần sẽ không thấy rối nữa đâu.”
Công việc này mang lại cho hai anh em thử thách và niềm vui cực lớn, là một sự thỏa mãn thuần túy từ lao động trí óc. Nam Bắc đứng bên cạnh cắt những mảnh giấy nhỏ đều chằn chặn, Chương Vọng Sinh cầm bút ghi lại tên các nhân vật.
“Tử tước Mortemart là một thanh niên có diện mạo tuấn tú, phong thái lịch lãm.” Nam Bắc đọc tới câu này, mím môi cười nhìn Chương Vọng Sinh. Cô bé cảm thấy anh ba mình cũng giống hệt như vậy. Nhưng ngay sau đó, tâm trí cô bé lại bị cuốn vào món bít tết bò nóng hổi, cô kinh ngạc khi thấy người trong sách có thể được ăn bít tết.
Thế nhưng, dòng suy nghĩ của cô bé cuối cùng lại dừng chân ở câu này: “Một bộ trang phục dạ hội màu trắng thêu họa tiết hoa thường xuân và rêu… bờ vai trắng muốt, mái tóc bóng mượt và những viên kim cương quý giá…”
Nam Bắc không thể tưởng tượng nổi đó là một vẻ đẹp như thế nào. Cô bé thấy ngưỡng mộ đến phát điên, lòng bồn chồn chẳng yên. Nhìn lại mình xem đang mặc cái gì đây? Cô bé muốn được diện đồ đẹp, nhưng thứ đẹp đẽ nhất cô từng thấy chỉ là chiếc váy liền thân của chị Phương Phương.
Đến cả một chiếc váy liền thân cô bé cũng không có.
“Anh ba, tại sao Helen lại có thể mặc đẹp như thế?” Nam Bắc lẩm bẩm hỏi.
Chương Vọng Sinh chẳng mấy để tâm đến cách ăn mặc của nhân vật, cậu đọc kỹ từng chữ trong những đoạn đối thoại, cố gắng thấu hiểu và suy ngẫm. Ngón tay cậu luôn bám sát theo từng dòng chữ, chưa từng rời đi.
“Vì cô ấy là quý tộc.”
“Thành phố mình có quý tộc không anh?”
“Không, chúng ta không có quý tộc, tất cả mọi người đều bình đẳng như nhau.”
Nam Bắc bĩu môi: “Nói dối, cán bộ đi họp thì được ăn bánh nướng cuộn trứng xào ớt xanh, còn xã viên thì chẳng bao giờ thấy, thế mà gọi là giống nhau à?”
Chương Vọng Sinh cứng họng chẳng biết nói gì. Con người với con người chẳng thể nào hoàn toàn giống nhau được. Cậu cũng từng trăn trở về điều này, cái ngày mà tất cả mọi người đều được ăn no mặc ấm, có được cuộc sống hạnh phúc bình yên, rốt cuộc nó nằm ở đâu, cậu chẳng rõ nữa.
“Mấy lời này nói ở nhà thôi, ra ngoài đừng có nhắc tới nhé.”
“Em hiểu mà.”
Nam Bắc mân mê hình minh họa, yêu chết đi được những chiếc váy bồng bềnh như thế. Chương Vọng Sinh cầm bút lên, phác họa lại một chiếc váy theo hình minh họa cho em gái. Cô bé thích đến nỗi cứ hôn lên bức vẽ mãi, rồi bảo: “Sau này chắc chắn em sẽ được mặc chiếc váy đẹp như thế.”
Đêm ấy cô bé ôm bức tranh đi ngủ, khóe miệng cong cong, hàng mi khẽ rung rinh dưới ánh đèn như cánh bướm đêm. Chương Vọng Sinh thì lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Thật yên tĩnh quá, bên ngoài gió thổi qua lá hòe xào xạc, dế mèn trốn trong bụi cỏ cũng chẳng buồn ngủ, cứ kêu vang báo hiệu mùa hè.
Cậu hoàn toàn đắm chìm vào một thế giới mới lạ. Thỉnh thoảng cậu lại bị một câu văn nào đó lay động tâm can, khiến cả người sững lại không cử động.
“Mỗi người đều có hai phương diện của cuộc đời: một là đời sống cá nhân, đời sống cá nhân càng ít theo đuổi tư lợi bao nhiêu thì nó càng tự do bấy nhiêu; hai là đời sống tập thể tự nhiên, trong phương diện này anh ta phải tuân thủ những quy luật đã định.”
Cậu chép lại đoạn văn đó vào sổ tay, để rồi khi chép xong, nó đã in sâu vào tâm trí cậu, không sao xua đi được. Những suy nghĩ vẩn vơ, mông lung bấy lâu nay của cậu đã được người ta dùng những ngôn từ chính xác nhất viết ra rồi.
Đêm đen như mực, chỉ có bóng núi mờ mờ nhấp nhô trong màn đêm. Cả vùng Nguyệt Hòe Thụ, giờ chỉ còn một ngọn đèn đang sáng.
Thức trắng cả đêm nhưng hôm sau Chương Vọng Sinh vẫn rất hăng hái. Buổi trưa đi làm về, cậu dắt Nam Bắc ra cửa hàng cung ứng để mua vải. Nam Bắc thích màu xanh lá, màu xanh của nụ hoa hòe vừa chớm nở.
“Anh ba, sao anh mua nhiều vải thế?” Nam Bắc giờ đã không cần phải kiễng chân nữa, dáng người cô bé đã cao hơn, bắt đầu có nét thanh mảnh thiếu nữ rồi.
Chương Vọng Sinh bảo: “Để may cho em một chiếc váy liền thân.”
Nam Bắc vô cùng ngạc nhiên và vui sướng: “Cho em ạ? Nhờ ai may thế anh?”
Chương Vọng Sinh đáp: “Nhờ chị Tuyết Liên, chị ấy có máy khâu và biết may đo quần áo.”
Nam Bắc vui mừng khôn xiết. Những viên kẹo xanh đỏ tím vàng ở cửa hàng cung ứng dù có ngọt ngào đến mấy cũng chẳng thể sánh bằng sự cám dỗ của một chiếc váy liền thân.
Cô bé đi theo Chương Vọng Sinh sang nhà Tuyết Liên. Cô lấy thước dây ra đo kích thước cho Nam Bắc. Cô bé dang tay ra, vẻ mặt đầy tự hào nhìn anh ba, Chương Vọng Sinh nhìn cô bé mỉm cười.
Đứa con trai nhỏ cạnh đó cứ nghịch ngợm phá phách, Tuyết Liên xua nó đi: “Sửu Sửu, ra chỗ khác chơi đi con. Nào, ra xem chuồng gà có quả trứng nào chưa.”
Sửu Sửu không chịu đi, cứ quấn quýt trong phòng.
Tuyết Liên liếc thấy chiếc áo sơ mi Chương Vọng Sinh đang mặc quá cũ rồi. Cổ áo, cổ tay đều đã sờn rách hết cả, túi áo thì chắp một mảnh vá. Đây vốn là chiếc áo tươm tất nhất mà Chương Vọng Triều để lại, chất vải dacron hiếm hoi ở vùng nông thôn, ai mặc vào cũng thấy oách lắm, nhưng tuổi đời của chiếc áo này thật sự đã quá lâu rồi.
“Vọng Sinh này, tiện thể em đang ở đây, để chị đo cho em luôn nhé. Chị cứ ghi lại kích thước, hôm nào em mua được vải thì chị may cho em một cái áo mới.” Đo xong cho Nam Bắc, Tuyết Liên quay sang nói với cậu.
“Con muốn bú mẹ, bú mẹ cơ!” Sửu Sửu bắt đầu mè nheo. Tuyết Liên giả vờ định đánh nó, Nam Bắc thấy vậy liền cầm lấy cái chổi làm từ thân cây cao lương rồi bảo: “Sửu Sửu, chị cho em cưỡi ngựa nhong nhong nhé, đi nào, ta ra ngoài sân chơi.”
Hai đứa trẻ hò hét chạy biến ra ngoài sân.
Chương Vọng Sinh bỗng thấy lúng túng, bảo không cần may áo mới đâu.
Tuyết Liên đã bắt tay vào làm rồi, cô quàng thước dây quanh eo cậu, dịu dàng nói: “Em cũng sắp đến tuổi hỏi vợ rồi, không thể chỉ biết thương mỗi Nam Bắc được. Em nhìn xem, cứ ăn mặc thế này thì ai buồn theo em?”
Mặt Chương Vọng Sinh nóng bừng lên. Cậu cảm thấy bàn tay cô như những dây leo thường xuân vậy, cậu chưa từng thấy loài cây đó ngoài đời, nhưng trong đầu cậu cứ mường tượng dây leo là phải như thế, nó cứ thế quấn lấy cơ thể cậu. Cậu đứng đờ người ra, chẳng biết phải từ chối cô thế nào.
Eo cậu rất thon, bắp thịt đã trở nên săn chắc và tràn đầy sức mạnh. Khung xương và da thịt của một chàng trai trẻ đang độ trưởng thành, hòa lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ. Tuyết Liên đã lâu lắm rồi không chạm vào đàn ông. Lúc định đo kích thước cho Chương Vọng Sinh, cô chưa hề coi cậu là một người đàn ông, nhưng khi bàn tay chạm tới bả vai cậu, cô chợt nhận ra cậu đã thực sự là một người đàn ông rồi.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rải lên mu bàn chân. Những chiếc lá hòe xanh ngắt ngoài kia khẽ đung đưa lặng lẽ.