Hạo và nhóm tiến vào bên trong nhà kho. Không khí ẩm ướt, mùi gỗ mục và sắt rỉ hòa quyện vào nhau tạo thành một bầu không khí nặng nề. Họ di chuyển thật nhẹ nhàng, từng bước chân như chạm vào những ký ức đau thương của thế giới đã qua.
“Cẩn thận,” Hạo thì thầm, đôi mắt quét khắp không gian tối tăm. Mọi giác quan của anh đều căng lên, sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào.
Linh đi đầu, đôi tay lướt nhanh trên chiếc máy tính bảng, tìm kiếm thông tin về vị trí của Ngọc. “Tôi đã phát hiện ra một camera ở góc bên phải. Nếu chúng ta có thể vô hiệu hóa nó, chúng ta sẽ an toàn hơn,” cô nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng đầy quyết đoán.
“Để tôi,” Quân lên tiếng, bước tới. Anh nhanh chóng xử lý camera, dùng những kỹ năng chiến đấu đã được tôi luyện trong quá khứ. Tiếng “tách” nhẹ nhàng vang lên, và hình ảnh từ camera biến mất.
“Xong,” Quân thông báo, thở phào.
Hạo gật đầu, cảm giác hồi hộp trong lòng dâng trào. “Chúng ta đi tiếp.”
Khi tiến sâu vào bên trong, Hạo cảm nhận được có điều gì đó không ổn. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. Anh quay sang Linh, thấy vẻ căng thẳng trong ánh mắt cô. “Cậu có cảm giác gì không?”
“Có thể có người ở gần đây,” Linh đáp, nhấn mạnh từng chữ. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm Ngọc.”
Họ tiếp tục đi qua những dãy kệ, ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn treo khiến bóng của họ nhảy múa trên tường. Hạo cảm thấy thời gian như ngưng đọng. Mỗi bước đi đều mang theo nỗi lo lắng, nhưng anh không thể để điều đó cản trở.
Đột nhiên, tiếng động lạ vang lên từ phía cuối nhà kho. Hạo giơ tay ngăn nhóm lại. “Nghe thấy không?”
Quân và Linh gật đầu. Họ dừng lại, lắng nghe. Giọng nói của một người đàn ông vọng lại, lạnh lùng và đầy tự mãn. “Chúng mày nghĩ rằng có thể đến đây mà không gặp vấn đề gì sao? Đúng là những kẻ ngốc.”
Hạo nhận ra ngay đó chính là Huy. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tấn công này. “Chúng ta không còn thời gian,” Hạo nói, giọng anh trầm và quyết liệt. “Chúng ta phải tìm Ngọc trước khi quá muộn.”
Họ nhanh chóng di chuyển về phía âm thanh, từng bước chân đầy cẩn trọng. Khi đến gần, Hạo thấy Ngọc, bị trói chặt trên một chiếc ghế, vẻ mặt cô đầy lo lắng nhưng vẫn kiên cường.
“Ngọc!” Hạo gọi, không thể kiềm chế cảm xúc.
Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên khi thấy nhóm. “Hạo! Cẩn thận… Huy đang ở gần đây.”
“Chúng ta sẽ cứu cậu,” Hạo khẳng định, không để nỗi sợ hãi lấn át. Anh quay sang Linh. “Cậu có thể hack để mở dây trói không?”
“Tôi sẽ thử,” Linh nói, ngay lập tức bắt tay vào việc.Trong khi Linh làm việc, Hạo quay sang Quân, ánh mắt họ giao nhau. “Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với Huy.”
Chưa kịp nói hết, tiếng bước chân vang lên, và Huy xuất hiện từ bóng tối, nụ cười lạnh lẽo trên môi. “Đến rồi à? Thật không ngờ các ngươi lại dám bước vào đây.”
“Thả Ngọc ra, Huy!” Hạo gầm lên, không thể kiềm chế được cơn giận.
“Thả cô ấy? Tại sao? Cô ấy là một quân bài giá trị trong trò chơi của tôi,” Huy nói, giọng điệu đầy mỉa mai.
“Huy, mày không thể tiếp tục con đường này,” Quân lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc. “Đừng biến mình thành quái vật.”
Huy cười khẩy. “Quái vật? Ta chỉ đơn giản là làm những gì cần thiết để tồn tại. Các ngươi thật ngây thơ.”
Linh cuối cùng cũng hoàn thành công việc. “Xong rồi!” Cô kêu lên, nhưng ngay khi Ngọc được giải thoát, Huy đã nhanh chóng rút súng ra.
“Không!” Hạo thét lên, nhưng quá muộn. Huy đã nhắm vào Ngọc, ánh mắt hắn đầy tàn nhẫn.
“Chơi một ván bài cuối cùng nào,” Huy nói, và Hạo cảm thấy một cơn sóng cuộn trào trong lòng.
“Đừng!” Hạo gào lên, nhưng Huy đã nở một nụ cười đầy thách thức, như thể hắn đang nắm giữ số phận của tất cả.
Hạo biết rằng đây là thời điểm quyết định. Anh đứng dậy, cảm giác sức mạnh từ Hệ thống trong đầu mình, nhưng cũng cảm nhận được những ràng buộc mà nó mang lại. Quyền lực hay nhân đạo, lựa chọn nào cũng dẫn đến một cái giá.
“Nếu mày muốn có Ngọc, hãy đến lấy!” Hạo hô lên, quyết tâm trong ánh mắt.
Huy cười lớn. “Ngươi thật ngu ngốc, Hạo. Nhưng ta thích điều đó. Đến đây nào!”
Huy giương súng về phía Ngọc, và Hạo cảm thấy tim mình thắt lại. Anh không thể để điều đó xảy ra. Không thể.
“Ngọc, hãy chạy!” Hạo quát lên. Anh lao về phía Huy, quyết tâm bảo vệ cô, nhưng trong khoảnh khắc đó, Huy đã ra tay.
Tiếng súng vang lên, và mọi thứ như ngưng lại. Hạo cảm thấy một cú sốc mạnh mẽ, không phải từ viên đạn, mà từ sự lựa chọn mà anh đã thực hiện. Anh đã chấp nhận mọi rủi ro, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
Trong khoảnh khắc định mệnh đó, Hạo nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ là về sinh tồn, mà còn là về những gì mà anh sẵn lòng hy sinh. Quyền lực hay nhân đạo, mỗi bước đi đều mang theo một cái giá. Anh phải quyết định, và quyết định đó sẽ định hình tương lai của tất cả.