Kỷ Loan Công Chúa - Tâm Kim Đảm Trán
Chương 7
Trên phố người qua kẻ lại tấp nập.
Ánh chiều tà nhuộm mọi thứ thành sắc vàng ấm áp.
Ta đứng chôn chân tại chỗ.
Cái miệng nhỏ--
Lần đầu tiên trong đời--
há ra hồi lâu mà chẳng thốt nên lời.
Cố Hành Chỉ nhìn bộ dạng này của ta.
Đột nhiên--
Chàng cười.
Không phải kiểu môi hơi cong lên gần như không thấy rõ như trước kia.
Mà là thực sự mỉm cười.
Đôi mày giãn ra, đáy mắt lấp lánh ánh quang.
Đẹp đến mức làm lòng người chao đảo.
"Lần đầu tiên." Chàng nói.
"......Chàng nói gì cơ?"
"Bộ dạng nàng không nói được gì cả."
Chàng đưa tay lên.
Đầu ngón tay đặt lên má ta.
Nhẹ tựa một cánh hoa rơi.
"So với lúc nàng nói chuyện--"
"Đẹp hơn nhiều."
---
Chuyện về sau ấy à.
Cố Hành Chỉ đã hoàn toàn bình phục.
Không chỉ giọng nói được chữa lành-dù vẫn mang theo chất giọng khàn trầm đặc trưng đó-mà thân thể cũng đã khỏe mạnh trở lại.
Chàng có thể cưỡi ngựa, bắn cung, cầm thương.
Trấn Quốc Công đã ngồi trong thư phòng mà khóc một trận thỏa thuê.
Thái hậu nắm lấy tay chàng, miệng không ngừng khen 'hài tử tốt'.
Hoàng huynh vỗ vai chàng mà bảo 'gánh nặng của phủ Trấn Quốc Công sau này đều giao cả cho đệ đấy'.
Ai nấy đều cho rằng đây là kỳ tích của y thuật.
Chỉ có Thái y vuốt râu thở dài một tiếng.
"Cái miệng của Công chúa điện hạ, quả thực...... lợi hại thật."
Còn về chuyện 'nàng vô sỉ' ấy--
Mọi chuyện là thế này.
Có một ngày ta lỡ miệng-thực sự là lỡ miệng thôi-trước mặt mẫu thân chàng mà buột miệng thốt ra câu: 'Phò mã thuở nhỏ có từng đái dầm không ạ, th.i.ế.p nghe A Địch kể lại rằng--'
Sắc mặt Cố Hành Chỉ--
Xanh mét.
Trong thoáng chốc, từ vị công tử nho nhã ôn hòa biến thành dáng vẻ muốn giếc người.
Rồi chàng đứng bật dậy.
Sải bước đi về phía ta.
Ta ba chân bốn cẳng co giò chạy.
Chàng đuổi theo.
Kẻ mà ba tháng trước đi hai bước đã thở không ra hơi, giờ đây đuổi theo ta mà khí thế hừng hực như hổ vồ.
Ta chạy thục mạng ra khỏi chính sảnh.
Chạy vắt giò qua hành lang.
Chạy ra khỏi cổng lớn.
Lao thẳng ra giữa phố đông.
Chàng vẫn đuổi sát sau lưng--
Một con phố.
Hai con phố.
Ba con phố.
Bốn, năm, sáu, bảy, tám con phố.
Đúng tám con phố, chàng chạy một mạch không nghỉ, mặt mày hồng hào, hơi thở dồi dào.
Cuối cùng ta bị dồn vào ngõ cụt.
Lưng dán chặt vào tường.
Thở hổn hển như trâu.
Chàng tiến lại gần.
Từng bước một.
Trên trán đọng một lớp mồ hôi mỏng.
Chàng đứng sững lại.
Chỉ tay vào ta.
Mặt đỏ bừng, cổ gân xanh nổi cuồn cuộn.
"Nàng--"
"Nàng-- thật là vô sỉ--!"
Giọng vang như sấm dậy.
Cả con hẻm đều vang vọng tiếng của chàng.
Ta lấy hơi, cố thở đều.
Nhìn khuôn mặt đỏ rực cùng những gân xanh đang nhảy nhót trên cổ chàng.
Ta bật cười.
Ta cười đến mức không đứng thẳng nổi người.
Phò mã, chàng vừa chạy một mạch tám con phố, không ngừng nghỉ chút nào.
Chàng khựng lại.
Cúi đầu nhìn nhìn đôi chân mình.
Lại nhìn nhìn phương hướng lúc nãy chạy đến.
Sự giận dữ trên khuôn mặt dần dần tan biến.
Thay vào đó là...
Một biểu cảm cực kỳ phức tạp.
Phải rồi.
Ba tháng trước.
Kẻ đi hai bước đã thở không ra hơi.
Vừa rồi lại đuổi theo suốt tám con phố.
Mà bước chân còn chẳng hề loạn nhịp.
Ta dựa vào tường, nhìn chàng.
Cố Hành Chỉ.
...
Chàng đã khỏi rồi.
Chàng đứng đầu ngõ nhỏ.
Ánh chiều tà hắt từ phía sau lưng chàng vào.
Phủ lên toàn thân chàng một màu vàng óng.
Chàng nhìn ta.
Một lúc lâu.
Khóe miệng cong lên.
Trong độ cong ấy có sự bất lực, có sự nuông chiều.
Và còn cả một chút... không muốn thừa nhận...
Sự cảm kích.
Chàng đi tới.
Đứng dừng lại trước mặt ta.
Vươn tay ra.
Ta cứ tưởng chàng muốn đánh ta.
Kết quả là...
Bàn tay chàng đặt l*n đ*nh đầu ta.
Xoa xoa một cái.
Rất nhẹ nhàng.
Sau đó quay lưng rời đi.
Về nhà thôi.
Giọng chàng nghe trầm đục.
Vành tai đỏ ửng.
Ta đứng trong ngõ nhỏ.
Sờ sờ mái tóc vừa được chàng xoa qua.
Hì.
Hì hì.
---
À, đúng rồi.
Về sau kinh thành lưu truyền một câu chuyện.
Nói rằng miệng của Trấn Quốc Công Thế tử phi có thể cải tử hoàn sinh.
Nhà ai có con trẻ không chịu mở miệng nói chuyện, đều muốn đưa đến cho ta 'nói vài câu'.
Ta: ...
Cố Hành Chỉ ngồi bên cạnh uống trà.
Khóe miệng kia, đúng là đáng đòn.
Chàng cười cái gì chứ?
Chàng đặt chén trà xuống.
Liếc nhìn ta một cái.
Giọng nói khàn khàn thong thả thốt ra ba chữ:
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Liệu pháp ngôn từ.
Ta cầm chén trà ném thẳng qua đó.
Chàng nghiêng người né tránh.
Cười vang.
---
(Toàn văn hoàn)