Hôm sau gặp lại Thôi Dập, Chu Kỳ tất nhiên phải được thể chọc ghẹo anh một phen. Liếc mắt nhìn Thôi Dập trong bộ áo gấm với mũ ngọc từ đầu đến chân một lượt, Chu Kỳ xuýt xoa:
– Thôi Thiếu doãn, chẳng phải anh nói không cưới không gả mới bình an hay sao?
Thôi Dập thoải mái ngồi xuống trường kỷ trong phòng khách nhà Chu Kỳ, một chân co lại, một chân duỗi thẳng. Anh vừa cười vừa đáp:
– Bà nội đã chọn đối tượng xem mắt cho tôi rồi, tôi mà không nghe thì chẳng phải bất hiếu hay sao?
Chu Kỳ bóc mẽ anh:
– Hừ, nói như thể mấy tiểu nương tử trước kia không phải đối tượng xem mắt do Trưởng công chúa chọn cho anh ấy…
Tạ Dung chỉ ngồi một bên mỉm cười rồi nhấp một hớp nước ướp lạnh. Thôi Dập ngẫm nghĩ rồi nói:
– Chuyện này chắc cũng giống như ăn cơm thôi. Ăn mấy bát đầu vẫn còn thấy đói, đến bát thứ tám tự dưng lại thấy no. A Đồng là bát cơm thứ tám của tôi đó.
“Ấy chà, gọi cả tên thân mật rồi cơ đấy…”
– Nếu gặp được “A Đồng” xinh đẹp, tài hoa, lại hiền lành, tốt bụng như thế này sớm hơn thì e là anh đã no từ lâu rồi.
Nghe Chu Kỳ khen Bùi tiểu nương tử, Thôi Dập cuối cùng không nén được nụ cười đắc ý, thừa nhận:
– Có lẽ đúng là vậy thật.
Chu Kỳ cũng bật cười. Cái điệu bộ vênh váo đó của Thôi Dập gai mắt quá mà.
Tạ Dung cũng phì cười theo. Thôi Dập cười hì hì nói:
– Không dám giấu hai người, nửa tháng trước tôi mới gặp nàng ấy lần đầu, tính đến giờ cũng chỉ mới gặp được ba lần thôi. Vậy mà ngay từ lần gặp thứ hai, tôi đã bắt đầu lật sách tìm tên đặt cho con của bọn tôi sau này rồi đấy.
Chu Kỳ vừa bưng chén nước lên uống một hớp, nghe thế thì suýt nữa bị sặc vì cái vẻ mặt dày của Thôi Dập. Nàng ho sù sụ, cũng may là không phun hết nước vào mặt Tạ Dung.
Tạ Dung mím môi cười, khẽ nhíu mày, đưa khăn cho nàng rồi lườm Thôi Dập vẻ đầy trách móc.
Chu Kỳ nhận lấy khăn tay, lau khoé miệng:
– Bọn đàn ông các anh ai cũng thế hết à? Hay chỉ riêng anh là “nhìn xa trông rộng hơn người” thôi thế?
Chu Kỳ tò mò không thôi, ngay cả bản thân nàng “thèm muốn” Tạ Thiếu khanh nhường ấy cũng chưa từng nghĩ xa xôi đến vậy…
Thôi Dập hiểu ngay lời châm chọc của Chu Kỳ:
– Ai cũng thế cả! Không tin thì cô hỏi anh Tạ đi.
Chu Kỳ quay đầu nhìn Tạ Dung.
Tạ Dung lắc đầu, đáp ngay:
– Không phải.
Dứt lời, chàng bưng chén nước lên nhấp một ngụm.
Nhìn dáng vẻ nghiêm nghị và trầm tĩnh của Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ thầm nghĩ: “Có lẽ anh Thôi mặt dày hơn Tạ Thiếu khanh nhỉ, không hổ là anh em chí cốt của mình…”
Tạ Dung nhìn vào vân gỗ trên chiếc bàn dài với ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa man mác buồn. Chàng tự hỏi: “Cứ cái đà này của mình với A Kỳ, biết đến khi nào mới có một bé Báo Tử Nô ôm hộp kẹo đây”.
Thôi Dập “xì” một tiếng:
– Tôi cũng chỉ hỏi cho vui thôi mà. Dù sao anh Tạ đây cũng là trai độc thân kinh niên, có biết rung động là gì đâu.
Tạ Dung mím môi liếc xéo Thôi Dập. Thôi Dập còn ngước mắt nhướng mày, ra vẻ đầy thách thức: “Có giỏi thì nhào vô đây này”.
Nếu là người ngoài cuộc, Chu Kỳ chẳng ngại ngần mà đứng xem trò vui, thậm chí còn lớn tiếng reo hò như mấy con bạc: “Tôi cược Tạ Thiếu khanh” hoặc “Tôi cược anh Thôi”. Thế nhưng, trong chuyện này, Tạ Thiếu khanh bị thua cũng là vì mình nên Chu Kỳ cảm thấy hơi áy náy.
Chu Kỳ vội cười nói:
– Anh Thôi này, anh đã được “mời riêng đi ăn quán” trước rồi, giờ còn chép miệng trước mặt đám người đói meo như bọn tôi thế này, thật là chẳng phúc hậu chút nào.
Thôi Dập nghe vậy lại càng đắc ý hơn, phe phẩy chiếc quạt trong tay.
Chu Kỳ nhìn sang Tạ Dung, thấy chàng đang cụp mắt, vẻ mặt nghiêm nghị thì bỗng chạnh lòng, lên tiếng an ủi:
– Cơm ngon thì sợ chi muộn…
Tạ Dung liếc nhìn nàng. Biết mình lại nói lỡ lời, Chu Kỳ chỉ đành cười trừ. Tạ Dung lại cụp mắt xuống.
Thôi Dập lại cười nói:
– Thật ra anh Tạ cũng chưa muộn đâu, chờ thêm vài năm nữa cũng có sao. Biết bao kẻ sĩ cùng tuổi với tôi và anh Tạ vẫn còn là dân thường, chờ thi đỗ rồi mới nghĩ đến chuyện cưới vợ đấy. Ngược lại là cô đó A Chu, con gái mà quá lứa lỡ thì là khó tìm chồng lắm đó. A Chu, cô thấy Đoàn Minh Kiệt thế nào? Cậu con thứ của Nam Dương hầu ấy.
Tạ Dung ho khẽ một tiếng:
– Hiển Minh, các hồ sơ án hình sự mà phủ Kinh Triệu phải bàn giao cho Đại Lý Tự trong quý này vẫn chưa thấy đâu đấy.
Thôi Dập đáp:
– Tôi nhớ mà, không bàn giao muộn đâu.
Anh lại quay sang nói với Chu Kỳ:
– A Chu, cô có để ý không, mỗi lần cậu ta gặp cô đều đỏ bừng mặt, còn hay nhìn lén cô nữa. Mắt tôi tinh ghê lắm, liếc một cái là biết tỏng cậu ta nghĩ gì ngay. Tôi hỏi thử thì biết cậu ngốc này có ý với cô thật, còn cậy tôi ướm hỏi cô nữa cơ. Tuy cậu ta là con dòng chính nhưng không phải con trưởng. Tôi thấy cậu ta vừa không kế thừa tước vị, lại còn hơi ngốc nghếch, không xứng với cô nên trước giờ chưa từng nói. Tối qua đi dự tiệc gặp lại, cậu ta hỏi tôi tiếp đấy. Một chàng trai chung tình hiếm có, lại không có mấy thói hư tật xấu của đám công tử bột. Sau này nếu hai người nên duyên vợ chồng, chắc chắn cậu ta sẽ nghe lời cô răm rắp…
Tạ Dung lại ho húng hắng. Thấy chàng sắp lên tiếng thúc giục Thôi Dập, Chu Kỳ vội nói xen vào:
– Tôi gian xảo như vậy sao mà hợp với một người thật thà như cậu ta được.
– Quả nhiên cô không vừa ý cậu ta, vậy cô thấy…
Chu Kỳ vội vàng ngắt lời anh:
– Đừng mà, tiểu Thôi lang quân, tiểu Thôi Thiếu doãn, anh cứ để tôi thong thả thêm vài hôm nữa đi mà.
Nhìn Chu Kỳ, Thôi Dập lắc đầu thở dài:
– Cái đồ lãng tử!
Chu Kỳ liếc nhìn trần nhà, thầm làu bàu: “Ai đó vừa mới không “lãng” được nửa tháng…” Chu Kỳ biết vì sao Thôi Dập lại như thế. Anh chàng này tâm đầu ý hợp với Bùi tiểu nương tử, cảm thấy hương vị tình yêu thật tuyệt, nên muốn các anh em của mình cũng nếm thử đây mà.
Vẻ hoạt bát trên mặt Chu Kỳ chợt tan biến, nàng nghĩ: “Thực ra Thôi Dập có thể nhờ Trưởng công chúa để mắt giúp Tạ Thiếu khanh tìm một tiểu nương tử vừa có tài vừa có sắc, dịu dàng và rộng lượng như Bùi tiểu nương tử. Hai người họ cùng nhau gảy đàn, thổi tiêu, vẽ tranh, ngâm thơ, ngắm hoa, pha trà,.. nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời rồi”.
Chu Kỳ gượng cười, lại tự nhủ:“Thế thì đến lúc ấy, hai vợ chồng họ cùng nhau tấu nhạc dưới trăng, còn mình chỉ đứng sau bức tường lắng nghe cũng mãn nguyện lắm rồi”.
Ba người trò chuyện đủ điều, thời gian trôi qua thật nhanh. Mãi đến lúc tiếng trống chiều vang lên, Thôi Dập mới ra về. Đứng trước cửa nhà Chu Kỳ, nhìn Thôi Dập cùng Tuyệt Ảnh rời đi, Tạ Dung quay sang hỏi:
– Nàng qua nhà tôi dùng bữa tối nhé? Không biết hôm nay bác Đường nấu món gì nhỉ. Nàng có muốn ăn món gì không?
Chu Kỳ xoay xoay cổ, đáp:
– Hôm nay mệt quá, cũng không đói lắm, thôi tôi không ăn đâu, ăn vào lại nặng bụng khó tiêu. Lát nữa tôi ra quán húp tạm một bát cháo với gặm cái chân gà là được rồi.
Tạ Dung nhìn cô, cũng không ép buộc nàng:
– Ừ, ăn sớm rồi nghỉ sớm đi nhé.
Giọng chàng vô thức dịu dàng hẳn đi.
Chu Kỳ mỉm cười, sờ vào túi tiền xác nhận mọi thứ vẫn còn nguyên rồi khoá cửa lại. Nàng vẫy tay với Tạ Dung, lắc lắc chùm chìa khoá rồi nhẹ bước về con ngõ nhỏ phía Tây.
Sợ nàng ngại ngùng, Tạ Dung chỉ liếc nhìn bóng lưng của nàng rồi quay gót về nhà.
Chu Kỳ đi đến đầu ngõ, khẽ quay đầu lại thì thấy hai con chó săn nhỏ đang nô đùa đuổi nhau từ đầu này sang đầu kia. Nàng mỉm cười, quay mặt nhìn những gánh hàng rong trên phố, thỉnh thoảng gật đầu chào hỏi những hàng xóm quen biết rồi thong thả đi về phía quán cháo.
Quả thực, bữa tối của Chu Kỳ chỉ có mấy cái chân gà và một chút dưa chuột trộn ăn kèm với một bát cháo rau, hoàn toàn không phải bữa ăn thịnh soạn gì. Một phần là vì nàng không đói lắm, phần khác cũng là để tiết kiệm.
Thôi Dập cũng đã lớn, hai bên đều vừa lòng nhau, thế nên mặc dù nhà quyền quý lắm lễ nghi rườm rà, chuyện cưới xin vẫn diễn ra rất nhanh. Là bạn bè thân thiết, dĩ nhiên nàng phải chuẩn bị một món quà mừng thật long trọng cho Thôi Dập, nhưng quả tình dăm ba tháng bổng lộc của nàng thì chẳng thấm vào đâu.
Dạo này có lắm khoản phải chi tiêu quá. Tống Đại Tướng quân đem quân sang phía Tây đánh giặc trở về, đã được thăng quan lại còn cưới vợ kế, niềm vui tăng thêm gấp bội. Tuy chẳng thân thiết, nhưng theo lệ vẫn phải gửi tiền mừng cho Tống Đại Tướng quân. Thẩm Thị lang đến trung niên mới có con trai, đương nhiên cũng không thể thiếu lễ mừng được. Thái Phu nhân phủ Giao Đông hầu làm đại thọ tám mươi, tất nhiên cũng phải gửi một phần quà mừng thọ. Có điều, Chu Kỳ nhớ mang máng vị lão phu nhân này năm ngoái đã mừng thọ tám mươi rồi mà nhỉ? Chẳng lẽ năm ngoái là tuổi mụ, năm nay mới là tuổi thực? Mừng đại thọ mà cũng có kiểu này nữa à? Xem ra ngày tháng của mấy phủ công, hầu cũ kỹ này cũng chẳng dễ chịu gì… Thôi, mừng thì mừng vậy, cũng chẳng thiếu mỗi khoản này.
Sáu tháng cuối năm lại lắm lễ lạt, mỗi lần lễ tết là lại tốn tiền… Hay là từ giờ trở đi buổi trưa mình ra nhà bếp công của cung Hưng Khánh ăn cơm nhỉ? Nghĩ đến những bữa ăn ở bếp công của Can Chi Vệ, Chu Kỳ lại cầm thìa vét sạch phần cháo còn dư trong bát.
Chuỗi ngày lo toan chuyện vặt vãnh thường ngày chưa được bao lâu thì kinh thành lại xảy ra chuyện.
Nơi xảy ra chuyện lại là phường Bình Khang. Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi tên Chử Tử Dực và một kỹ nữ tên Lan Nương bị giết dưới khóm hoa cạnh một đình nghỉ chân ở ven đường. Tình trạng tử vong của họ cực kỳ thê thảm.
Chử Tử Dực bị đâm nhiều nhát, mình mẩy chằng chịt vết đâm. Còn Lan Nương thì bị khoét mất hai mắt.
– Hết chương 108 –