Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 106: Ma da (11)

Ở Đại Lý Tự.

– Chắc là… lang quân ngượng đấy ạ.

Trên gương mặt vốn nghiêm nghị của Tuyệt Ảnh giờ đây thoáng nở một nụ cười.

Tạ Dung khẽ cũng cười:

– Còn mời cả Chu Tướng quân nữa sao?

– Vâng ạ.

Tạ Dung ngẫm ngợi một lát, cuối cùng cũng mỉm cười gật đầu đồng ý.

Tuyệt Ảnh chắp tay cáo từ. Tạ Dung cũng ra ngoài, đi tìm Vương Tự khanh đang tưới nước và cắt tỉa hoa trong vườn.

Vương Tự khanh cầm kéo lớn cắt một cành rồi ngắm nghía trái phải. Sau đó, lão ông cắt thêm mấy cành nữa.

– Hoa cỏ trong vườn chúng ta sum suê thật, bên Hình Bộ và Ngự Sử Đài kém hơn một chút, có lẽ là do phong thuỷ chỗ chúng ta tốt hơn nhỉ?

Nhìn vẻ mặt hơi đắc ý của lão ông, Tạ Dung chợt nhớ đến một người khác cũng nói phong thuỷ của sân vườn nhà mình tốt như vậy, bất giác bật cười:

– Dạ phải.

Sau khi cắt thêm một cành nữa, Vương Tự khanh tỏ vẻ hài lòng, ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây. Tạ Dung đưa hai cuộn hồ sơ vụ án quân sự vừa được xét xử gần đây cho lão ông:

– Mời ngài xem qua, nếu không có vấn đề gì thì con sẽ đưa bọn chúng đến nhà ngục cửa Bắc.

 

Vương Tự khanh nhận cuộn văn thư, nheo mắt đọc một lượt. Vì đã nghe Tạ Dung xét xử hai vụ án này từ trước, lão ông xem văn thư rất nhanh:

 

– Cứ đưa đi đi, nhớ gửi cho Ngự Sử Đài một bản sao nữa.

 

Tạ Dung gật đầu:

– Vâng.

– Hai vụ án này không hề có sơ hở. Chúng ta có đầy đủ chứng cứ, không dùng cực hình cũng chẳng lừa gạt hỏi cung, thảy đều dựa vào chứng cứ khả tín để thẩm tra. Dẫu có ngang ngược đến mấy, bọn hoạn quan quyền thế trong Cấm Quân Bắc Nha cũng chẳng lật án được đâu.

Tạ Dung hỏi:

– Nhắc đến hoạn quan quyền thế, ngài có quen Tưởng Đại tướng quân không ạ?

Vương Tự khanh quay lại nhìn chàng, hỏi:

– Sao cậu lại hỏi đến Tưởng Phong thế?

– Dung chỉ hơi tò mò thôi ạ. Ông ta là hoạn quan đứng đầu bên cạnh Thánh nhân. Nghe nói Thánh nhân từng nói, ông ta còn thân thiết với mình hơn cả phi tần, hoàng tử và công chúa. Là một người nắm thực quyền cả Cấm Quân Bắc Nha lẫn Can Chi Vệ, vậy mà ông ta chẳng hề kiêu căng như những hoạn quan quyền thế khác…

Vương Tự khanh cũng biết đôi điều về quá khứ của Tưởng Phong:

 

– Nghe đâu ông ta vốn là người trong cung của Thái hậu, sau này theo hầu Thánh nhân từ khi ngài còn chưa lên ngôi. Ông ta còn từng liều mình cứu giá. Vào mấy năm đầu khi Thánh nhân mới đăng cơ, ngai vàng còn chưa vững, có phản tặc ám sát, Tưởng Đại tướng quân từng lấy thân mình che chắn cho Thánh nhân và trúng phải tên độc suýt mất mạng. Đó là chuyện của mấy chục năm về trước rồi, hồi đó ta vẫn còn là một thằng nhóc quê mùa, những chuyện này cũng chỉ nghe người ta kể lại mà thôi.

 

Tạ Dung gật đầu, đứng dậy kính cẩn hành lễ:

– Hạ quan muốn hỏi một chuyện đã xảy ra từ hơn hai mươi năm về trước. Đó là đại án của Lệ Thái tử. Mặc dù vụ án đã qua đi, nhưng những hệ luỵ của nó vẫn còn kéo dài cho đến bây giờ, khiến hạ quan vô cùng thắc mắc.

Vương Tự khanh đưa tay ra hiệu cho chàng ngồi xuống:

– Phải, đại án của Thái tử vẫn còn để lại nhiều hệ luỵ…

– Nghe đồn năm đó vụ án này do Cấm Quân Bắc Nha tự mình bắt bớ và tra hỏi, không hề thông qua Tam Ty xét xử, có phải không ạ?

Vương Tự khanh gật đầu.

– Theo ngài được biết, có bằng chứng nào xác thực thái tử mưu phản không?

– Hồi đó ta vẫn còn đang làm quan ở ngoài, cũng chỉ biết được một số việc thông qua Công báo, thư từ và lời kể của bạn bè ở kinh thành mà thôi. Đúng là có bằng chứng Thái tử mưu phản thật. Thái tử đã điều động binh lính của Nam Nha bao vây Thánh giá. Nghe nói lúc đó Thánh nhân đang ở đài Tử Vân, Thái tử dẫn binh lính bao vây đài cao. Cấm Quân Bắc Nha giao chiến với Cấm Quân Nam Nha, đôi bên thương vong vô số.

– Trước đó, chuyện Thái tử mưu phản có dấu hiệu gì không ạ?

– Thái tử vốn là người khoan dung, khiêm tốn. Nghe nói ngài ấy rất mực hiếu thảo với Thánh nhân. Nhưng một thời gian trước khi sự việc xảy ra, Thái tử đột nhiên phản đối việc xây dựng đài Tử Vân, thậm chí còn so sánh nó với đài Lộc của Ân Trụ vương nữa. Có lẽ vì những năm đó thiên tai nhiều, Bộ Hộ gặp khó khăn, thu không đủ chi chăng? Bấy giờ, Thượng thư Bộ Hộ lại chính là Tần Quốc công, nhạc phụ của Thái tử.

Tạ Dung gật đầu:

– Nghe nói hồi ấy nhiều đại thần bị liên lụy lắm phải không ạ?

Vương Tự khanh thở dài:

– Đúng vậy.

Lão ông nhớ tới những người bạn cũ bị liên luỵ của mình. Tạ Dung đứng dậy xin lỗi:

– Làm ngài phải nhớ lại chuyện buồn lòng là lỗi của hạ quan.

Vương Tự khanh xua tay nói:

– Ban đầu, chỉ có mấy vị đại thần thân cận với Thái tử bắt đầu làm loạn, nhưng sau đó dần lan rộng ra, khiến cả triều đình gần như sụp đổ. Kẻ bị giết, người bị lưu đày, giáng chức…

Chu Kỳ vừa phe phẩy chiếc quạt ba tiêu sơn son thếp vàng, vừa lững thững bước vào chợ Đông.

Trời nóng thế này, nơi đầu tiên nàng phải ghé đến tất nhiên là tiệm bánh nhà họ Thạch. Đây là một cửa tiệm chuyên bán các loại bánh ngọt kiểu người Hồ. Món kem tuyết của nơi này thì ngon tuyệt vời. Chỉ có điều, lần nào đến nàng cũng phải xếp hàng rất lâu mới mua được.

 

Là một người chẳng ngại khó khăn vì món ngon, Chu Kỳ vui vẻ đứng xếp hàng chờ đợi dưới cái nắng chang chang. Nàng xắn tay áo lên, nới lỏng cổ áo, giơ quạt lên che trên đỉnh đầu, thỉnh thoảng lại nghiêng mình đếm xem phía trước còn bao nhiêu người nữa.

 

Chu Kỳ mừng thầm: “Hôm nay cũng hên đấy chứ. Lần trước phải xếp sau những hai mươi mấy người, chờ non nửa canh giờ mới mua được. Hôm nay chỉ xếp sau có hơn chục người thôi, một chốc là đến lượt rồi!”

 

– Nàng cứ ra đằng kia chờ đi.

Vừa quay lại, Chu Kỳ đã chạm phải ánh mắt tươi vui của Tạ Dung.

– …

– Đi đi.

Chu Kỳ cười hì hì:

– Cảm ơn nhé!

 

Nói rồi, nàng đi về phía bóng râm, nhưng mới đi mấy bước đã quay lại đưa chiếc quạt cho Tạ Dung:

 

– Anh cầm lấy mà che đầu.

Tạ Dung mỉm cười nhận lấy. Chu Kỳ đi đến dưới bóng cây đứng chờ chàng.

Liếc nhìn bức tranh sơn thuỷ tráng lệ trên chiếc quạt, Tạ Dung vô thức bật cười, thầm nghĩ: “Đúng là đồ của A Kỳ, cây quạt cũng được khảm vàng nạm bạc. Vừa phẩy một cái đã thoang thoảng mùi ngọt dịu, không biết có phải dính bánh kẹo gì không, nhưng nó trông chẳng bẩn tí nào cả.”

Dải tua rua tơ lụa mềm mại, dài đến nửa thước, treo dưới chiếc quạt. Tạ Dung quấn hờ dải tơ lụa quanh ngón tay.

Xếp hàng một chốc, Tạ Dung đã mua được hai dĩa kem tuyết hoa quả lớn nhất rồi đi về phía bóng râm. Chu Kỳ bước tới, mỉm cười đón lấy:

 

– Cám ơn nhé, anh vất vả quá!

 

– Ừ, nàng ăn đi.

Tạ Dung đưa đĩa kem tuyết có nhiều trái cây hơn cho nàng.

Nàng nhận đĩa sứ, cầm lấy thìa gỗ bên cạnh, múc một muỗng kem tuyết đầy ắp bơ sữa, mật mía và trái cây tươi lên ăn.

“Mát lạnh, thơm, ngọt, mịn, dẻo…”

– Hà…

Chu Kỳ ngậm kem tuyết trong miệng một hồi mới nuốt xuống, thầm nghĩ: “Sao mà ngon thế không biết. Ngay cả trong cung hay nhà các quan lớn cũng chẳng làm được hương vị này đâu.”

Tạ Dung mỉm cười nhìn nàng.

– Hì hì, lát nữa phải trêu anh Thôi cho bõ ghét, anh ấy mà cũng có ngày hôm nay, hì hì…

Chu Kỳ đang nói đến lý do hôm nay bọn họ đi dạo chợ Đông.

 

Tạ Dung đón lời:

 

– Ừ, nên làm như vậy.

– Ái nữ của Lưu thủ họ Bùi ở Đông Đô à… Tôi từng gặp vị Bùi Lưu thủ đó rồi, tướng mạo cũng nho nhã lắm. Chắc hẳn ái nữ nhà ông ấy cũng chẳng kém cạnh đâu nhỉ.

Tạ Dung chỉ mỉm cười chứ không tiện đánh giá nhan sắc của con gái nhà người ta.

Chu Kỳ cười, nói tiếp:

– Anh Thôi cứ nói là không cưới không gả mới được bình an, để xem lần này anh ấy sẽ nói thế nào. Chờ đến khi anh ấy thành thân, bị nhà vợ “dằn mặt” cho, bị các bà chị vợ vác cây cán bột dần cho một trận thì vui biết mấy. Tóc tai bù xù, quần áo nhăn nhúm mà vẫn ngây ngô cười… Không được, nghĩ đến cảnh đó thôi là tôi đã chờ hết nổi rồi…

Nghe nàng nói như vậy, Tạ Dung dường như cũng hình dung ra được dáng vẻ chật vật của Thôi Dập khi thành thân. Chàng bật cười thành tiếng.

Hai người vừa ăn vừa lấy Thôi Dập ra nói đùa, chẳng ai nhắc đến chuyện tối qua mà chỉ coi nó như một giấc mộng đã theo gió bay xa.

Ăn hết kem tuyết, trả lại dĩa và thìa xong xuôi mà chưa thấy bóng dáng của Thôi Dập đâu.

Chu Kỳ đoán:

– Đừng nói là anh Thôi đang ở nhà tắm gội, xông hương, thử hết bộ này đến bộ khác đấy chứ?

Tạ Dung cười nói:

– Dám là thế lắm.

– Hay là nữ lang kia đang trang điểm, anh Thôi đang chờ nàng ấy? – Chu Kỳ chậc chậc mấy tiếng, ngay lập tức gán cho Thôi Dập một biệt danh. – Sau này anh Thôi nhất định là một gã sợ vợ.

Tạ Dung liếc nhìn nàng một cái chứ chẳng tiếp lời.

– Đi thôi, đi dạo một vòng đi.

Chu Kỳ lại phe phẩy chiếc quạt ba tiêu thếp vàng sang trọng của mình. Nàng đội mũ ngọc, búi tóc gọn gàng, vận áo bào lụa xanh biếc như nước hồ óng ánh dưới nắng trời. Bên hông nàng đeo ngọc bội, túi tiền và đủ thứ lặt vặt khác, trông nàng hệt như một thiếu niên hào hoa phóng khoáng.

Trong khi đó, Tạ Dung chỉ mặc chiếc áo bào trắng hơi cũ, kiểu thư sinh, đội khăn vấn đầu, nhìn chàng chẳng khác gì một cậu học trò bình thường trên phố.

Hai người sóng vai đi bên nhau, Tạ Dung bỗng nhớ lại chuyện họ từng dùng cành hoa để “đấu võ” vào đầu xuân. Lúc đó, nàng đã tự ví mình là “thiếu niên hư hỏng”. Một cô gái dễ thẹn thùng, tính tình thẳng thắn, sợ mắc nợ ân tình của người khác, thế mà lúc nào cũng tự gọi mình bằng cái danh xưng đó. Nàng chỉ giỏi ra vẻ doạ người mà thôi. Chàng thoáng đưa mắt nhìn vạt áo bào phóng khoáng của nàng.

Họ tiếp tục đi thẳng về phía Nam, tới phố Bút Mực Sách. Một nửa số hoà thượng và đạo sĩ thường bày sạp chung với Chu Kỳ đều chẳng thấy bóng dáng đâu, chắc là đang ở trong chùa miếu để tránh nóng rồi. Hai người lại ghé vào một tiệm sách. Lúc xế chiều, tiệm sách khá vắng vẻ. Chủ tiệm sách đang ôm một sách ngủ gật gà gật gù, còn đứa giúp việc cầm cây chổi lông gà thì dựa vào giá sách ngáp dài ngáp ngắn.

“Trong tiệm sách này mát mẻ ghê.” Chu Kỳ thầm nghĩ như thế, đứng trước giá sách gần lối ra vào tìm truyện đọc thử, nhưng chẳng thấy quyển nào mới cả. “Hay là đám mọt sách nóng quá đâm ra lười biếng, không buồn viết lách gì nữa sao?”

Tạ Dung bước tới hỏi nhỏ:

– Chưa ưng ý quyển nào sao?

 

Chu Kỳ gật đầu.

 

– Tôi đã viết được một ít rồi. Nàng cầm về đọc tạm trước đi, tiện thể dò xem có lỗi nào để tôi sửa luôn.

Chu Kỳ cười nói:

– Thế thì còn gì bằng.

 

Nàng lại cười hỏi:

 

– Phải rồi Tạ Thiếu khanh, anh định viết câu chuyện về cậu Trần phá án cho đến khi được bái tướng phong hầu, hay đến khi già cả về hưu thế? Anh định viết mấy quyển nữa? Đã nghĩ ra nội dung tập tiếp theo chưa?

Tạ Dung nhìn sang nàng, đáp:

– Vẫn chưa, tôi cứ viết từ từ thôi, cũng không vội.

*

Lời của tác giả:

Tạ Thiếu Khanh: Ít nhất thì phải viết cho tới đoạn Nguyên Lục Lang bị lộ thân phận rồi cả hai động phòng hoa chúc chứ. Tập tiếp theo chắc tôi sẽ viết câu chuyện về “thư sinh” và “thiếu niên hư hỏng”, các bạn đọc yêu quý hãy đặt trước một tập nhé.

Chu Kỳ ngẫm nghĩ rồi hỏi: Ơ mà câu chuyện sắp tới anh định viết là đam mỹ hay là ngôn tình thế?

– Hết chương 106 –