Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao
Chương 42: Đáng lẽ từ sớm đã nên hiểu, luận việc không luận lòng
Lộ Dao Ninh thất hồn lạc phách trở về công ty, mơ màng ngồi trên ghế văn phòng ngẩn người. Cho đến khi có người vội vã xông vào, cô mới gượng lấy lại tinh thần, hỏi: “Có chuyện gì?”
“Lộ tổng…” Trên mặt người đó là biểu cảm điển hình của tin xấu, dè dặt mà muốn nói lại thôi. “…Bị cháy tài khoản rồi… có bơm thêm vốn không?”
Lộ Dao Ninh dường như đã tê dại, vậy mà không cảm thấy chút gợn sóng nào: “Không bơm nữa, đóng hết vị thế đi.”
Người kia đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Lộ Dao Ninh nói: “Sao thế, chưa từng lỗ bao giờ à?”
Người đó lập tức đi ra.
Tiếp theo là trợ lý, cũng chẳng mang đến tin gì tốt. Cô ấy nói bộ phận pháp vụ của một số công ty đã gọi điện, trong vài ngày tới sẽ gửi thư luật sư bản giấy, dặn cô chú ý nhận.
“Biết rồi.” Lộ Dao Ninh nói. “Chỉ là thư luật sư thôi.”
Lại có tiếng gõ cửa. Lộ Dao Ninh bảo vào đi, nhưng người vừa bước vào còn chưa kịp mở miệng, cô đã quát: “Ra ngoài!”
Cô gái nhỏ ở bộ phận hành chính sợ đến mức tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong. Lộ Dao Ninh hoàn hồn, gượng nở một nụ cười: “Xin lỗi nhé, không phải nhằm vào em, làm liên lụy em rồi. Đây là gì vậy?”
Cô gái nhỏ khẽ đáp: “Lộ tổng, cửa hàng đã mang bộ sườn xám đặt may đến rồi.”
Lộ Dao Ninh sững người một lúc.
Sườn xám?
Rồi cô nhớ ra, khẽ thở dài: “Để ở đây đi.”
Là vì bà nội từng nói Phương Thanh Lâm rất thích hoa tường vi, trước đây còn trồng cả một khoảng lớn trong vườn nhà họ Giang, nên Lộ Dao Ninh mới nghĩ đến việc dùng họa tiết hoa tường vi để may cho bà một bộ sườn xám.
Quả nhiên bà rất thích. Ngay trong phòng bệnh đã sốt ruột muốn mặc thử. Lộ Dao Ninh cầm gương giúp bà, Phương Thanh Lâm đứng trước gương xoay người ngắm nghía, hệt như một thiếu nữ, đến cả gương mặt tái nhợt vì bệnh cũng ửng lên một màu hồng nhạt.
Lộ Dao Ninh mỉm cười khen: “Đẹp lắm.”
“Đẹp gì chứ, thành ra thế này rồi, không xứng mặc bộ đồ này nữa.” Phương Thanh Lâm ngoài miệng nói vậy, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến không nỡ rời khỏi gương. Bà ngồi xuống, cất gọn mọi thứ, rồi nắm lấy tay Lộ Dao Ninh.
“Con thật có lòng.”
Rồi bà lại hỏi: “Sao dạo này không thấy con đến?”
Lộ Dao Ninh đáp: “Công việc có chút chuyện, lại phải sang châu Phi công tác, mới về thôi.”
“Dì biết ngay là con bận mà.” Phương Thanh Lâm lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp. “Mấy hôm trước A Thành cho người mang mứt đến, dì ăn thấy ngon lắm, ngọt mà không ngấy. Dì nghĩ để dành cho con nếm thử, thứ này hạn sử dụng cũng dài, để được khá lâu.”
Phương Thanh Lâm đưa tới, rồi cười tủm tỉm trực tiếp đưa một miếng đến bên miệng cô. Lộ Dao Ninh phối hợp ngậm lấy, vị ngọt thơm lập tức lan ra.
“Dì…” Lộ Dao Ninh đột nhiên hỏi: “Nếu con và Giang Lạc Thành ly hôn rồi… con vẫn… con vẫn có thể đến thăm dì được không?”
Phương Thanh Lâm không hề sững sờ hay chần chừ lấy một chút, chỉ mỉm cười nhè nhẹ, đưa tay xoa tóc Lộ Dao Ninh.
“Đương nhiên là được rồi. Đúng là nếu không có mối quan hệ này thì chúng ta sẽ không quen nhau, con cũng sẽ không đến thăm dì. Nhưng nếu đã quen nhau rồi thì không còn chỉ là mối quan hệ đó nữa. Dì rất quý con, chuyện này không liên quan đến A Thành. Hai đứa có thể sống tiếp với nhau hay không là chuyện của hai đứa, không liên quan đến hai chúng ta.”
“Con cũng đâu có ý tốt gì.” Giọng Lộ Dao Ninh khẽ run lên. “Con đến gần dì, muốn có được sự tin tưởng của dì, là vì…”
“Vì Giang Lạc Thành rất để tâm đến con.”
“Nó thật sự rất để tâm đến con.”
“Con nghĩ dì gần như là điểm yếu duy nhất của anh ấy. Con đã nghĩ rằng, biết đâu sẽ có lúc con có thể lợi dụng điều đó.”
Giống như đang đứng trong phòng xưng tội trước mặt cha xứ, cô sảng khoái nói hết toàn bộ động cơ của mình. Lộ Dao Ninh bỗng thấy vô cùng nhẹ nhõm, tảng đá nặng trĩu trong lòng như vỡ vụn rồi tan biến chỉ trong khoảnh khắc.
Phương Thanh Lâm bình tĩnh nghe hết, ngược lại còn mỉm cười, nói: “Xem ra bà nội vẫn hiểu con lắm.”
“Bà nội?”
“Không ai là người hoàn hảo, ai cũng ít nhiều có chút ích kỷ. Chỉ cần bản tính không xấu thì có gì đáng ngại chứ.” Phương Thanh Lâm nói. “Ví dụ như dì đây, cứ theo lời con nói đi, con đúng là có mục đích khác. Nhưng dì đã mất mát điều gì đâu? Con đến thăm dì, đối xử tốt với dì, còn chuyện sau này có lợi dụng hay không thì là chuyện sau này. Bây giờ con vẫn chưa làm gì cả, đúng không?”
“Điều tiếc nuối lớn nhất đời dì chính là con trai. Dù tiếc nuối, nhưng dì chưa từng hối hận. Chỉ cần có thể xác nhận rằng trong lòng con trai mình vẫn còn một vị trí dành cho dì, thì con có lừa dì thế nào cũng được.”
“Đôi khi con người sống dựa vào một loại ảo tưởng.”
“Con trai dì không cần sự quan tâm của dì, đến nói chuyện với dì cũng không chịu, nên dì gửi gắm tất cả vào con. Ai mà bị mổ xẻ ra cũng đều có những điều không chịu nổi cả, con à.” Phương Thanh Lâm khẽ thở dài. “Sống đến tuổi này của dì, lại còn mắc căn bệnh như thế này, đáng lẽ từ lâu đã nên hiểu, nhìn việc chứ đừng nhìn lòng.”
“Dì…”
“Dì có chỗ nào giống mẹ con sao?”
“Không.” Lộ Dao Ninh không nhận ra hốc mắt mình đã đỏ hoe, cô lắc đầu. “Không giống chút nào.”
Phương Thanh Lâm dịu dàng nhìn cô, lặng lẽ chờ đợi. Bà biết cô còn có lời muốn nói.
“Chỉ là… mẹ con rất thích sườn xám. Bà vẫn luôn muốn may một bộ mới.”
“Ra là vậy.” Phương Thanh Lâm khẽ nói. “Dì sẽ cất giữ cẩn thận.”
Phương Thanh Lâm và mẹ cô quả thực chẳng giống nhau chút nào. Mẹ cô đâu phải người dịu dàng, điềm đạm như vậy, ngược lại còn nhạy cảm, dễ kích động, rất thần kinh. Bà cũng không thích hoa tường vi gì cả, chỉ thích những món trang sức lấp lánh và những xấp tiền đỏ rực, rất giỏi cãi nhau, mà hễ cãi là giọng lại vang lắm.
Nhưng bà rất đẹp, đẹp vô cùng. Chỉ cần kẹp điếu thuốc đứng ở đầu phố, đàn ông cả nửa con phố cũng không nhịn được mà ngoái nhìn.
Một người vừa đẹp lại vừa yêu cái đẹp như thế, vậy mà chỉ có duy nhất một bộ sườn xám cũ, màu đỏ, là bộ bà mặc khi kết hôn.
Thuê váy cưới phải tốn mấy nghìn tệ, làm gì có tiền mà thuê. Hơn nữa, mục đích bà kết hôn cũng chỉ là để làm hộ khẩu cho con gái, để Lộ Dao Ninh được đi học. Dù ngoài miệng nói là vậy, nhưng Lộ Dao Ninh vẫn nhớ, hôm ấy mẹ cô thật sự rất vui.
Về sau.
Về sau, bà mất rồi.
Phương Thanh Lâm nói: “Dì nghe bà nội nói rồi, mộ ở Nam Xuyên.”
“Người nằm trong mộ ở Nam Xuyên không phải mẹ con.” Lộ Dao Ninh lắc đầu. “Là chị gái con.”
“Là chị gái không có quan hệ huyết thống. Sau khi mẹ con mất, chị ấy lấy bố con. Khi đó chị ấy còn trẻ lắm, chắc còn chưa đến mười tám tuổi, chị ấy bảo con gọi chị ấy là chị.”
Về sau.
Về sau, chị ấy cũng mất rồi.
Nước mắt Lộ Dao Ninh nhỏ xuống mu bàn tay Phương Thanh Lâm. Cả hai đều không nói gì nữa. Lộ Dao Ninh cũng không khóc quá lâu, rất nhanh đã lau nước mắt đi.
“Dì, những lời này con chưa từng nói với bất kỳ ai.”
Phương Thanh Lâm gật đầu: “Con yên tâm, dì sẽ không nói với A Thành dù chỉ một chữ.”
Sau khi từ bệnh viện trở về, liên tiếp mấy ngày cô không đến công ty, cũng không nghĩ đến bất cứ chuyện gì. Cô ở trong nhà như một hồn ma, lững thững đi qua đi lại, hoặc đơn giản là nằm lì một chỗ.
Lộ Dao Ninh cảm thấy mình giống như một chiếc dây cót đã hỏng. Nó vốn luôn được lên căng hết cỡ, không ngừng quay về phía trước, đến khi bị bẻ gãy bằng một lực mạnh thì lập tức khựng lại trong im lặng, rơi vào một trạng thái trống rỗng vô cùng.
Giang Lạc Thành không đưa cho cô một thời hạn cụ thể, nhưng thái độ đó rõ ràng là một tối hậu thư. Nó giống như một sợi dây treo lơ lửng chưa biết khi nào sẽ siết xuống, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến người ta nghẹt thở.
Vốn định đấu với Giang Lạc Thành, kết quả lại đâm đầu vào tấm thép. Không thắng nổi, cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Tệ hơn nữa là, nhiều tổ hợp tài sản của Ninh Tinh cũng đang lần lượt sụp đổ. Đương nhiên đây không phải năng lực của nhà họ Giang, Giang Lạc Thành đâu phải Thượng Đế, mà là thị trường. Chính thị trường đã giáng thêm một đòn khiến tình cảnh của cô càng thêm tồi tệ.
Người mà xui xẻo thì uống nước lạnh cũng mắc kẽ răng. Hoặc cũng có thể nói, đây vốn là điều tất yếu. Tài chính là một ngành mang tính chu kỳ, lên xuống như thủy triều. Dùng một giao dịch để kiếm một triệu không khó, khó là dùng thời gian một năm để kiếm được một nghìn.
Số lần đưa ra quyết định càng nhiều, xác suất phạm sai lầm trong quyết định sẽ tăng theo cấp số nhân. Thời gian càng dài, bề ngoài càng yên ả, thì dưới mặt nước lại càng ẩn giấu những bãi đá ngầm có thể lật thuyền. Rất nhiều người, trước khi đầu rơi máu chảy, đều từng tràn đầy tự tin.
Không ai thua mãi, cũng không ai thắng mãi.
Xu hướng suy thoái của kinh tế toàn cầu đã không còn cách nào tránh khỏi. Lạm phát ở châu Âu và Mỹ đã lên tới đỉnh điểm. Xung đột khu vực leo thang và chiến tranh nóng bùng phát khiến xu hướng giá năng lượng bắt đầu vượt khỏi dự đoán của con người. Ngay cả nhiều lần OPEC công bố cắt giảm sản lượng cũng không thể xoay chuyển được thị trường.
Lộ Dao Ninh không phải là người duy nhất phán đoán sai. Một nhân vật huyền thoại trong giới cũng đã bốc hơi ba trăm mười tỷ tài sản. Nhưng người ta thua được, còn cô thì không.
Nhà họ Giang đã không còn là chỗ dựa của cô nữa. Sau lưng Lộ Dao Ninh là vực thẳm.
Giống như trên sàn quyền anh bị người ta liên tiếp tung hai cú đấm, Lộ Dao Ninh đội mũ bảo hộ nằm trên mặt sàn lạnh buốt. Ánh đèn trên đỉnh đầu và tiếng hò reo khắp đấu trường dội vào đầu cô từng đợt như nước tràn khi chết đuối. Trọng tài lớn tiếng đếm ngược bên tai, nhưng cô không đứng dậy nổi.
Dù thế nào cô cũng không thể đứng dậy nổi.
hết chương 42.