Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 23: Không cần bất kỳ ai bước đến gần

Người giả vờ ngủ thì không thể đánh thức, người không muốn nói thì cũng không thể cạy miệng được. Lộ Dao Ninh lặng lẽ khoanh tay trước ngực, không kiêu không nịnh nói:

“Giang Lạc Thành, anh điều tra tôi là quyền của anh, nhưng thẩm vấn tôi thì không phải quyền của anh.”

Tư thế cô căng cứng, khiến anh buộc phải dịu giọng lại. Giang Lạc Thành cởi cúc áo trên cùng của chiếc sơ mi, hơi cúi người, hai tay chống lên mặt bàn, trầm giọng nói:

“Anh không muốn thẩm vấn hay điều tra em, anh chỉ muốn hiểu em thôi.”

Lộ Dao Ninh mất tự nhiên đứng dậy định rời đi, vội vàng nói:

“Con người tôi ở ngay đây, anh cứ hỏi tôi là được, cần gì phải điều tra?”

Giang Lạc Thành vòng qua bàn, nắm lấy cánh tay cô, lực không mạnh:

“Anh hỏi, em sẽ nói sao?”

Đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn cô, nhưng Lộ Dao Ninh không hề nhìn lại. Thấy cô không trả lời, Giang Lạc Thành lại nói:

“Anh còn đến ngõ Trư Cước, gặp vài người…”

Giọng anh càng lúc càng dịu dàng, thậm chí còn khẽ thở dài một tiếng. Nhưng cảm xúc của Lộ Dao Ninh lại hiếm khi mất khống chế và kích động đến vậy. Cô đẩy anh ra, chạy thẳng lên lầu.

“Tôi không cần anh thương hại!”

Giang Lạc Thành khẽ nhíu mày, thử đưa tay ra, muốn chạm lên gương mặt cô, muốn dỗ dành. Lộ Dao Ninh hoảng hốt hét lên, gạt phăng tay anh, khóe mắt đỏ hoe:

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó!”

“Dao Ninh!”

Lộ Dao Ninh chạy vào phòng, rầm một tiếng đóng sập cửa. Hai lòng bàn tay áp vào nhau đặt trước môi, cả người run rẩy như lên cơn. Nhưng cô cũng đang cố ép mình bình tĩnh lại, và rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh.

Không sao cả, cho dù anh có đến đó thì cũng không thể điều tra ra được gì. Lộ Dao Ninh đã đổi tên, lại hơn mười năm chưa từng quay về. Vài người hàng xóm cũ còn có thể nhận ra cô cũng đã được cô lo liệu từ sớm. Giang Lạc Thành không thể nào thật sự biết được xuất thân của cô.

Cô từ lâu đã không còn là cô bé gầy gò, cả người lấm lem bẩn thỉu năm ấy nữa rồi. Không còn ai có thể nhận ra cô.

Phản ứng của cô vừa rồi quá mức dữ dội. Lộ Dao Ninh đưa tay sờ lên mặt mình, lau đi chút nước mắt sinh lý còn đọng lại, ấn lên ngực hít một hơi thật sâu. Sau khi chỉnh đốn lại cảm xúc, cô mở cửa.

Giang Lạc Thành vẫn đứng đợi ở đó. Anh nhìn cô thật sâu, trong ánh mắt là sự nghi hoặc, lo lắng và xót xa.

Nhưng chính ánh mắt ấy lại khiến cô không chịu nổi, dù chỉ một chút cũng không thể chịu nổi. Cô đã quen với sự ngang hàng do đối đầu mang lại, quen với sự coi trọng giành được từ những cuộc đấu sức. Huống chi, họ sắp ly hôn rồi, sự dịu dàng đến quá muộn chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Đã giả dối với nhau lâu như vậy, hà tất đến lúc chia ly mới moi tim móc ruột ra?

“Tôi không cần anh…” Lộ Dao Ninh hít một hơi, “dùng cái kiểu dỗ dành con gái nhỏ đó, nói mấy lời như muốn bảo vệ tôi.”

“Anh không phải cho rằng chỉ cần chạy một chuyến đến quê tôi, nấu một bữa cơm, rồi bố thí chút thương hại là chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, mở lòng với nhau, uống chút rượu vang rồi ôm nhau khóc một trận, sau đó từ đây yêu nhau sống chết đấy chứ? Xin lỗi, Giang tổng, đó là phim truyền hình, mà còn là loại tình tiết rẻ tiền nhất.”

Anh không nổi giận, điều đó khiến cô ngạc nhiên, nhưng lại càng bất an hơn. Đầu ngón tay ấm áp khẽ chạm vào vệt nước mắt nơi khóe mắt Lộ Dao Ninh, cô hơi lùi về sau.

Có hơi đau.

“Ninh Ninh.” Giang Lạc Thành khẽ nói, “Anh không hiểu, anh không nhìn thấu được em, em khiến anh không biết phải làm thế nào.”

“Nên thế nào thì cứ thế ấy. Trước đây anh thế nào thì bây giờ cứ thế đó. Anh bận việc của anh, tôi bận việc của tôi.”

“Dạo này em đang bận gì?” Giọng Giang Lạc Thành dịu đi, như thể vẫn định nói chuyện tử tế với cô.

Lộ Dao Ninh liếc anh đầy khiêu khích:

“Chuẩn bị sang Anh, cùng Kỳ Nhược Sơ.”

Cách cô trốn tránh luôn là chọc cho anh nổi giận, và trước sau vẫn hiệu quả như vậy.

Quả nhiên, sắc mặt Giang Lạc Thành lạnh hẳn xuống, gương mặt tối sầm như nước:

“Đi làm gì?”

“Đăng ký công ty mới.” Lộ Dao Ninh hờ hững đáp, cố ý lái câu chuyện sang hướng khác.

“Đăng ký công ty mà cần hai người đích thân sang đó? Em tưởng anh là đồ ngốc à?”

“Nếu Kỳ Nhược Sơ đã mở lời mà tôi không đồng ý thì anh ấy sẽ sinh nghi. Chính anh bảo tôi đi, đừng bày ra cái vẻ mặt đó.”

Cơn giận bốc lên, Giang Lạc Thành dùng khuỷu tay ghì chặt cánh cửa, túm lấy cánh tay Lộ Dao Ninh, ném cô xuống giường. Cô lại đắc ý cười, nơi khóe mắt vẫn còn vương một vệt đỏ do nước mắt vừa rồi để lại chưa tan, tự tay kéo bung dây buộc áo choàng ngủ.

Cô không mong mình được đối xử đặc biệt. Cô đã quen dùng cách thức quen thuộc để giải quyết vấn đề giữa họ, tức là chẳng giải quyết gì cả. Cô không cần bất kỳ ai hiểu mình, cũng không cần bất kỳ ai bước đến gần mình.

Giữa họ chỉ cần tồn tại bản năng nguyên thủy nhất và lòng tham nguyên thủy nhất, đó là tiền bạc và d*c v*ng.

“Trước khi chúng ta kết hôn…” Giang Lạc Thành bóp lấy cằm cô, nâng cằm cô lên, “em quen được anh ta bằng cách nào?”

“Ai cơ?”

“Kỳ Nhược Sơ!”

“Đâu chỉ có mình anh ấy.” Lộ Dao Ninh chìm trong sự mềm mại, toàn thân như nhũn ra. Cơn nóng bỏng và lớp mồ hôi mỏng ngọt ngào như mật dường như thấm ra từ từng lỗ chân lông. Cô khẽ lắc đầu từng chút một, đôi môi hơi hé mở để hít thở, run rẩy nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận.

Giang Lạc Thành tiếp tục nói:

“Bắt đầu từ anh ta đi.”

“Trước đây anh chưa từng hỏi những chuyện này.”

“Hôm nay anh muốn hỏi.”

“Muốn hỏi…” Lộ Dao Ninh khẽ cười. Vừa thở gấp đến không ra hơi, cô vừa nở một nụ cười mềm mại đầy mê hoặc. “Đáng tiếc, vài phút không nói hết được.”

Anh dừng lại, sắc mặt xanh mét, mím chặt đôi môi mỏng. Ngón tay cái tì lên chiếc cổ mảnh khảnh của cô rồi miết dần lên trên, siết lấy hõm cổ ngay yết hầu.

Lộ Dao Ninh cảm thấy ngạt thở, trái lại càng hít thở gấp hơn. Cô bị đè chặt đến mức không thể cử động, trong khi lòng bàn tay nóng bỏng của anh vẫn áp sát lên tấm lưng trơn mịn của cô.

Giang Lạc Thành ghé sát tai cô, dùng hơi thở khe khẽ cất tiếng. Đôi mắt anh sâu thẳm, lực trên tay từ đầu đến cuối vẫn không hề nới lỏng:

“Biết chừng mực đi, Lộ Dao Ninh. Em thật sự cho rằng anh sẽ mặc cho em muốn n*n b*p thế nào thì n*n b*p sao?!”

Lộ Dao Ninh hít sâu mấy hơi. Động mạch dưới tay đối phương chỉ vừa đủ khẽ đập. Cô muốn rút tay ra, tát anh thật mạnh một cái, nhưng bị anh khống chế, không thể cử động. Thế là cô cắn mạnh một cái. Giang Lạc Thành khẽ kêu một tiếng, cô thuận thế đạp anh một cú.

“Không muốn làm thì đừng làm nữa!”

Lộ Dao Ninh xoay người định ngồi dậy. Đôi mắt đen của Giang Lạc Thành trầm xuống, anh bóp lấy cổ cô, ấn người trở lại giường, bịt kín cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn ấy, không còn nương tay nữa. Lộ Dao Ninh tiếp tục cắn anh, chỉ là lần này anh đã có phòng bị, cô không thể dùng sức được nữa.

Đầu lưỡi mềm mại và hàm răng cứng rắn, nước bọt làm ướt làn da mang theo cảm giác tê dại ngứa ran. Miệng bị bịt kín, ko thể phát ra tiếng.

Anh ghì chặt lấy cô, đè người xuống rồi tiến vào, ngang nhiên xông thẳng và không chút nể nang. Lộ Dao Ninh trong cơn ngột ngạt căng cứng đến nghẹt thở, tê dại đến mức nảy sinh kh*** c*m, run rẩy dữ dội nhưng không thể phát ra tiếng. Móng tay dài cào lên lưng Giang Lạc Thành, để lại những vệt máu.

Cả người cô co giật, cảm giác như bị điện giật chớp nhoáng chạy khắp cơ thể. Đúng ngay trong khoảnh khắc ấy, Giang Lạc Thành cuối cùng cũng buông cô ra, đồng thời cũng buông bàn tay đang giữ lấy cô.

Lộ Dao Ninh bỗng hít mạnh một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, cả người hoàn toàn mềm nhũn. Trong đáy mắt cô vẫn còn vương chút tình ý chưa tan và vẻ ngơ ngẩn mơ màng.

Giang Lạc Thành khẽ đỡ lấy eo cô, bế người phụ nữ có thân hình mảnh mai nhẹ bẫng lên, chậm rãi bước về phía phòng tắm.

Sau đó, họ không nói thêm một lời nào nữa.

Đêm đã khuya lắm rồi, đây là khoảng thời gian để đầu óc trống rỗng, mọi chuyện đã xảy ra đều nên được xóa nhòa. Lộ Dao Ninh được anh cẩn thận đặt lên chiếc giường mềm mại, người đàn ông bên cạnh cũng nhanh chóng nằm xuống. Cô co mình trong vòng ôm bao bọc của anh, thả lỏng giữa hơi ấm ấy, ngoan ngoãn cam chịu để anh đan những ngón tay vào kẽ tay cô, rồi siết chặt trong lòng bàn tay.

Tiếng vải cọ xát vang lên rõ ràng, tiếng hít thở đều đặn và khẽ khàng. Người đàn ông phía sau đã ngủ rồi, còn Lộ Dao Ninh vẫn mở mắt.

Đàn ông có thiên phú gác những nghi vấn sang một bên rồi trực tiếp bước qua, nhưng đôi khi phụ nữ lại khó tránh khỏi việc muốn truy đến tận cùng.

Chỉ là…

Cô cũng không phải muốn truy đến tận cùng.

Vậy thì…

Rốt cuộc cô muốn gì?

Đột nhiên.

Lộ Dao Ninh nhận ra, dường như ngay cả chính cô cũng không biết bản thân lúc này rốt cuộc muốn điều gì.

hết chương 23.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn