Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 14: Đâu phải khẩu vị nào cũng nuốt trôi được

Mười phút sau, Giang Lạc Thành quay lại một mình, ngồi xuống bên cạnh Lộ Dao Ninh, hơi nghiêng đầu ghé sát nói nhỏ với cô. Dưới ống kính của phóng viên, đây hiển nhiên lại là thêm một bằng chứng cho sự ân ái của hai người.

“Kỳ Nhược Sơ chỉ chịu góp một phần mười.”

“Thế thì có ý nghĩa gì chứ, ít quá.”

“Anh ta chỉ muốn gia nhập Hiệp hội Liên hiệp Doanh nghiệp, bắt được mối với Sở Tài chính, kiếm chút tiếng tăm, lấy thêm chút hậu thuẫn từ phía chính quyền.” Giang Lạc Thành nói. “Không chỉ chịu góp một phần mười, mà còn không chịu góp tiền mặt, lại còn muốn kéo Vương Truyền Thanh vào, vay vốn của Hồng Phong.”

Lộ Dao Ninh nói: “Không phải anh ta chỉ muốn cái danh đó, mà là anh đứng ra khởi xướng chuyện này, anh ta chỉ đi theo húp chút phần thừa, đương nhiên không muốn bỏ phần lớn vốn.”

“Em nói thì là vậy, nhưng dù tôi có nhường, anh ta cũng không tin.” Giang Lạc Thành cười nói. “Em lên tiếng thì anh ta mới tin.”

Lộ Dao Ninh thong thả lườm anh một cái, rồi đứng dậy.

Giang Lạc Thành cũng đứng dậy, mỉm cười, hạ giọng nói:

“Dao Ninh, nói đến bốn phần đi.”

Lộ Dao Ninh lười biếng cười:

“Tôi đâu có bản lĩnh đó.”

Một cánh tay vòng qua eo cô, một nụ hôn khẽ đặt bên tai, hơi thở ấm nóng phả nhẹ vào.

“Em là người có bản lĩnh nhất.”

Từ chiếc hộp thuốc lá bằng bạc chạm hoa văn chìm, cô rút ra một điếu thuốc mảnh ngậm lên môi, xoay người, đẩy cửa phòng hút thuốc.

Đúng lúc nghỉ giải lao, trong phòng có không ít người, tiếng chuyện trò rôm rả. Cô vừa cúi đầu đã khẽ nhíu mày.

Điếu thuốc vẫn chưa châm lửa. Lộ Dao Ninh ngậm thuốc trong miệng, tìm đến Kỳ Nhược Sơ, thản nhiên chìa tay về phía anh mượn lửa.

Kỳ Nhược Sơ cười nói:

“Em làm vậy thì có phần cố ý quá rồi.”

“Cố ý thì cố ý. Tôi đặc biệt đến tìm anh, chẳng lẽ anh không muốn nói chuyện với tôi sao?”

“Đâu có.”

Anh khẽ cười, lấy bật lửa ra. Lộ Dao Ninh ghé theo tay Kỳ Nhược Sơ châm thuốc, khẽ rít một hơi. Kiểu kiêu ngạo, ngang nhiên ấy ở trên người cô, dường như lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy hết sức tự nhiên.

Lộ Dao Ninh kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay thon dài. Trên những ngón tay ấy không còn bất kỳ món trang sức nào. Kỳ Nhược Sơ để ý thấy cô đã tháo nhẫn xuống.

Hai người sóng vai bước ra ngoài. Cơn gió dịu mang theo chút men say lướt qua sân thượng.

Kỳ Nhược Sơ cười nói:

“Dao Ninh, người đàn ông của em đang chặt chém tôi đấy.”

“Chuyện làm ăn của Giang Lạc Thành thì liên quan gì đến tôi.” Lộ Dao Ninh lười nhác rít một hơi thuốc, giữa hàng mày khóe mắt đều là vẻ hờ hững. “Anh ấy kiếm được tiền cũng chẳng thuộc về tôi, còn lỗ lã thì lại đổ hết lên đầu tôi.”

“Em nói vậy không đúng.” Kỳ Nhược Sơ nhìn cô. “Giang Lạc Thành đối xử với em rất tốt, ai cũng nhìn thấy.”

“Ồ, nếu so với anh thì đúng là vậy.”

“Thế nên em chọn cậu ấy chứ không chọn tôi?”

“Là anh không chọn tôi.”

“Em trách tôi cho chưa đủ.” Kỳ Nhược Sơ nói. “Thật ra chưa chắc tôi đã không muốn, chỉ là em tin Giang Lạc Thành hơn.”

“Là vì hồi đó tôi nhìn nhầm người.” Lộ Dao Ninh tự giễu cười. “Tôi cứ nghĩ, ít nhiều anh ấy cũng thật lòng với tôi vài phần.”

Nghe vậy, Kỳ Nhược Sơ vừa có vài phần nghi ngờ, lại khó tránh khỏi vài phần dao động. Anh không vội đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô thật lâu.

Ánh trăng rơi trên hàng mi dài, cũng không che nổi vẻ cô đơn nơi đáy mắt. Người đẹp khi mang vài phần u sầu là lúc lay động lòng người nhất. Đôi mày thanh tú như nhíu mà không nhíu, ánh mắt xa xăm hướng về một nơi nào đó, chẳng biết đang dừng lại ở đâu, mà cũng như chẳng có nơi nào để dừng lại. Cô giống hệt một con bướm bị nước mưa làm ướt đôi cánh, chao đảo bay giữa màn mưa.

Cuối cùng, anh vẫn lên tiếng hỏi:

“Em thật sự muốn ly hôn sao?”

Lộ Dao Ninh khẽ gật đầu, động tác kín đáo đến mức khó nhận ra. Cô thu ánh mắt về, nhưng không nhìn anh, chỉ nhàn nhạt nghiêng sang một bên, quả thật như đang cố nén vài phần tủi thân, khẽ nói:

“Trước mắt đừng nói ra ngoài.”

Trong lòng Kỳ Nhược Sơ khẽ lay động.

“Em không muốn tôi nói, thì tôi đương nhiên sẽ không nói.”

Lộ Dao Ninh nở nụ cười rạng rỡ.

“Tôi biết Tổng giám đốc Kỳ là người đáng tin.”

“Cách gọi này xa lạ quá.”

“Tôi vẫn chưa ly hôn mà, đương nhiên vẫn nên chú ý một chút.”

Lộ Dao Ninh đưa tay vuốt tóc. Một làn hương thoang thoảng theo đó lan tới, dịu nhẹ mà thấm vào lòng người. Lúc này cô mới đưa mắt nhìn thẳng về phía anh. Đôi mắt hồ ly ấy vừa quyến rũ, vừa lanh lợi.

Kỳ Nhược Sơ thầm nghĩ, kiểu phụ nữ như thế này đâu phải ai cũng có thể nắm trong tay.

Hai người nhìn nhau một lúc. Kỳ Nhược Sơ hờ hững đưa mắt liếc nhìn xung quanh, rồi lại nghĩ, Giang Lạc Thành làm được, vậy tại sao anh lại không thể?

“Dự án này tôi cũng muốn tham gia, nhưng Giang Lạc Thành không cho tôi nhúng tay vào.” Lộ Dao Ninh đặt cổ tay trắng ngần lên lan can sân thượng. Làn khói trắng lững lờ quấn quanh, khiến người ta không khỏi xao động. “Buổi hôm nay chỉ là diễn cho có thôi. Anh ấy coi tôi như bình hoa để trưng bày. Đồ chó.”

“Nghe thì phương án của Hiệp hội Liên hiệp Doanh nghiệp đúng là rất không tệ. Có Sở Tài chính đứng ra bảo chứng thì việc tranh thủ nguồn lực truyền thông cũng thuận lợi hơn nhiều. Chỉ cần vài doanh nghiệp đầu ngành liên kết với nhau, cùng đặt ra quy tắc cho ngành trong khu vực, là có thể ngồi không cũng thu tiền.” Kỳ Nhược Sơ nói. “Miếng ngon thế này, cậu ấy tự mình nuốt hết, thật sự không để em nhúng tay chút nào sao?”

Lộ Dao Ninh khẽ gật đầu, nhưng không nói gì.

Kỳ Nhược Sơ bỗng cảnh giác. Anh ngừng một lát rồi cười một tiếng.

“Suýt nữa thì bị em dẫn dắt rồi. Nếu Lộ Dao Ninh em là kiểu người ai nói gì cũng tin, thì họ Kỳ của tôi phải viết ngược lại mất.”

“Gần đây tôi lỗ một khoản rất lớn.” Lộ Dao Ninh nói. “Tổng giám đốc Kỳ tin tức nhanh nhạy, chắc đã nghe rồi nhỉ?”

Kỳ Nhược Sơ cũng không né tránh.

“Ở Ninh Bắc?”

“Ừ.”

“Ai làm? Giang Lạc Thành?”

“Ngoài anh ấy ra thì còn có thể là ai nữa?”

Kỳ Nhược Sơ bật cười.

“Cậu ấy sợ em kiếm đủ tiền rồi sẽ bỏ đi. Giang Lạc Thành muốn giữ em lại, đúng là cũng xuống tay đủ ác.”

Lộ Dao Ninh chẳng hề khách sáo.

“Hại người hại cả mình, anh ấy đúng là có bệnh.”

“Em thật sự định đấu với cậu ấy?”

Lộ Dao Ninh hỏi ngược lại:

“Chẳng lẽ cứ để tôi lỗ oan như vậy sao?”

Kỳ Nhược Sơ im lặng không nói, âm thầm cân nhắc lại từ đầu đến cuối. Mọi chuyện đều hợp tình hợp lý, từng việc một đều có thể giải thích được, không tìm ra sơ hở nào. Lúc này anh mới thả lỏng cảnh giác.

“Vậy thì tôi dẫn em làm, không cần cậu ấy nữa. Nếu thật sự hại Giang Lạc Thành thê thảm, Dao Ninh, em sẽ không đau lòng chứ?”

Lộ Dao Ninh cười lạnh.

“Tôi đau lòng vì anh ấy làm gì?”

“Dù gì cũng là vợ chồng một thời, ít nhiều cũng phải có chút tình nghĩa.”

“Tôi và Giang Lạc Thành kết hôn vì lý do gì, Tổng giám đốc Kỳ là người rõ nhất. Giờ còn nói mấy lời giả nhân giả nghĩa này, thật chẳng có ý nghĩa gì.” Lộ Dao Ninh dập tắt điếu thuốc, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. “Con người tôi trước nay chưa từng nói đến tình nghĩa.”

“Được.” Kỳ Nhược Sơ nói. “Chúng ta cùng đăng ký một công ty ở Anh. Dao Ninh, em bỏ ra hai mươi triệu, lập thêm một công ty vỏ bọc nữa, cậu ấy nhất định sẽ không biết là em.”

Nghe vậy, Lộ Dao Ninh lại tỏ vẻ không hài lòng.

“Tiền còn chưa kiếm được đồng nào mà đã bắt tôi bỏ vốn trước.”

“Em chỉ cần bỏ hai mươi triệu, phần còn lại tôi lo. Hai chúng ta cùng góp hai phần.” Kỳ Nhược Sơ dịu dàng nói. “Đến lúc đó, cái gì cũng sẽ có.”

“Anh cũng chỉ muốn góp hai phần thôi à? Vậy thì chẳng khác gì Giang Lạc Thành, không có quyền quyết định tuyệt đối, có gì thú vị chứ.”

“Thế em muốn mấy phần?”

“Bốn phần.”

“Bốn phần thì e là Giang Lạc Thành sẽ không đồng ý.”

“Tôi có cách.”

Lộ Dao Ninh nhìn anh, tiến sát lại, hạ thấp giọng, chậm rãi và dịu dàng nói:

“Nhược Sơ, chỉ cần anh muốn, tôi có thể giúp anh giành được.”

Kỳ Nhược Sơ đưa tay nắm lấy vai cô.

“Điều tôi muốn đâu chỉ có thế…”

“Dao Ninh.”

Giọng Giang Lạc Thành bất ngờ xen vào từ phía sau, bình tĩnh mà đầy uy lực, như một cây thước nghiêm khắc cắt ngang khoảng cách giữa hai người. Anh cầm một chiếc áo khoác len cashmere khoác lên vai Lộ Dao Ninh, vòng tay ôm lấy cô rồi trầm giọng nói:

“Ngoài sân thượng lạnh.”

“Nói chuyện cũng gần xong rồi.” Ánh mắt Kỳ Nhược Sơ lưu luyến lướt một vòng trên người Lộ Dao Ninh, mãi mới không nỡ rời đi. “Tôi không quấy rầy nữa.”

Người vừa đi, Lộ Dao Ninh liền nói:

“Chúng ta chỉ cần bỏ ra hai mươi triệu là lấy được bốn phần.”

Giang Lạc Thành lại không tiếp lời cô về chuyện đó. Anh quấn chặt chiếc áo khoác quanh người cô, ôm cô vào lòng, nghiến răng nói:

“Nếu tôi không tới kịp, thì hai người nhìn nhau đến dính cả mắt vào nhau rồi.”

“Chẳng phải Tổng giám đốc Giang rất tự tin sao?” Lộ Dao Ninh chậm rãi lặp lại lời Giang Lạc Thành từng nói. “Đâu phải khẩu vị nào cũng nuốt trôi được.”

Cô còn chưa nói hết câu thì đã bị Giang Lạc Thành hung hăng cắn một cái. Anh ôm lấy eo cô, ép người cô xuống rồi cúi đầu hôn.

Trên sân thượng gió lạnh lùa qua. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, nép cả người vào lòng anh.

Chiếc áo khoác tuột khỏi vai, cánh tay đang vòng qua cổ anh cũng buông lỏng rồi hạ xuống. Lộ Dao Ninh lười biếng đáp lại nụ hôn, cả người mềm nhũn tựa lên vai anh, nép trong lòng anh, những ngón tay hờ hững nắm lấy cà vạt của Giang Lạc Thành.

Đầu lưỡi bị anh m*t đến hơi đau, nhưng cơ thể lại tê dại từng đợt, khiến cô cũng lười đẩy anh ra. Giang Lạc Thành vừa uống rượu, đầu lưỡi còn vương vị ngọt của rượu gin cùng chút đắng nhàn nhạt của thuốc lá. Mùi vị ấy không hề khó chịu, hòa quyện vào nhau, ngược lại còn mang đến một cảm giác say mê kỳ lạ.

Lộ Dao Ninh bị mùi hương ấy hôn đến mức hơi thở trở nên gấp gáp. Cà vạt của anh bị cô kéo càng lúc càng lỏng, tiện tay lại mở thêm hai cúc áo trên cùng, đầu ngón tay chạm vào xương quai xanh gầy mà sắc nét của người đàn ông.

Giang Lạc Thành giữ lấy bàn tay còn lại của cô, đưa cổ tay mảnh mai ấy vòng qua eo mình. Hai người lập tức áp sát hơn, cũng nóng hơn. Lộ Dao Ninh cảm nhận được cơ bắp trên người anh đang căng cứng, như một mũi tên kéo thẳng hết cỡ.

Cô nghĩ ngợi một chút. Trên giường, vòng eo của Giang Lạc Thành rất dẻo dai. Ý nghĩ ấy khiến trong lòng cô không khỏi dâng lên một chút thỏa mãn. Cô bắt đầu kéo vạt áo sơ mi của anh, v**t v* tấm lưng săn chắc, mịn màng. Cơ thể cô cũng lặng lẽ rịn ra từng đợt ẩm ướt.

Quả thật, cũng đâu phải khẩu vị nào cũng nuốt trôi được.

hết chương 14.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn