Chuyến bay thẳng kéo dài gần mười ba tiếng khiến Cố Thụy Oánh nghỉ ngơi không được tốt. Cô đeo một cặp kính râm để che quầng thâm dưới mắt. Người nhà nói sẽ có người đến đón, nhưng cô không ngờ người đó lại là Giang Lạc Thành, càng không ngờ đối phương đích thân đến Bắc Kinh chỉ để đón cô. Thế nhưng nghĩ lại, cô lại thấy tuy ngoài dự liệu nhưng cũng hợp tình hợp lý.
Nền tảng quan hệ của nhà họ Cố trong giới chính trị còn sâu hơn nhà họ Giang. Dù mấy năm nay việc làm ăn có phần sa sút, nhưng nguồn lực thì trước sau vẫn có giá trị. Quả nhiên Giang Lạc Thành xứng danh là nhà tư bản trẻ có vàng chảy trong huyết quản, đúng là biết co biết duỗi.
Tài xế ở phía sau giúp chuyển hành lý. Giang Lạc Thành đích thân mở cửa xe cho cô, tiện miệng hỏi:
“Sao không đưa đứa bé về cùng?”
“Nó ở California, ở cùng bố nó.” Nhân tiện câu chuyện này, Cố Thụy Oánh cũng xã giao vài câu: “Nghe nói cậu cũng kết hôn rồi? Có con chưa? Trai hay gái?”
Giang Lạc Thành xoay xoay chiếc đồng hồ trên cổ tay, thản nhiên đáp:
“Vẫn chưa tính đến.”
“À, là Lộ Dao Ninh, cậu cưới Lộ Dao Ninh.” Cố Thụy Oánh chợt nhớ ra, gật đầu. “Vậy thì cũng chẳng trách.”
“Trước đây cô ấy từng nói với cậu là không muốn có con à?”
“Cũng không hẳn.” Cố Thụy Oánh cười cười. “Không nói là không muốn, nhưng tôi nhớ có lần cô ấy bảo, đợi kiếm đủ tiền rồi mới tính.”
Cô ấy sẽ không bao giờ kiếm đủ đâu, Giang Lạc Thành thầm nghĩ. Lộ Dao Ninh sẽ không bao giờ cảm thấy là đủ.
Thế nhưng, Giang Lạc Thành không muốn mọi sự chú ý cứ mãi dồn vào mình, nên anh chuyển chủ đề:
“Chú Cố vẫn chưa đồng ý để hai người chính thức kết hôn sao?”
Nhắc đến chuyện này, quả nhiên Cố Thụy Oánh chẳng còn hứng thú, chỉ khẽ đáp:
“Ừ.”
“Năm năm rồi, tôi cứ nghĩ mọi chuyện đã có chút chuyển biến.”
Cố Thụy Oánh nói:
“Bố tôi vẫn không biết anh ấy cũng đang ở Mỹ. Ông ấy cứ tưởng bọn tôi vẫn không còn liên lạc.”
“Thật ra anh ấy khá có tài.” Giang Lạc Thành nói. “Biệt thự của hai người ở California là do chính anh ấy thiết kế, đúng không?”
“Người Trung Quốc vốn không dễ phát triển trong giới kiến trúc, huống hồ anh ấy lại tốt nghiệp trong nước, tiếng Anh cũng không tốt.” Cố Thụy Oánh đưa tay chạm vào chiếc khuyên tai kim cương trên d** tai. “Theo tôi ở nước ngoài mấy năm nay mà cũng chẳng tích lũy được bao nhiêu kinh nghiệm dự án, lại không phải du học về, có về nước cũng chẳng ích gì.”
Giang Lạc Thành nói:
“Tôi có một dự án, cậu chuyển cho anh ấy xem thử đi.”
“Dự án gì?”
“Thiết kế khu công nghiệp khá thông thường thôi, vốn là đất công nghiệp, giờ cải tạo thành cảng tài chính.”
Cố Thụy Oánh hiểu ra, thở dài một tiếng, xoa xoa huyệt thái dương:
“Cậu đúng là phiền chết đi được, chẳng thay đổi chút nào, tôi vừa xuống máy bay đã vòng vo kéo sang chuyện làm ăn!”
“Tôi cũng là vì muốn tốt cho cậu thôi.” Giang Lạc Thành cười nói. “Làm ra chút thành tích, có chút danh tiếng rồi, sớm muộn gì chú Cố cũng sẽ đồng ý chuyện của hai người. Cậu một lòng kiên định như vậy, ông ấy vẫn thương cậu, chỉ là sợ cậu chịu thiệt thôi.”
“Biết rồi, biết rồi, tôi sẽ nói với bố. Sao nào? Nói đi, đang mắc ở đâu, cậu muốn hẹn ai?”
“Văn phòng Tài chính thành phố, ai cũng được.” Giang Lạc Thành nói. “Chỉ cần nối được đầu mối, tôi sẽ thúc đẩy được.”
Tối hôm sau, chín giờ, Lưu Kim Phong gọi Tiêu Tiêu đến văn phòng tăng ca, chủ yếu làm vài việc lặt vặt như giúp ông sắp xếp tài liệu, điều chỉnh thiết bị… Tiêu Tiêu giúp Lưu Kim Phong kết nối vào phòng họp trực tuyến, nhưng bên trong trống không, chẳng có một ai. Cô đã quá quen với chuyện này, bèn nhấn nút tắt micro.
Người có tiền mà, đến muộn là chuyện bình thường.
Lưu Kim Phong ung dung ngồi trên ghế, vuốt chiếc bình giữ nhiệt của mình, chậm rãi hỏi:
“Tiêu Tiêu, bảng kê đối chiếu tài chính làm xong chưa?”
“Xong rồi ạ, thầy.” Tiêu Tiêu đáp đầy tự hào. “Sáng nay em đã gửi vào email của thầy rồi!”
Lão Lưu cười híp mắt khen:
“Tốt lắm, tốt lắm. Xem ra sắp có thể đối chất trực tiếp rồi.”
“Hôm nay ạ?”
“Không phải hôm nay.” Lão Lưu nói. “Hôm nay chỉ là một cuộc họp trực tuyến thôi.”
Tiêu Tiêu có chút tò mò, hỏi:
“Vậy chủ đề cuộc họp là gì ạ?”
“Chủ đề gì chứ, không có chủ đề.”
“Thầy, chẳng phải thầy nói lần nào mình cũng phải làm rõ mục đích của mình sao?”
“Cuộc họp này đâu phải chúng ta mở, là đương sự tự muốn mở.”
“Vậy mục đích của đương sự là gì ạ?”
“Thầy sao mà biết? Cho nên mục đích của chúng ta là phải làm rõ mục đích của đương sự.” Lão Lưu nói cứ như đọc líu lưỡi, lại bắt đầu úp úp mở mở, rồi chuyển sang hỏi: “Tiêu Tiêu, em thấy người có tiền ly hôn thì khác người bình thường ở điểm nào, ngoài việc phân chia tài sản phức tạp?”
“Ừm…” Tiêu Tiêu nghiêm túc suy nghĩ một lúc. “Chắc còn phải chú trọng ảnh hưởng xã hội và dư luận nữa nhỉ? Họ coi trọng thể diện hơn!”
Lão Lưu chỉ cười mà không đáp:
“Hiểu lầm rồi.”
Tiêu Tiêu không hiểu.
“Bình thường em đọc nhiều tin lá cải như vậy, thầy cũng cho em xem không ít vụ án rồi, em thấy bọn họ có giữ thể diện không?”
“… Hình như cũng… chẳng thể diện lắm.”
“Thế chẳng phải đúng rồi sao.”
Người có tiền thì nhất định sẽ giữ thể diện sao? Hay nói cách khác, người có tiền thì nhất định muốn giữ thể diện sao?
Đạo lý trên đời nào có đơn giản như vậy. Lão Lưu lắc đầu. Người có tiền không phải vì giữ thể diện nên mới có tiền, mà là vì có tiền nên mới có thể giữ thể diện.
Vừa có tiền vừa giữ được thể diện thì tất nhiên là tốt. Nhưng nếu ngay cả tiền cũng sắp không còn nữa, còn cần thể diện để làm gì?
Tiêu Tiêu vẫn không hiểu.
Không hiểu thì thôi, vốn dĩ cũng chẳng phải ai cũng hiểu được. Lão Lưu không giải thích thêm nữa.
Ông làm trong nghề này đã nhiều năm, cũng chứng kiến không ít vụ việc tương tự. Ban đầu ai cũng có thể giữ thể diện, mặc vest chỉnh tề ngồi đối diện nhau, bàn chuyện ly hôn như bàn công việc. Có con thì bàn quyền nuôi con, không có con thì bàn chia tài sản. Nếu nhắc đến tình cảm hay chuyện cũ, cũng chỉ xem như một con bài để mặc cả. Nhưng nói chuyện theo cách đó thì thường sẽ không đi đến kết quả.
Rốt cuộc vẫn phải giương cung bạt kiếm mà nói, xé toạc lớp thể diện giả tạo, đầu tóc rũ rượi cắn xé nhau đến sống chết. Chuyện riêng tư nhục nhã đến đâu cũng phải lôi ra trước bàn dân thiên hạ. Cũng có người suy sụp, gào lên rằng: “Anh không yêu tôi. Anh cưới tôi, từ trước đến nay chưa từng yêu tôi.”
Rồi có người mệt mỏi, có người không chịu nổi sự dây dưa ấy nữa, cuối cùng kiệt sức ký tên. Đến lúc đó, chuyện mới coi như xong.
Vì sao nhất định phải đến nước này mới có thể nói xong? Hay nói đúng hơn, điều đó có liên quan đến bản tính con người. Con người vốn tham, vốn giận, vốn si mê. Ai có thể thoát khỏi cõi tục chứ? Nếu được như vậy thì chi bằng đi làm hòa thượng hay ni cô.
Hôn nhân là một chế độ kinh tế, nhưng nó không chỉ là một chế độ kinh tế. Dù là vợ chồng đồng sàng dị mộng đến đâu thì vẫn là vợ chồng. Lão Lưu nói với Tiêu Tiêu:
“Chưa từng kết hôn thì rất khó hiểu được.”
Tiêu Tiêu lập tức lắc đầu nguầy nguậy, tránh còn không kịp:
“Em không muốn hiểu, em cũng không muốn kết hôn.”
Lúc này, tuy Giang tổng và Lộ tổng còn lâu mới đến mức đó, nhưng dưới con mắt của luật sư Lưu, thực ra cũng chẳng khác biệt bao nhiêu. Người có tiền dù sở hữu nhiều đến đâu thì cũng chỉ có hai tay hai chân, chẳng khác gì người bình thường.
Không ai có thể sắt đá đến mức hoàn toàn chẳng bận tâm chút nào. Điều đó không liên quan đến việc thông minh hay không. Một khi đã nói đến chuyện yêu, con người lúc nào cũng rất ngốc.
Còn những người luôn miệng nói yêu có gì quan trọng, tôi chỉ cần tiền, thì phần nhiều chỉ là vif: họ vẫn chưa có tiền.
Ý nghĩa thực sự của tháp nhu cầu Maslow là: h*m m**n của con người, vĩnh viễn không có điểm dừng.
Thế nhưng, đỉnh của kim tự tháp, vốn dĩ không thể chứa được nhiều người.
—-
Đợi quá lâu, Tiêu Tiêu và lão Lưu mỗi người ngồi một chỗ lướt điện thoại. Ngẩng đầu lên mới phát hiện hai đương sự chẳng biết đã vào phòng họp trực tuyến từ lúc nào. Lần này người đến muộn là luật sư bên Mỹ của Lộ Dao Ninh. Tiêu Tiêu nhìn lão Lưu một cái, lão Lưu bảo không cần để ý, cứ tiếp tục tắt micro, chờ đi.
Lão Lưu làm người vô hình, còn hai đương sự thì chẳng hề kiêng dè trò chuyện với nhau. Họ đã quen với việc được mọi người vây quanh, từ trước đến nay luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn, nên cũng học được cách coi như không có ai xung quanh, xem những người làm công việc hỗ trợ như không khí, hoặc như một món đồ trang trí nào đó.
Khung hình của Lộ Dao Ninh là một căn phòng khách sạn, nhưng không nhìn ra điểm gì đặc biệt. Trên bức tường trắng phía sau treo một bức tranh graffiti theo phong cách hậu hiện đại. Trong phòng đèn sáng trưng, ánh đèn trắng chiếu rất rõ, khiến gương mặt mộc không son phấn của cô hiện lên vẻ trong trẻo, tinh khôi đến lạ. Tiêu Tiêu lén lút thấy ngưỡng mộ, thầm nghĩ Nữ Oa đúng là bất công. Cùng là nặn người từ đất, sao có người lại được bà dụng tâm đến mười hai phần như vậy?
So với bên đó, khung hình phía Giang Lạc Thành tối hơn rất nhiều. Anh ngồi trên sofa cạnh cửa sổ sát đất, trên chiếc bàn thấp bày rải rác những tập tài liệu đã mở và rượu.
Nguồn sáng trong phòng rất hỗn tạp, đèn chính không bật. Trong không gian hơi tối, ánh đèn cây màu vàng ấm và những ánh đèn neon rực rỡ hắt vào từ ngoài cửa sổ loang lổ hòa vào nhau, chỉ đủ phác ra bóng người và đường nét cơ thể như một pho tượng, không nhìn rõ gương mặt hay biểu cảm. Chiếc Rolex trên cổ tay và ghim cài cà vạt hồng ngọc lấp lánh ánh sáng kín đáo. Lộ Dao Ninh lại nảy sinh đôi chút nghi ngờ, hỏi:
“Anh thật sự đang ở Bắc Kinh sao?”
Giang Lạc Thành không trả lời, chỉ hơi xoay ống kính. Cô nhìn thấy tòa nhà Quốc Mậu đứng sừng sững giữa ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ, lúc này mới yên tâm, rồi giải thích thay luật sư của mình:
“Lệch múi giờ.”
Giang Lạc Thành đặt cốc xuống, mặt không cảm xúc gõ gõ lên mặt bàn.
“Vậy không đợi nữa.” Lộ Dao Ninh nói. “Tôi trực tiếp nói chuyện với anh.”
Giang Lạc Thành khẽ gật đầu:
“Em nói đi.”
Lão Lưu vội vàng luống cuống đặt cốc xuống, chọc mạnh Tiêu Tiêu một cái, bảo cô mau bỏ điện thoại xuống, bắt đầu ghi chép. Tiêu Tiêu vừa cuống quýt vừa hỏi:
“Thầy, chúng ta có cần bật micro không ạ?”
“Không cần.” Lão Lưu nói. “Chúng ta cứ nghe là được.”
hết chương 10.